Chương 19 - Chương 19: Cái Tên Bị Gạch
Chương 19: Cái Tên Bị Gạch
Dòng chữ trên màn hình sáng trắng đến mức cả phòng lưu trữ như bị ai đó kéo rèm che mất ánh ngày. Minh không chạm vào chuột. Cô giơ tay ra hiệu cho chị Lưu lùi khỏi bàn, mắt vẫn giữ trên tiêu đề email không có người gửi: Muốn bản gốc, đừng đem Lâm Từ xuống cầu thang. Chỉ một câu ngắn, không dấu chấm, không đe dọa trực tiếp, nhưng nó làm tất cả những thứ vừa tìm được lạnh đi theo cách rất có chủ đích. Người gửi biết họ đã mở tới bản scan bảo trì. Người gửi cũng biết Lâm Từ đang ở trong phòng.
“Không ai đụng vào máy,” Minh nói. Giọng cô thấp hơn bình thường, không gắt, nhưng đủ để Tống Nghi ở đầu dây bên kia im ngay cả tiếng gõ phím. “Chị Lưu, rời khỏi bàn. Phạm Kiều, ghi nhận thời điểm nhận email. Tống Nghi, bảo toàn thư nội bộ: chụp màn hình, lưu header, lấy dữ liệu đang sống trước khi cô lập mạng. Không trả lời thư. Không chuyển tiếp thủ công. Không nhắc tên Lâm Từ trong kênh mở.”
Lâm Từ đứng sau vai cô nửa bước. Từ lúc email hiện ra, cô không hỏi vì sao mình bị nhắc tên. Sự bình tĩnh ấy không giống thờ ơ; nó giống người đã quen với việc nguy hiểm thường đến bằng cách gọi đúng tên. Cô nhìn màn hình, rồi nói: “Người đó dùng chữ ‘đem’. Không phải ‘đưa’, không phải ‘cho’. Họ muốn biến tôi thành một vật trong quyết định của chị. Nếu chị để câu này quyết định toàn bộ hành động, họ đạt được một nửa mục đích.”
Minh quay sang cô. “Nửa còn lại là gì?” “Hoặc tách tôi khỏi hiện trường cần quan sát, hoặc ép chị chứng minh mình không sợ bằng cách đem tôi xuống thật.” Lâm Từ nói rất chậm, như đặt từng viên đá lên bàn. “Cả hai đều không phải lựa chọn điều tra. Chúng là phản ứng cảm xúc được gài sẵn.” Minh im vài giây. Mười năm trước, có người cũng từng dùng một câu nói rất khẽ để đẩy cô ký vội hoặc đừng ký vội, cô không còn chắc. Lần này, cô không để ai mượn nhịp tim của mình làm đồng hồ cho họ.
“Cô ở lại tầng trên với Phạm Kiều trong năm phút đầu,” Minh nói. “Tôi xuống trước cùng cán bộ kỹ thuật và camera công vụ. Nếu khu vực sạch, cô theo sau theo lệnh của tôi, không đi một mình, không tách khỏi hình ảnh ghi nhận. Đây không phải vì tôi nghe lời email. Đây là vì một hiện trường chưa kiểm soát luôn cần người vào trước, người quan sát sau.” Lâm Từ cong môi rất nhẹ, gần như không thành cười. “Tôi chấp nhận cách nói đó. Tạm thời.”
Tống Nghi báo qua loa rằng email không có địa chỉ hiển thị, nhưng phần header vẫn còn chuỗi định tuyến cũ. Nó đi qua máy chủ văn thư rồi bật lại từ một hộp thư hệ thống đã ngừng dùng sau lần nâng cấp năm năm trước. Điều này chưa chỉ ra người gửi; nó chỉ chứng minh người gửi biết chỗ nào trong hệ thống vẫn còn một cánh cửa không được khóa hẳn. Minh yêu cầu cậu đóng gói dữ liệu theo chuẩn và gửi yêu cầu khẩn cho kỹ thuật mạng. Cô không muốn một chứng cứ vừa ló mặt đã bị kéo thành tranh cãi về tính hợp lệ.
Khu cầu thang cũ nằm sau một cánh cửa kỹ thuật ở cuối hành lang phụ. Trên sơ đồ hiện tại, nó chỉ là lối xuống đường ống điều hòa, một chỗ bình thường đến mức người ta đi qua mà không nhớ mình đã đi qua. Cánh cửa có lớp sơn xám mới, nhưng khi cán bộ kỹ thuật quét đèn dọc mép bản lề, dưới vết tróc nhỏ vẫn lộ một màu xanh nhạt. Minh đứng trước màu xanh ấy, tự nhắc mình hít vào bằng mũi, thở ra bằng miệng. Mùi sát trùng không có ở đây, chỉ có mùi bụi ẩm và kim loại cũ. Nhưng trí nhớ của cô vẫn cố chen vào như một nhân chứng chưa được mời.
Cô bật camera công vụ, đọc thời điểm, người tham gia và mục đích kiểm tra. Khi cửa mở, cầu thang hẹp hiện ra, tường hai bên đã được sơn xám, nhưng những mảng bong sâu vẫn giữ màu xanh cũ như da cũ dưới lớp băng mới. Đèn cảm ứng không sáng ngay; phải đến khi Hà, cán bộ kỹ thuật, dùng đèn pin quét xuống bậc thứ ba, bóng tối mới lùi từng đoạn một.
Minh xuống chậm, mỗi bậc đều được camera ghi lại. Bên tai cô là giọng Tống Nghi từ bộ đàm: “Đội trưởng, đơn bảo trì năm năm trước có ba hạng mục: dọn tủ hồ sơ cũ, khử mùi sát trùng tồn dư, sơn lại tường bong. Đơn nghiệm thu có phụ lục danh sách tủ, nhưng bản scan bị che một phần.” Minh hỏi: “Che do lỗi scan hay bị che trước khi scan?” Tống Nghi đáp: “Chưa kết luận. Nhưng vùng che quá thẳng, giống giấy dán lên trước khi đưa vào máy.”
Dưới chân cầu thang là một khoảng hẹp, bên trái có đường ống nước, bên phải là mảng tường bị lắp thêm tấm thạch cao. Trên tấm thạch cao có biển nhựa mới: KHU KỸ THUẬT – KHÔNG LƯU TRỮ HỒ SƠ. Minh nhìn dòng chữ ấy vài giây. Những câu phủ định luôn khiến cô chú ý, nhất là khi chúng được treo ở nơi từng dùng để lưu trữ hồ sơ. Hà phát hiện một vít khác màu. Không ai vội tháo. Minh yêu cầu chụp ảnh, đo vị trí, gọi thêm một cán bộ chứng kiến, rồi mới cho mở từng vít dưới camera.
Sau tấm thạch cao không có chiếc hộp bí mật nào sáng choang như trong những câu chuyện rẻ tiền. Chỉ có một hốc tường cũ, bụi mịn, vài dây mạng chết và một góc tủ sắt bị bỏ lại vì quá sát tường để kéo ra khi cải tạo. Cửa tủ đã rỉ, ổ khóa bị cắt từ lâu. Trên mặt trong cánh tủ dán một tờ giấy đã ố vàng. Minh đeo thêm găng mới, dùng kẹp nâng mép giấy. Đó không phải bản gốc bảng giao nhận. Nó là danh sách tạm bàn giao tủ khi cải tạo khu cửa đông.
Các dòng đầu đều bình thường: tủ vật tư, tủ biểu mẫu trắng, tủ hồ sơ hỏng chờ tiêu hủy. Đến dòng thứ tư, mực đen bị kéo ngang qua một cái tên. Không phải gạch một lần cho có, mà bị đè nhiều nét đến mức mặt giấy hơi lõm xuống. Bên cạnh, ai đó viết thêm bằng bút xanh: “không có trong danh mục”. Minh đưa đèn xiên qua mặt giấy. Dưới lớp gạch, hai chữ cuối vẫn còn lộ ra ở phần mực không ăn hết: “Uyên”.
“Đọc lại nguyên dòng,” Minh nói. Hà dịch đèn. Minh nhìn từng khoảng hở giữa các nét gạch. “Tủ số ba. Phụ lục nhân chứng tạm. Tên bị gạch… phần đầu chưa đọc được. Phần cuối: Uyên. Ghi chú thêm: không có trong danh mục.” Cô dừng lại, vì bên dưới dòng ấy còn một ký hiệu nhỏ: 21:18. Không phải thời gian bàn giao tủ, vì các dòng khác chỉ ghi số tủ và người nhận. Con số nằm trong ngoặc, như một người viết vội đã để lại nó cho chính mình hoặc cho ai đó đủ cố chấp để quay lại.
Giọng Lâm Từ vang lên qua bộ đàm của Phạm Kiều. “Đội trưởng, xin cho tôi nhìn qua hình ảnh trực tiếp.” Minh không trả lời ngay. Câu email vẫn nằm giữa họ như sợi dây căng. Nhưng hiện trường đã được mở, người vào trước đã kiểm tra sơ bộ, và Lâm Từ không đòi bước xuống. Cô yêu cầu nhìn. Minh ra hiệu cho Hà giữ camera sát hơn. Vài giây sau, Lâm Từ nói: “Nét gạch không nhằm che hoàn toàn. Nếu muốn che, họ có thể xé hoặc dán. Việc gạch để lại hình dáng tên khiến người sau biết rằng từng có một người bị xóa khỏi danh mục.”
“Một lời chỉ đường nữa?” Minh hỏi. “Hoặc một người sợ quá muộn mới sửa sai,” Lâm Từ đáp. “Nhưng chị nhìn chữ ‘không có trong danh mục’. Đó là ngôn ngữ hành chính. Nó không nói người ấy không tồn tại. Nó chỉ nói hệ thống không công nhận người ấy.” Câu ấy rơi xuống hốc tường chật như một vật nặng. Nếu có một nhân chứng tạm tên Uyên từng đi qua cửa đông lúc 21:18, thì mười năm qua, hồ sơ đã thiếu không chỉ bảy phút. Nó thiếu một người sống.
Hà tìm thấy phía sau tờ danh sách một mảnh nhựa nhỏ, giống thẻ đánh dấu chìa khóa đã gãy. Trên đó có ba ký tự viết bằng bút dầu: H.U. Tống Nghi gần như nói đè lên tiếng máy hút ẩm trên tầng: “Đội trưởng, trong danh sách nạn nhân và nhân chứng công khai của vụ cũ không có ai tên kết thúc bằng Uyên. Nhưng em vừa tìm trong bản chỉ mục thu hồi sau kỷ luật Đặng Phúc, có một mục bị gạch khỏi file nhập tay. Tên đầy đủ chưa mở được vì bị mã hóa lỗi, nhưng phần log hiển thị hai chữ: Hạ Uyên.”
Minh nhắm mắt đúng một nhịp rồi mở ra. Hạ Uyên. Cái tên không nằm trong báo cáo cuối, không nằm trong danh sách nhân chứng, không nằm trong trí nhớ mà cô từng tin là đủ. Cô không biết người đó là nạn nhân sống sót, người báo tin, hay một cái bẫy khác được đặt dưới tên một người thật. Nhưng cô biết một điều: không ai được phép biến cái tên này thành lời đồn trước khi họ tìm được người, hoặc tìm được bằng chứng rằng người ấy từng bị xóa. “Niêm tờ danh sách tại chỗ,” cô nói. “Tống Nghi, khóa toàn bộ truy vấn Hạ Uyên vào kênh bảo mật. Không gọi Vương Hãn. Không gọi Trần Vũ.”
Trên bộ đàm, Lâm Từ im lặng lâu hơn bình thường. Khi cô lên tiếng, âm sắc vẫn bình tĩnh, nhưng không còn đứng ngoài hoàn toàn. “Minh, email không muốn tôi xuống có thể vì họ sợ tôi nhìn cách cái tên bị gạch. Cũng có thể vì họ biết tôi sẽ hỏi câu này: ai có quyền quyết định một người không có trong danh mục?” Minh nhìn dòng chữ xanh trên giấy ố. Câu hỏi ấy không cần trả lời ngay, nhưng nó mở một khe cửa khác trong hồ sơ lạnh, hẹp và tối hơn cầu thang dưới chân cô.
Đúng lúc đó, máy bộ đàm của Tống Nghi rè lên một tiếng sắc. “Đội trưởng,” cậu nói, giọng lần đầu thật sự mất nhịp, “em vừa kiểm tra header email. Thư cảnh báo không được gửi từ phòng kho. Nó được kích hoạt từ cổng mạng dưới chân cầu thang, cùng vị trí với hốc tủ chị đang đứng. Và tín hiệu kích hoạt vừa mới ngắt ba mươi giây trước.” Minh ngẩng đầu. Trong khoảng tối phía sau tủ sắt, một đèn báo mạng nhỏ vốn tưởng đã chết chớp lên lần cuối rồi tắt hẳn.
