Chương 20 - Chương 20: Cha Của Lâm Từ
Đèn báo mạng tắt rồi, nhưng Minh vẫn nhìn vào điểm tối ấy thêm ba giây, như thể một mạch điện đã chết có thể tự thú nếu bị nhìn đủ lâu. Cô không cho ai chạm vào dây. Hà giữ nguyên tư thế nửa quỳ bên hốc tủ, bàn tay đang đưa ra cũng dừng lại giữa không trung. Trong cầu thang hẹp, tiếng thở của ba người bị tường cũ đẩy ngược về, khô và ngắn. Minh nâng bộ đàm lên, giọng thấp đến mức gần như hòa vào tiếng rè còn sót: “Tống Nghi, khóa log tại thời điểm tín hiệu ngắt. Xin lệnh niêm phong cổng mạng như vật chứng số. Hà, chụp toàn cảnh trước, sau đó chụp cận từng đầu dây. Không rút, không thử lại kết nối.”
“Rõ.” Tống Nghi đáp rất nhanh, rồi im một nhịp. “Đội trưởng, có một vấn đề. Cổng này từng thuộc tuyến mạng phụ của phòng tư vấn năm cũ. Khi cải tạo cửa đông, toàn bộ tuyến phụ phải bị hủy. Nhưng trong sơ đồ cũ em vừa kéo được, nó nối qua một máy quét tài liệu đặt ở phòng hồ sơ tạm.”
Máy quét tài liệu. Minh nhìn tờ danh sách đã được đặt trong túi bảo quản tạm. Hạ Uyên, 21:18, không có trong danh mục. Những chữ ấy vừa mới tách khỏi bụi, vậy mà đã kéo theo một đường dây khác vào vùng ánh sáng trắng của máy scan. “Phòng hồ sơ tạm do ai phụ trách?” cô hỏi.
“Trên giấy là tổ hành chính. Người ký xác nhận bàn giao là Trần Vũ. Nhưng phần phụ lục tư vấn tâm lý có chữ ký của cố vấn ngoài ngành.” Tống Nghi gõ phím liên tiếp, tiếng gõ chạy qua bộ đàm như mưa nhỏ trên mái tôn. “Em đang mở bản scan. Chữ ký bị vỡ nét, nhưng tên đánh máy bên dưới là Lâm…” Cậu khựng lại. Không phải vì không đọc được nữa, mà vì đã đọc được quá rõ.
Minh biết Lâm Từ đang nghe qua kênh của Phạm Kiều ở tầng trên. Cô cũng biết cách im lặng của người bình tĩnh khác với cách im lặng của người bị đâm trúng chỗ không muốn lộ. Cô không hỏi ngay trên kênh chung. “Tống Nghi, đọc chức danh, không đọc quan hệ.”
“Cố vấn tâm lý hỗ trợ phân loại lời khai nhân chứng tạm,” Tống Nghi nói, giọng chậm hơn. “Bản scan có chữ ký bị chồng bóng. Nhìn như ký trực tiếp, nhưng đường rìa có viền xám giống ảnh chữ ký được dán lên trước khi scan.”
Minh yêu cầu gửi ảnh vào kênh bảo mật nội bộ. Màn hình máy tính bảng của Hà sáng lên vài giây sau đó. Trên nền giấy cũ, dòng chữ ký nằm lệch một chút so với ô kẻ. Độ lệch rất nhỏ, nếu chỉ đọc hồ sơ để khép án thì không ai buồn dừng lại. Nhưng cạnh chữ có một viền xám mảnh, mềm bất thường, giống một thứ từng được sao chép, cắt dán rồi ép vào tài liệu bằng ánh sáng máy scan. Bên dưới chữ ký là họ Lâm, chức danh cố vấn, và số biên nhận phụ lục nhân chứng tạm.
“Đội trưởng.” Giọng Lâm Từ vang lên, không qua Phạm Kiều nữa mà từ đầu cầu thang. Cô đã xuống đến bậc thứ năm, đứng trong vùng camera nhìn thấy, hai tay để trống. Phạm Kiều ở sau cô nửa bước, vẻ mặt không đồng ý nhưng cũng không ngăn. “Tôi tự xuống theo đúng tuyến đã được kiểm soát. Không chạm hiện trường.”
Minh quay lại. Ánh đèn pin rọi từ dưới lên làm mặt Lâm Từ nhợt hơn bình thường, nhưng mắt cô không tránh. Cô nhìn bản scan trên máy tính bảng, rồi nhìn tờ danh sách trong túi vật chứng. “Ông ấy là cha tôi.”
Không ai nói ngay. Trong những vụ án, sự im lặng sau một câu thú nhận thường nguy hiểm hơn câu thú nhận. Nó cho người ta vài giây để chọn thái độ: tin, nghi, trách, hoặc giả vờ không nghe. Minh không chọn thay cả đội. Cô chỉ hỏi: “Cô biết tên ông ấy có trong hồ sơ này từ trước không?”
“Tôi biết ông từng được mời hỗ trợ một phần hồ sơ lạnh. Tôi không biết tên ông xuất hiện ở phụ lục nhân chứng tạm, càng không biết có bản scan chữ ký như thế này.” Lâm Từ nói rất đều. “Nếu tôi biết, tôi đã phải báo xung đột lợi ích ngay từ đầu.”
“Đã phải,” Minh lặp lại. Không sắc, nhưng đủ nặng.
Lâm Từ nhận nó. Cằm cô hơi hạ xuống, không phải cúi đầu xin bỏ qua mà là tự đặt mình vào vị trí bị hỏi. “Tôi né tên cố vấn trong tài liệu cũ vì sợ đội trưởng nghĩ tôi đến đây để che lỗi cho cha. Đó là sai. Nhưng tôi không che bản scan này, vì trước hôm nay tôi chưa từng thấy nó.”
Phạm Kiều khoanh tay, lạnh giọng: “Vậy từ giờ cô nên dừng tham gia phân tích những phần liên quan trực tiếp đến ông ấy.”
“Tôi đồng ý.” Lâm Từ đáp ngay. “Nhưng trước khi dừng, tôi cần nói một nhận định có thể kiểm chứng. Chữ ký này không chỉ bị scan. Nó bị dùng để chuyển trách nhiệm. Nếu phụ lục nhân chứng tạm có Hạ Uyên bị loại khỏi danh mục, người cần một chữ ký cố vấn không phải để chứng minh cô ấy không tồn tại, mà để chứng minh cô ấy không đáng tin.”
Minh nhìn cô. Câu ấy không phải lời bào chữa cho cha. Nó là một hướng điều tra, và hướng điều tra thì phải có hành động theo sau. “Căn cứ?”
“Chức danh.” Lâm Từ chỉ vào dòng đánh máy. “Cố vấn tâm lý hỗ trợ phân loại lời khai nhân chứng tạm. Một chữ ký ở đây có thể biến một lời khai thành ‘không ổn định’, ‘không đủ giá trị’, hoặc ‘chưa đưa vào danh mục’. Nếu chữ ký bị dán, có hai khả năng: cha tôi đã ký ở tài liệu khác và bị mượn lại, hoặc ông ký thật nhưng bản scan bị chỉnh để gắn vào phụ lục này sau thời điểm ban đầu. Cả hai đều cần kiểm tra bản gốc chữ ký, thời điểm scan và nhật ký máy quét.”
Bộ đàm lại rè. Lần này là giọng Trần Vũ, ôn hòa đến mức không hợp với cầu thang bụi và hốc tủ chết. “Kha Minh, tôi vừa nhận báo cáo có truy vấn trái quyền vào hồ sơ mười năm trước. Tạm dừng mở rộng hiện trường. Đưa Lâm Từ lên phòng họp, tránh để cố vấn ngoài ngành tiếp xúc vật chứng nhạy cảm.”
Minh không ngạc nhiên. Một cổng mạng vừa tắt dưới chân cô, một chữ ký scan vừa lộ ra, và cấp trên lập tức biết cần gọi đúng tên ai. Trùng hợp luôn là thứ rẻ nhất trong hồ sơ, nhưng cũng là thứ dễ được dùng để buộc người ta im lặng. Cô giữ bộ đàm trước miệng, mắt vẫn đặt trên Lâm Từ. “Báo cáo của ai?”
“Quy trình nội bộ không cần tranh luận qua bộ đàm.” Trần Vũ vẫn mềm. “Cô đang đứng trong hiện trường có yếu tố kỷ luật cũ. Tôi bảo vệ cô khỏi sai phạm thủ tục.”
“Vậy tôi sẽ làm đúng thủ tục,” Minh nói. “Cổng mạng được phát hiện tại hiện trường, tín hiệu vừa ngắt, liên quan trực tiếp đến email đe dọa và tài liệu phụ lục nhân chứng. Tôi niêm phong theo quy trình vật chứng số, lập biên bản xung đột lợi ích của cố vấn Lâm Từ, tạm dừng cô ấy khỏi phân tích tài liệu liên quan đến cha mình sau khi ghi nhận lời khai tự nguyện vừa phát sinh tại hiện trường. Mọi việc có camera công vụ.”
Đầu dây kia im hai giây. Hai giây đủ để Minh nghe thấy trên tầng trên có tiếng người chạy qua hành lang. Tống Nghi chen vào kênh riêng, giọng thấp: “Đội trưởng, tin rò rồi. Một tài khoản báo địa phương vừa đăng: ‘Con gái cố vấn hồ sơ lạnh tham gia điều tra lại án của cha’. Bài viết có ảnh Lâm Từ ở cửa sở sáng nay.”
Lâm Từ nhắm mắt một nhịp. Khi mở ra, cô không còn vẻ đứng ngoài cuộc nữa. Có một vết nứt rất mảnh trên sự bình tĩnh của cô, vừa đủ để Minh thấy người phía sau chuyên gia. “Họ không muốn tôi xuống cầu thang vì sợ tôi nhìn ra chữ ký,” cô nói. “Và khi tôi nhìn ra, họ biến tôi thành vấn đề trước khi chúng ta biến chữ ký thành chứng cứ.”
Minh hạ bộ đàm. Cô muốn nói một câu nào đó ít lạnh hơn, nhưng hiện trường không phải nơi để an ủi bằng lời mềm. Cô chỉ đưa cho Lâm Từ một đôi găng mới. “Cô không chạm vật chứng. Cô ký vào biên bản về việc tự khai quan hệ gia đình và tạm rút khỏi phần phân tích liên quan. Sau đó cô ở lại trong phạm vi đội kiểm soát, với tư cách người có thông tin cần được bảo vệ.”
Lâm Từ nhìn đôi găng, rồi nhìn Minh. “Chị vẫn để tôi ở lại?”
“Tôi không để ai bị đẩy ra khỏi hồ sơ bằng một bài báo rò rỉ.” Minh nói. “Nhưng từ giờ, mỗi câu cô nói về cha mình đều phải đi kèm cách kiểm chứng.”
Lần đầu trong đêm đó, khóe miệng Lâm Từ động rất nhẹ mà không thành cười. “Công bằng.”
Tống Nghi gửi thêm một ảnh chụp vào máy tính bảng. Không phải bản scan phụ lục, mà là nhật ký máy quét năm cũ vừa được khôi phục một phần. Dòng thời gian nhấp nháy ở cuối màn hình: 21:18, quét phụ lục nhân chứng tạm; 21:21, quét lại chữ ký cố vấn; 21:23, tạo bản thay thế. Ở cột người vận hành, tên tài khoản không hiện đầy đủ. Chỉ còn ba ký tự cuối, như một cái đuôi cố tình không chịu bị cắt sạch: “…Vũ”.
