Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 80: Cô Ấy Quỳ Xuống

Chương 80: Cô Ấy Quỳ Xuống

Tôi không trả lời tin nhắn ấy ngay. Màn hình điện thoại sáng giữa căn phòng khách yên tĩnh, hai chữ Nhan Sơ nằm ở cuối dòng như một vệt mực cũ bị nước mưa làm loang ra. Đời trước, cô ta cũng từng nhắn cho tôi rất nhiều câu mềm mại như thế. Xin lỗi. Tinh Miên, tôi không biết mọi chuyện sẽ thành ra như vậy. Cậu đừng giận mình. Những câu ấy không đủ kéo người lên bờ, nhưng rất đủ để siết cổ người đang chìm. Tôi nhìn tin nhắn cho đến khi màn hình tự tắt, rồi mới cầm điện thoại bước ra ngoài.

Hạ Trầm Chu đang đứng bên cửa sổ. Thấy sắc mặt tôi, anh ngắt cuộc gọi đang nói dở. Tôi đưa điện thoại cho anh, không thêm một chữ. Anh đọc rất nhanh, hàng mày hơi hạ xuống. Tô Mạn ở đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó giọng cô truyền ra qua loa ngoài, lạnh và tỉnh đến mức kéo tôi khỏi ký ức cũ. “Không gặp riêng. Không đổi địa điểm theo ý cô ta. Không dùng xe của cô ta. Không nhận bất kỳ vật chứng nào bằng tay trần. Trước khi cô ta bước vào phòng, phải có camera hành lang ghi lại tình trạng của cô ta.”

Tôi ngồi xuống ghế. “Nếu là bẫy?” Hạ Trầm Chu trả điện thoại lại cho tôi. “Vậy để cái bẫy đi qua đủ máy quay trước khi chạm đến em.” Tô Mạn nói tiếp: “Trả lời cô ta bằng một câu duy nhất. Nếu thật sự có thứ liên quan đến Kỷ Tu Dương, mười sáu giờ ba mươi ngày mai, phòng chuẩn bị B-3 Trung tâm Nghệ thuật Minh Hải. Đi một mình. Đồng ý ghi nhận toàn bộ quá trình. Nếu cô ta từ chối, bỏ.” Đời trước tôi từng lao đến mọi lời cầu cứu vì sợ bỏ lỡ một cơ hội được tin. Đời này, tôi đã học được rằng người sắp chết đuối cũng có thể kéo người khác xuống làm phao.

Tôi gõ lại đúng lời Tô Mạn nói, không thêm cảm xúc. Gần một giờ sáng, Nhan Sơ đáp một chữ: “Được.” Sau đó là một dòng rất nhỏ: “Tôi không còn ai để tin nữa.” Tôi đặt điện thoại úp xuống bàn. Hận thù không biến mất chỉ vì kẻ từng đâm mình bỗng run rẩy cầm băng gạc chạy tới. Nhưng nếu trong tay cô ta thật sự có bằng chứng, tôi không có quyền ném nó đi chỉ để chứng minh mình chưa mềm lòng. Bên ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh, còn ánh đèn thành phố vẫn lạnh như chưa từng biết khô.

Chiều hôm sau, Trung tâm Nghệ thuật Minh Hải được quấn trong những dải đèn vàng và hàng rào an ninh dày đặc. Thảm đỏ chưa mở, nhưng khu hậu trường đã đầy tiếng giày cao gót, tiếng bộ đàm, tiếng nhân viên gọi tên nghệ sĩ. Tôi mặc chiếc váy đen đã thử đêm qua, tóc búi thấp, cổ tay chỉ đeo một chiếc vòng bạc mảnh. Trong gương, tôi nhìn thấy một gương mặt rất giống đời trước, nhưng ánh mắt đã khác. Khi ấy, tôi bị đẩy đến đây để cúi đầu. Lần này, tôi bước vào bằng đôi chân của mình, phía sau là bản yêu cầu bảo toàn dữ liệu đã được gửi đi.

Phòng chuẩn bị B-3 nằm ở cuối hành lang phụ, đủ gần khu báo chí để camera công cộng phủ được lối vào, đủ xa thảm đỏ để không biến cuộc gặp thành màn trình diễn trước giờ. Tô Mạn đến trước tôi mười phút. Trên bàn có túi niêm phong, găng tay, máy ghi âm độc lập và một biên bản tiếp nhận vật chứng tạm thời. Hạ Trầm Chu không vào phòng. Anh đứng ở khu vực kính mờ bên ngoài, nơi có thể nhìn thấy cửa nhưng không nghe được từng câu. Đó là ranh giới anh tự giữ cho tôi.

Mười sáu giờ ba mươi hai, Nhan Sơ xuất hiện trong khung cửa. Cô ta mặc một chiếc váy trắng nhạt, nhưng lớp voan ở gấu váy bị xước, giày cao gót dính bụi, lớp trang điểm dưới mắt dặm quá dày vẫn không che hết quầng thâm. Không có trợ lý, không có stylist, không có dáng vẻ được bảo vệ như những lần cô ta đứng cạnh tôi trước ống kính. Cô ta nhìn thấy tôi, môi mấp máy một chút, rồi lại nhìn Tô Mạn và máy ghi âm trên bàn. Bản năng diễn yếu đuối của cô ta suýt bật lên trong khoảnh khắc ấy, nhưng có lẽ nỗi sợ thật sự nặng hơn vai diễn. Cô ta khàn giọng: “Tôi đi một mình. Điện thoại đã tắt. Không ai biết tôi đến đây.”

Tô Mạn không bị lay động. “Đặt túi xách lên bàn. Tự cô mở. Mọi thứ lấy ra đều để vào khay, không đưa trực tiếp cho ai. Cuộc nói chuyện này sẽ được ghi lại. Nếu đã giao tài liệu, chúng tôi sẽ bảo toàn theo quy trình, không trả lại vì cô đổi ý.” Nhan Sơ cắn môi, nhìn tôi như chờ một câu mềm hơn. Tôi chỉ nói: “Cô đến vì Kỷ Tu Dương.” Sắc mặt cô ta trắng đi rất nhanh. Cô ta kéo khóa túi, lấy ra một hộp phấn nhỏ, một chiếc điện thoại cũ đã tắt nguồn và một thẻ nhớ được bọc trong lớp giấy bạc mỏng. Tay cô ta run đến mức mép giấy cọ vào khay phát ra tiếng sột soạt rất nhỏ.

“Trong đó có gì?” tôi hỏi. Nhan Sơ nhìn chiếc thẻ nhớ, giọng đứt quãng nhưng không còn khóc. “Tin nhắn của Kỷ Tu Dương với quản lý cũ. File ghi âm cuộc gọi giữa anh ta và Đường Vệ Minh trước scandal khách sạn đầu tiên. Một phần hợp đồng hình tượng mà anh ta ký trước khi chia tay cô. Và một đoạn anh ta nói chỉ cần cô mất vai, mất hợp đồng, mất đường quay lại là đủ. Anh ta biết video khách sạn sẽ được dựng. Anh ta biết tôi sẽ thay cô nhận vai.” Không khí trong phòng như bị rút cạn. Đời trước tôi từng hỏi Kỷ Tu Dương có tin tôi không. Hóa ra anh ta không bị dư luận cuốn đi; anh ta đã đứng bên bờ từ rất sớm, nhìn dòng nước được mở khóa.

Tô Mạn đeo găng tay, chụp ảnh từng vật một rồi đặt vào túi niêm phong. “Cô lấy những thứ này từ đâu?” Nhan Sơ cúi đầu. “Điện thoại cũ của tôi. Trước đây tôi giữ lại vì sợ Kỷ Tu Dương phủi tôi sau khi xong việc. Còn thẻ nhớ là bản sao quản lý của anh ta đưa nhầm trong một lần chuyển tài liệu quảng bá. Tôi không biết đầy đủ bên trong có gì cho đến tuần trước.” Tô Mạn hỏi tiếp, sắc như dao mỏng. “Vì sao bây giờ mới giao?” Nhan Sơ bật cười một tiếng rất khẽ, nhưng tiếng cười đó vỡ ngay giữa cổ họng. “Vì trước đây tôi nghĩ người bị bỏ lại sẽ mãi là cô. Bây giờ tôi mới biết, nếu cần một người chết thay, họ không ngại chọn tôi.”

Tôi nhìn cô ta. “Nói thật hơn đi.” Nhan Sơ ngẩng đầu lên. Đôi mắt ấy từng yếu đuối vừa đủ để người khác muốn bảo vệ, vô tội vừa đủ để mọi tội lỗi rơi sang người đứng cạnh. Nhưng lúc này, trong đáy mắt không được diễn luyện của cô ta, cuối cùng cũng có một thứ giống thật: sợ hãi. “Sáng nay tôi nghe được bản dự phòng của Vân Đỉnh,” cô ta nói. “Nếu tối nay cô đưa được bằng chứng ra, họ sẽ đẩy toàn bộ chuyện scandal khách sạn và hợp đồng thay thế sang tôi. Kỷ Tu Dương sẽ nói anh ta bị tôi lừa. Đường Vệ Minh sẽ nói tôi ghen tị nên tự dựng chuyện. Ôn Thừa Quân không cần tôi nữa. Tôi biết quá nhiều, nhưng không đủ quan trọng để được giữ lại.”

Có một khoảnh khắc, căn phòng B-3 yên tĩnh đến mức tiếng ồn hậu trường giống như đến từ thế giới khác. Tôi nhớ Nhan Sơ đời trước trên sân khấu, váy trắng, nước mắt sáng dưới ánh đèn, cảm ơn những người đã tin cô ta. Tôi nhớ mình ngồi trong căn hộ tối, màn hình điện thoại chiếu lên mặt, cổ họng khô đến mức không khóc nổi. Một chữ “nếu” không đổi lại được năm năm bị chôn sống. Tôi hỏi: “Cô muốn gì?”

Nhan Sơ nắm chặt mép túi xách. “Tôi muốn Tô luật sư bảo vệ tôi như nhân chứng. Tôi muốn có người xác nhận những tài liệu này không phải do tôi tự bịa. Tôi muốn cô đừng để tôi rơi vào tay Vân Đỉnh.” Cô ta dừng lại, rồi nhìn tôi bằng ánh mắt gần như van xin. “Tinh Miên, tôi biết tôi có lỗi với cô. Nhưng tôi thật sự không muốn chết xã hội như cô đời trước.” Câu cuối cùng rơi xuống, rất nhẹ, nhưng chạm đúng vết thương sâu nhất. Cô ta không biết mình vừa nói gì, hay biết quá rõ? Đời trước của tôi trong miệng cô ta vẫn là một ví dụ để cầu xin, không phải một tội lỗi cô ta phải gánh.

Tôi đứng dậy. “Tôi có thể để luật sư tiếp nhận tài liệu của cô, bảo toàn camera hành lang và không giao cô cho bất kỳ người nào ngoài quy trình pháp lý. Nhưng tôi không thể tha thứ thay cho người đã chết trong đời trước của tôi.” Nhan Sơ run lên. “Tôi xin cô.” Rồi trước khi tôi kịp lùi lại, cô ta buông túi xách, đầu gối đập xuống nền. Âm thanh ấy không lớn, nhưng vang lên như tiếng chốt cửa bị đóng sầm. Cô ta quỳ trước mặt tôi, vai co lại, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống. “Lạc Tinh Miên, tôi sai rồi. Cô dùng tôi cũng được. Cô để tôi ra làm chứng cũng được. Chỉ cần đừng để họ xé nát tôi một mình.”

Tôi nhìn cô gái đang quỳ dưới chân mình. Đời trước, có lẽ tôi từng mơ đến cảnh này. Nhưng khi cảnh đó thật sự xảy ra, tôi không thấy sảng khoái như tưởng tượng. Một người quỳ xuống không làm những năm tháng bị hủy hoại của tôi đứng dậy. Một lời xin lỗi muộn không biến tin giả thành sự thật, không trả mẹ tôi về, không đưa tôi ra khỏi căn phòng tối trong ký ức. Nó chỉ chứng minh một điều tàn nhẫn hơn: nhiều người không hối hận vì đã hại người khác, họ chỉ hoảng sợ khi đến lượt mình trở thành vật tế thần. Tôi cúi xuống, không đỡ cô ta bằng tay. “Đứng lên. Tôi không cần cô quỳ. Quỳ xuống là diễn cho tôi xem. Đứng lên mới là làm chứng trước tất cả mọi người.”

Đúng lúc đó, điện thoại của Tô Mạn rung. Cô nhìn màn hình, sắc mặt trầm xuống. “Vừa có xe của đơn vị hỗ trợ truyền thông Vân Đỉnh vào cổng hậu. Danh sách người ra vào có tên trợ lý của Kỷ Tu Dương.” Hành lang ngoài phòng vang lên tiếng bộ đàm rè rè, rồi một nhân viên chạy qua gọi lớn rằng thảm đỏ sẽ mở sớm hơn mười phút. Ánh đèn ngoài kia đang được bật lên từng hàng, như một phiên tòa không có thẩm phán nhưng có hàng triệu người xem. Nhan Sơ chống tay đứng dậy, đầu gối run gần như không vững. Tôi nhìn cô ta, rồi nhìn túi niêm phong trên bàn. Cuối cùng, tôi nói từng chữ một: “Nhan Sơ, muốn sống thì đừng chỉ cầu xin tôi. Lên sân khấu đi.”