Chương 81 - Chương 81: Lễ Trao Giải Kim Tượng Minh Hải
Chương 81: Lễ Trao Giải Kim Tượng Minh Hải
“Lên sân khấu đi.”
Câu đó vừa rơi xuống, đôi mắt Nhan Sơ như bị ánh đèn ngoài hành lang đâm thẳng vào. Cô ta đứng không vững, một tay bám mép bàn, đầu gối dưới lớp váy trắng còn run rất khẽ. Tôi không bước tới đỡ. Tô Mạn cũng không. Trong căn phòng B-3 nhỏ hẹp, không ai có quyền biến một màn quỳ gối thành sự tha thứ, càng không ai có quyền biến một nhân chứng chưa được xác thực thành tấm bùa cứu mạng ngay lập tức. Nhưng ngoài kia, bộ đàm vẫn rè rè, nhân viên vẫn gọi tên nghệ sĩ, và thảm đỏ bị đẩy sớm hơn mười phút như một bàn tay vô hình đang cố làm mọi kế hoạch lệch nhịp.
Tô Mạn đóng khóa túi niêm phong, dán tem thời gian rồi ngẩng đầu nhìn Nhan Sơ. “Cô nghe rõ. Từ bây giờ, cô không tự tiếp xúc với Kỷ Tu Dương, Đường Vệ Minh hay bất kỳ người nào thuộc Vân Đỉnh. Cô không trả lời phỏng vấn riêng. Cô không nói nửa câu ngoài phạm vi đã thống nhất. Muốn được bảo vệ như nhân chứng thì trước hết phải cư xử như một nhân chứng.” Nhan Sơ mấp máy môi, cuối cùng chỉ gật đầu. Nước mắt trên mặt cô ta đã khô một vệt mờ dưới lớp phấn, nhìn giống vết nứt rất nhỏ trên chiếc mặt nạ từng được cả công ty nâng niu.
Hạ Trầm Chu đẩy cửa bước vào đúng lúc Tô Mạn cất biên bản vào cặp hồ sơ chống nước. Anh không nhìn Nhan Sơ quá lâu, cũng không hỏi tôi có ổn không bằng giọng thương hại. Anh chỉ đặt hai thẻ ra vào lên bàn. “Lối phụ phía đông còn sạch. Camera hành lang đã sao lưu. Xe của Vân Đỉnh vào cổng hậu, nhưng chưa rời khỏi khu kỹ thuật.” Anh dừng một chút, ánh mắt rơi trên túi niêm phong. “Đường phát dự phòng đã giữ. Dùng hay không, chờ em quyết định.”
Tôi nhìn anh. Đời trước, tôi từng ghét nhất những người đứng ngoài nói hai chữ “chờ đã”. Bởi vì với người bị dìm trong nước, mỗi giây chờ đợi đều có thể thành một lần chết. Nhưng bây giờ tôi hiểu, có những im lặng là phản bội, cũng có những im lặng là để chiếc lưới được kéo đủ rộng. Tôi cầm thẻ ra vào, nói: “Không dùng trước khi họ tự bước vào khung hình.” Hạ Trầm Chu nhìn tôi trong nửa giây, rồi gật đầu. Một cái gật rất nhẹ, không giống mệnh lệnh, chỉ giống một lời xác nhận rằng quyền quyết định vẫn nằm trong tay tôi.
Chúng tôi rời khỏi B-3 bằng lối hành lang phụ. Tiếng ồn của lễ trao giải càng lúc càng gần, từng lớp từng lớp dội vào tai: tiếng giày nện trên sàn, tiếng máy ảnh thử flash, tiếng người dẫn chương trình tập lại tên nhà tài trợ. Nhan Sơ đi sau tôi hai bước, được một trợ lý pháp lý của Tô Mạn kèm bên cạnh. Cô ta không còn khóc, nhưng mỗi lần đi ngang qua cửa kính phản chiếu, ánh mắt cô ta vẫn vô thức tìm dáng mình trong gương, như sợ chỉ cần lớp váy lệch đi một chút là cả vai diễn “người vô tội” sẽ rơi xuống.
Ở khúc rẽ ra khu chờ thảm đỏ, một người đàn ông mặc vest xám bất ngờ bước tới. Tôi nhận ra anh ta là trợ lý thân cận của Kỷ Tu Dương, người đời trước từng đứng sau lưng anh ta trong buổi họp báo phủi sạch quan hệ với tôi, khuôn mặt lúc nào cũng lịch sự đến mức không có khe hở. Anh ta nhìn Nhan Sơ trước, rồi mới nhìn tôi, giọng hạ rất thấp. “Sơ Sơ, Dương ca tìm cô. Anh ấy nói có chuyện cần nói ngay, liên quan đến an toàn của cô.”
Bước chân Nhan Sơ khựng lại. Chỉ một khoảnh khắc thôi, nhưng đủ để tôi thấy thói quen cũ trong người cô ta vẫn còn: khi nguy hiểm tới gần, cô ta vẫn muốn tìm một bóng người có thể đứng trước mình, dù bóng người ấy từng đẩy cô ta ra làm lá chắn. Trợ lý của Tô Mạn lập tức chắn nửa bước. Hạ Trầm Chu không lên tiếng, nhưng hai nhân viên an ninh ở cuối hành lang đã nhìn sang. Tôi quay đầu nhìn Nhan Sơ. “Cô vừa nói muốn sống.”
Nhan Sơ siết chặt dây túi xách trống rỗng của mình. Gương mặt cô ta trắng hơn cả ánh đèn trần. Cuối cùng, cô ta ngẩng lên nhìn trợ lý của Kỷ Tu Dương, giọng nhỏ nhưng rõ: “Tôi có luật sư rồi. Muốn nói gì thì gửi văn bản.” Trợ lý kia sững lại, nụ cười lịch sự trên mặt chậm rãi cứng đi. Tôi không thấy hả hê. Tôi chỉ thấy một quân cờ bị ép lựa chọn lần đầu tiên biết rằng nếu còn quay về bàn cờ cũ, nó sẽ bị bẻ gãy trước khi kịp sang ô tiếp theo.
Thảm đỏ Kim Tượng Minh Hải mở ra trong ánh vàng chói đến lạnh. Hai bên hàng rào, phóng viên gọi tên nghệ sĩ như gọi tên những món hàng sắp được định giá. Trên màn hình lớn treo trước sảnh, logo Vân Đỉnh xuất hiện ở góc phải bên dưới dòng chữ đơn vị hỗ trợ truyền thông. Tôi ngước nhìn nó một giây. Biểu tượng ấy từng nằm trên hợp đồng của mẹ tôi, trên những bản tin bị xóa, trên những mốc hot search trùng với dòng tiền bẩn. Bây giờ, nó treo ngay giữa lễ trao giải, sạch sẽ, sáng bóng, như thể bóng tối chỉ cần mặc vest là có thể trở thành trật tự.
Khi tôi bước lên thảm đỏ, tiếng gọi tên lập tức vỡ ra. “Tinh Miên, cô có phản hồi gì về scandal tái dựng không?” “Tin đồn cô được Hạ tổng bảo vệ có thật không?” “Nhan Sơ có đến cùng cô không?” “Cô xuất hiện trong váy đen là để tuyên chiến với Vân Đỉnh sao?” Từng câu hỏi quăng tới như những sợi dây móc, chỉ chờ tôi vấp vào một chữ để kéo thành tiêu đề. Tôi dừng lại trước vạch chụp ảnh, nhìn thẳng vào ống kính trung tâm. Đời trước, tôi từng cúi đầu trên chính loại thảm đỏ này, váy trắng bẩn vì mưa, cố nói mình không làm nhưng không ai nghe. Đời này, tôi không cần gào lên giữa tiếng flash. Tôi chỉ cần để mọi ống kính ghi lại rằng tôi vẫn đứng đây.
Hạ Trầm Chu không bước lên chiếm khung hình của tôi. Anh đứng ở mép thảm đỏ, cách tôi nửa bước an toàn, đủ gần để mọi người biết anh không né tránh, đủ xa để tên tôi không bị biến thành phụ lục của anh. Khi phóng viên gọi tên anh, anh chỉ nói một câu: “Tối nay, mọi câu trả lời nên thuộc về người bị kết án.” Câu đó không phải lời thanh minh cho tôi, cũng không phải lời tuyên bố tình cảm. Nó giống một đường ranh cắm xuống giữa tiếng ồn, nhắc tất cả rằng tôi không cần một người đàn ông thay mình phát biểu.
Bên trong khán phòng, không khí còn trang trọng hơn bên ngoài, và cũng nguy hiểm hơn. Những hàng ghế bọc nhung đỏ xếp thành vòng cung quanh sân khấu, ánh đèn từ trần rọi xuống khiến từng khuôn mặt đều giống như đang được đặt trong một ô thẩm vấn. Đường Vệ Minh ngồi ở dãy bên trái, cười với vài nhà sản xuất như thể Tinh Diệu chưa từng có sổ đen. Kỷ Tu Dương ở hàng trước khu nghệ sĩ, bộ vest đen hoàn hảo, nụ cười thâm tình vẫn đặt đúng góc máy. Khi ánh mắt anh ta chạm tôi, anh ta còn khẽ gật đầu, lịch sự đến mức người ngoài có thể tưởng chúng tôi chỉ là hai đồng nghiệp cũ gặp lại trong hòa bình.
Ôn Thừa Quân xuất hiện muộn hơn năm phút. Ông ta đi qua lối VIP, áo vest xanh than, nụ cười nhã nhặn, phía sau là hai trợ lý và đại diện ban tổ chức. Cả khán phòng như tự động hạ giọng khi ông ta bước vào. Có những người không cần ra lệnh vẫn khiến người khác nhường đường, bởi vì quyền lực của họ đã được luyện thành thói quen trong xương của cả ngành. Ông ta ngồi xuống ghế trung tâm hàng danh dự, vừa vặn phía dưới logo Kim Tượng Minh Hải. Khi nhìn thấy tôi, ông ta mỉm cười rất nhẹ, như một người chủ nhà rộng lượng đang chờ vị khách không biết điều tự mắc lỗi.
Tôi kéo ghế của mình ra. Ngay bên cạnh ghế tôi có một khoảng trống. Trên lưng ghế không dán tên khách mời, chỉ buộc một dải ruy băng trắng rất mảnh và đặt một bông hoa nhỏ trong chương trình tưởng niệm những người làm nghề đã khuất. Ban tổ chức chuẩn bị phần này cho những cái tên từng bị ngành lãng quên, trong đó có mẹ tôi. Tôi đã biết trước có đoạn tưởng niệm, nhưng không ai nói với tôi rằng ghế tượng trưng ấy sẽ được đặt cạnh chỗ ngồi của tôi. Trong một giây, cổ họng tôi nghẹn lại. Mẹ tôi cả đời làm sau ánh đèn, sửa từng khung hình để người khác được đứng đẹp hơn trước công chúng. Đến khi bà chết, tên bà chỉ còn là một dòng hồ sơ bị Vân Đỉnh phủ bụi. Bây giờ, chiếc ghế trống ấy nằm cạnh tôi, lặng lẽ hơn mọi lời xin lỗi.
Tôi đặt tay lên lưng ghế, rất nhẹ, như sợ chạm mạnh sẽ làm ký ức vỡ ra. Hạ Trầm Chu đứng phía sau tôi, không hỏi, không an ủi bằng những câu thừa. Anh chỉ hạ giọng: “Em không phải nói ngay lúc này.” Tôi nhìn bông hoa trắng, rồi nhìn sân khấu đang sáng dần. “Không,” tôi nói, bình tĩnh hơn tôi tưởng, “họ đã để mẹ tôi ngồi ở đây. Vậy càng phải để bà nghe hết.”
Đèn khán phòng tối xuống. Màn hình lớn bắt đầu chiếu đoạn mở màn: những vai diễn, những khuôn mặt, những giọt nước mắt được dựng thành một bản nhạc chiến thắng. Người dẫn chương trình bước ra, đọc lời chào mừng, cảm ơn nhà tài trợ, cảm ơn những người “giữ gìn sự trong sạch và phồn vinh của ngành điện ảnh Minh Hải”. Dưới sân khấu, vài tiếng vỗ tay vang lên rất đúng nhịp. Tôi nhìn Ôn Thừa Quân cũng đang vỗ tay, bàn tay ông ta chạm vào nhau chậm rãi, nhã nhặn, giống như chưa từng có ai bị nghiền nát dưới chính những mỹ từ ấy.
Nhan Sơ được sắp ở hàng phụ gần lối thoát hiểm. Tôi không quay đầu, nhưng từ phản chiếu mờ trên màn hình cạnh sân khấu, tôi thấy cô ta ngồi thẳng lưng cứng đờ. Kỷ Tu Dương vài lần nghiêng đầu nói chuyện với người bên cạnh, ánh mắt lại quét về phía cô ta. Đó không phải ánh mắt của người yêu cũ lo lắng, mà là ánh mắt của một diễn viên kiểm tra đạo cụ trước khi cảnh quay bắt đầu. Tôi bỗng hiểu vì sao Nhan Sơ sợ. Những người như Kỷ Tu Dương không bao giờ giơ dao trước mặt công chúng. Họ chỉ đặt dao vào tay người khác, rồi rơi nước mắt khi máu chảy.
Sau phần tưởng niệm, người dẫn chương trình chuyển sang công bố các hạng mục chính. Mỗi cái tên được xướng lên đều kéo theo một luồng ánh sáng quét qua khán phòng. Tôi vốn chỉ là khách mời đặc biệt và nhân vật trong cơn bão truyền thông tối nay. Lịch trình ban đầu không có phần phát biểu của tôi, cũng không có lý do để máy quay dừng quá lâu trên mặt tôi trước khi kế hoạch của chúng tôi bắt đầu. Nhưng khi phong bì của hạng mục Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất được đưa lên, tôi thấy đạo diễn Cố Nghiên ở cách đó vài hàng bất ngờ quay đầu nhìn tôi. Ánh mắt ông rất nặng, như vừa xác nhận một thay đổi cuối cùng mà ngay cả ông cũng không kịp báo.
Người dẫn chương trình mỉm cười trước ống kính. “Sau đây là danh sách đề cử hạng mục Nữ diễn viên chính xuất sắc nhất tại Kim Tượng Minh Hải năm nay.” Màn hình lớn lần lượt hiện lên những gương mặt quen thuộc. Tiếng vỗ tay vang lên, trang trọng, đo được, an toàn. Tôi ngồi yên, bàn tay đặt trên chương trình giấy, đầu ngón tay lạnh đi từng chút. Đến cái tên cuối cùng, ánh đèn trên sân khấu đột nhiên quét thẳng xuống hàng ghế của tôi.
“Và đề cử cuối cùng,” giọng MC vang lên trong khán phòng đang nín lại, “Lạc Tinh Miên, trong phim Không Tắt.”
Trên màn hình lớn, khuôn mặt tôi hiện ra từ một cảnh phim quay dưới mưa. Bên cạnh tôi là chiếc ghế trống buộc ruy băng trắng. Phía trước, Ôn Thừa Quân ngừng vỗ tay trong đúng một nhịp rất nhỏ. Tôi nhìn hình ảnh của mình dưới ánh đèn, rồi nghe cả khán phòng bắt đầu xôn xao.
