Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 79: Đêm Trước Lễ Trao Giải

Chương 79: Đêm Trước Lễ Trao Giải

Câu nói của Hạ Trầm Chu rơi xuống giữa phòng họp như một vật nặng không phát ra tiếng. Lương Hách bị đưa đi rồi. Trên màn hình, chiếc xe đen đã biến mất khỏi khung hình, chỉ còn lại nền bê tông ướt ánh đèn và cánh cửa thang máy đang khép chậm. Tôi nhìn điểm sáng cuối cùng của điện thoại hắn tắt đi, cảm giác trong ngực không phải hoảng loạn, mà là một sự lạnh buốt rất quen. Đời trước, mỗi khi một nhân chứng biến mất, người ta sẽ nói đó là trùng hợp. Mỗi khi một đoạn ghi hình bị xóa, người ta sẽ nói hệ thống lỗi. Mỗi khi tôi mất thêm một đường sống, họ đều dùng hai chữ “quy trình” để đặt lên mộ tôi.

Tô Mạn đóng máy tính lại rồi mở ngay một cửa sổ khác. “Không ai rời khỏi đây để đuổi xe.” Giọng cô sắc đến mức cắt đứt phản ứng đầu tiên trong đầu tôi. “Chúng ta không có quyền chặn xe, không có quyền lục soát, càng không được để đối phương biến cô thành người tổ chức bắt cóc ngược. Việc cần làm là giữ dấu.” Tôi hít vào, chậm đến mức cổ họng đau. “Camera bãi xe, log thang máy, lịch ra vào, biển số tạm, tín hiệu điện thoại cuối cùng.” Tô Mạn nhìn tôi một giây, rồi gật đầu. “Đúng. Và mọi yêu cầu bảo toàn phải đi trước khi họ kịp lau sạch.”

Trong hai mươi phút tiếp theo, căn phòng nhỏ của Tô Mạn biến thành một trạm chỉ huy im lặng. Trợ lý của cô gửi công văn bảo toàn dữ liệu đến tòa nhà nơi Lương Hách xuất hiện, bãi xe ngầm, công ty bảo vệ và nhà mạng theo đúng đầu mục pháp lý. Người của Hạ Trầm Chu không đuổi theo chiếc xe, chỉ đối chiếu những camera công khai trên tuyến đường mà tòa nhà đã ký thỏa thuận giám sát giao thông. Mỗi một khung hình được kéo về đều chậm, mờ, và thiếu mất đúng phần quan trọng. Chiếc xe đi qua hai ngã tư, biển số bị bùn che một nửa. Đến ngã rẽ thứ ba, nó không chạy về phía kho lưu trữ hay bất cứ điểm nào liên quan đến ổ đĩa mồi. Nó rẽ vào tuyến đường dẫn đến Trung tâm Nghệ thuật Minh Hải.

Tôi nhìn dòng chữ ấy trên bản đồ, ngón tay đặt trên mặt bàn lạnh đi. Trung tâm Nghệ thuật Minh Hải là nơi lễ trao giải Kim Tượng Minh Hải sẽ diễn ra vào tối mai. Mấy ngày qua, tôi đã cố tình không nhìn lịch trình đó quá lâu. Một người đang bị lôi lên hot search lần hai, một người có cha bị phỏng vấn cắt ghép, nhân chứng bị bôi bẩn và bằng chứng chưa đủ hoàn chỉnh, đáng lẽ không nên xuất hiện dưới ánh đèn. Nhưng chính vì vậy, họ mới muốn tôi vắng mặt. Vắng mặt thì là chột dạ. Xuất hiện thì là diễn nạn nhân. Tôi đứng ở đâu cũng có thể bị họ dựng thành tội danh, chỉ khác là lần này tôi được quyền chọn máy quay nào sẽ ghi lại câu trả lời của mình.

Hạ Trầm Chu nhận thêm một tệp ảnh từ điện thoại. Anh xoay màn hình về phía tôi. Đó là ảnh chụp một thẻ xe tạm, góc dưới có logo mạ vàng của lễ trao giải và một dòng chữ nhỏ: “Đơn vị hỗ trợ truyền thông – Vân Đỉnh Media.” Không ai trong phòng lập tức lên tiếng. Cái tên Vân Đỉnh không còn là bóng đen ở xa nữa. Nó đã đi vào bãi xe, đi qua thảm đỏ, đi vào danh sách nhà tài trợ, và bây giờ có thể đang giữ một người từng cầm dao chĩa vào tôi chỉ vì hắn biết quá nhiều. Tô Mạn đặt bút xuống rất nhẹ. “Chúng ta chưa chứng minh được người của Vân Đỉnh đưa Lương Hách đi. Nhưng đủ để yêu cầu ban tổ chức bảo toàn toàn bộ dữ liệu xe hậu cần từ hôm nay đến sau lễ.”

“Và đủ để họ biết chúng ta đã nhìn thấy,” tôi nói.

Tô Mạn nhếch môi, không giống cười. “Cô muốn dùng lễ trao giải?”

Tôi nhìn ra cửa sổ. Mưa đã nhỏ hơn, nhưng mặt kính vẫn đầy những vệt nước kéo dài, như có ai dùng móng tay cào lên thành phố. “Không phải dùng. Tôi vốn đã là một phần của sân khấu đó. Họ tái dựng đời trước của tôi bằng khách sạn, hot search, cha tôi, nhân chứng và bạo lực dư luận. Nếu tôi lùi khỏi ánh đèn, họ sẽ viết nốt đoạn kết thay tôi.” Tôi quay lại, giọng mình bình tĩnh đến mức nghe như người khác đang nói. “Tối mai tôi đi.”

Hạ Trầm Chu im lặng nhìn tôi. Anh không hỏi tôi có chắc không, cũng không nói anh sẽ bảo vệ tôi bằng mọi giá. Những câu ấy đời trước tôi nghe nhiều rồi, đa số đều rỗng. Anh chỉ hỏi: “Em muốn nói đến mức nào?”

“Đủ để họ phải chặn tôi.”

Tô Mạn lập tức hiểu. Cô kéo một tờ giấy trắng, viết xuống ba dòng: không công bố chứng cứ chưa giám định, không nhắc tên người chưa đủ căn cứ pháp lý, không kích động công chúng tấn công bất kỳ ai. Sau đó cô khoanh tròn dòng thứ tư: tuyên bố chuỗi chứng cứ đang được bảo toàn, yêu cầu ban tổ chức giữ nguyên bản ghi phát sóng và camera hậu trường, công khai thời điểm nộp tài liệu đầu tiên cho luật sư. “Đây không phải bài thanh minh,” cô nói. “Đây là một yêu cầu bảo toàn công khai. Nếu họ cắt sóng, họ tự chứng minh mình sợ phần nào. Nếu họ để cô nói, chúng ta có thêm một mốc công khai không thể xóa.”

Điện thoại của tôi rung đúng lúc đó. Là email từ ban tổ chức. Nội dung rất lịch sự: vì tranh cãi gần đây, để bảo vệ hình ảnh sự kiện và các nghệ sĩ tham dự, họ đề nghị tôi không trả lời phỏng vấn thảm đỏ, không nhắc đến vụ kiện, không phát biểu ngoài kịch bản nếu được gọi tên. Phía dưới email có thêm một câu mềm như nhung: nếu cô Lạc cảm thấy sức khỏe không phù hợp, ban tổ chức sẵn sàng sắp xếp ghế trống và thông cáo “vắng mặt vì lý do cá nhân”. Tôi đọc hết hai lần, bỗng nhớ đời trước cũng từng có một thông cáo như vậy. Khi ấy công ty nói tôi không nên xuất hiện vì mọi người đang ghét tôi. Tôi tin, rồi ở nhà nhìn Nhan Sơ bước lên sân khấu, mặc váy trắng, rơi nước mắt cảm ơn những người đã “không bỏ rơi cô ấy giữa sóng gió”. Còn tôi, người thật sự bị bỏ rơi, thậm chí không có quyền đứng trong cùng một khung hình.

“Không vắng mặt,” tôi nói.

Hạ Trầm Chu nhìn email, ánh mắt tối xuống. “Nếu họ khóa đường phát chính, tôi có thể chuẩn bị đường ghi nhận độc lập cho phần hậu trường và khu vực báo chí. Không can thiệp sân khấu, không ép ban tổ chức, chỉ bảo đảm những gì xảy ra trước ống kính không bị xóa sạch.”

Tôi nhìn anh. “Anh không cần biến chuyện này thành cuộc chiến của Kính Hải.”

“Đã là rồi.” Anh nói rất thấp, không màu mè. “Nhưng quyền phát ngôn vẫn là của em.”

Một câu rất ngắn, vậy mà làm lớp băng trong tôi nứt ra một đường nhỏ. Đời trước tôi đã từng mong có người đứng ra nói thay mình, vì khi đó tôi không còn sức. Đời này, người đứng cạnh tôi không giành lấy micro. Anh chỉ giữ cho dây điện không bị cắt trước khi tôi kịp mở miệng. Tôi cúi mắt, che đi cảm giác yếu mềm thoáng qua. “Vậy giữ dây điện. Còn sân khấu để tôi tự lên.”

Gần nửa đêm, tôi trở về căn hộ an toàn để thử trang phục theo yêu cầu của ban tổ chức. Hộp váy đã được kiểm tra trước bởi đội an ninh tòa nhà và trợ lý của Tô Mạn. Không có thiết bị lạ, không có camera siêu nhỏ, không có bột hay kim ghim trong đường may. Nhưng khi lớp giấy lụa đen được mở ra, tôi vẫn đứng yên rất lâu. Đó là một chiếc váy đen, cổ vuông, tay mảnh, phần eo được cắt rất gọn, gần như giống hệt chiếc váy công ty từng ép tôi mặc trong lễ trao giải đời trước. Khi ấy họ nói màu đen khiến tôi trông “biết lỗi” hơn. Trước ống kính, tôi như một vết bẩn được đặt cạnh những người lấp lánh. Sau buổi tối đó, ảnh của tôi bị cắt riêng, phóng to đôi mắt mệt mỏi, kèm dòng chữ: “Cô ta còn dám xuất hiện.”

Tôi đưa tay chạm vào lớp vải. Nó mềm, lạnh, vô tội như mọi đạo cụ khác. Người có tội là kẻ dùng nó để nhắc tôi nhớ mình từng bị kéo xuống thế nào. Điện thoại đặt trên bàn lại sáng lên. Một hot search mới đang leo chậm: “Lạc Tinh Miên định dùng mẹ quá cố tại lễ trao giải?” Blogger nhỏ dẫn chuyện, vài tài khoản lớn giả vờ phân tích, fan đối thủ giễu cợt, người qua đường mệt mỏi hỏi vì sao cô ấy chưa chịu im. Công thức cũ, nhịp cũ, mùi máu cũ. Chỉ khác là tôi không còn đứng trong căn phòng tối chờ người khác tắt đèn giúp mình.

Tôi mở máy ghi âm dự phòng, đọc lại bản phát biểu đã được Tô Mạn gạch đỏ gần một nửa. Không có tên Ôn Thừa Quân. Không có lời buộc tội Vân Đỉnh. Không có tiếng mẹ tôi. Chỉ có ba việc: tôi sẽ không vắng mặt, mọi dữ liệu liên quan đến scandal tái dựng đã được yêu cầu bảo toàn, và tôi sẽ chịu trách nhiệm pháp lý cho từng chữ mình nói. Đọc đến câu cuối, cổ họng tôi nghẹn lại rất khẽ. Không phải vì sợ, mà vì tôi bỗng nhận ra mình đã đi xa đến mức nào từ cô gái từng chết trong mưa. Lần này, trước lễ trao giải, tôi không chuẩn bị một lời xin lỗi. Tôi chuẩn bị một công tắc.

Hạ Trầm Chu đứng ngoài phòng khách, không bước vào khi tôi thay váy thử. Qua khe cửa, tôi nghe giọng anh nói chuyện với Tô Mạn qua điện thoại, ngắn, thấp, từng câu đều đặt đúng ranh giới. Bảo toàn dữ liệu hậu trường. Kiểm tra thẻ xe hỗ trợ truyền thông. Giữ liên lạc với điểm bảo vệ Bùi An Dã. Không ai nhắc đến chuyện tìm Lương Hách bằng cách liều lĩnh. Không ai hứa tối mai sẽ thắng. Điều đó làm tôi yên tâm hơn mọi lời chắc chắn. Những trận chiến thật sự chưa bao giờ thắng chỉ bằng niềm tin; chúng thắng bằng từng đường dây được nối đúng trước khi đèn bật lên.

Tôi vừa đặt chiếc váy đen lên lưng ghế thì điện thoại riêng rung một lần. Không phải số của Tô Mạn, không phải Hạ Trầm Chu, cũng không phải bất cứ kênh liên lạc nào đã được phân tầng bảo mật. Trên màn hình chỉ hiện một tin nhắn ngắn từ một số lạ, nhưng cách xuống dòng và dấu chấm cuối câu làm tôi nhận ra người gửi trước cả khi đọc tên ở cuối.

“Tinh Miên, gặp tôi trước lễ trao giải. Tôi có thứ liên quan đến Kỷ Tu Dương. Xin cô đừng nói với Vân Đỉnh trước khi tôi đến.

Nhan Sơ.”

Tôi nhìn hai chữ cuối cùng rất lâu. Bên ngoài cửa sổ, mưa đã tạnh, nhưng ánh đèn thành phố vẫn ướt như chưa từng khô. Đêm trước lễ trao giải, người từng đứng trên ánh sáng cướp của tôi cuối cùng cũng gửi lời xin gặp.