Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 7: Lời Nhắn Trong Túi Áo

Chương 7: Lời Nhắn Trong Túi Áo

Mảnh giấy nằm trong lớp nylon mỏng, nhỏ hơn lòng bàn tay, sạch đến mức không giống thứ vừa được lấy ra từ túi một chiếc áo mưa dính bùn. Kha Minh nhìn nó qua ánh đèn hiện trường, không đưa tay chạm thêm. Tiếng mưa trên mái tôn vẫn rơi dày, đều và lạnh, nhưng trong căn phòng nghỉ tầng lửng, mọi âm thanh như bị ép xuống dưới lớp bụi cũ. Cô nghe rõ nhịp thở của Tống Nghi sau lưng, tiếng Phạm Kiều đọc mã vật chứng, tiếng máy quay chạy rất khẽ. Một mảnh giấy gửi thẳng tên cô không còn là vật chứng vô tri. Nó là một lời gọi, và người gọi biết chính xác cô sẽ không bước qua quy trình để trả lời.

“Chụp toàn cảnh lần nữa,” Minh nói. “Mặt ngoài, lớp nylon, đường gấp, vị trí trong túi áo. Sau đó mới mở.” Giọng cô không cao, nhưng đủ làm mọi người tự động lùi về đúng vị trí. Tống Nghi mím môi, lần này không đùa. Cậu cầm bảng số vật chứng bằng hai tay, đặt nó dưới ánh đèn sao cho nét bút “gửi Kha Minh” hiện rõ trong khung hình. Lâm Từ đứng cạnh cửa, mắt không rời mảnh giấy. Cô không nhìn nó như người tò mò nội dung, mà như đang quan sát cách một kẻ giấu mặt chọn thời điểm kéo dây. “Hắn không chỉ muốn chị đọc,” Từ nói rất khẽ. “Hắn muốn chị biết mình bị gọi tên trước mặt cả đội.”

Minh không đáp ngay. Cô đợi kỹ thuật viên rạch mép nylon bằng dao vô trùng, đợi Phạm Kiều kiểm tra nhanh bề mặt, rồi mới dùng nhíp mở nếp gấp đầu tiên. Giấy bên trong không phải giấy viết thường. Nó là một mảnh photocopy bị cắt ra từ trang lớn hơn, mép trái còn lấm tấm những chấm đen li ti như lỗi mực của máy cũ. Dòng chữ in bị lệch nhẹ, có đoạn đậm đoạn nhạt: Mưa không làm mất bảy phút. Người bấm máy đã làm. Muốn Chu Diệp còn thở, tìm bản sao thứ hai trước 23:10. Dưới dòng ấy là một ký hiệu nhỏ viết tay bằng mực xanh: P.L.17-B.

Không ai lên tiếng trong vài giây. Tống Nghi là người đầu tiên nhìn đồng hồ. “Hai mươi hai giờ mười bảy.” Cậu nói xong mới nhận ra cổ họng mình khô. “Còn năm mươi ba phút.” Phạm Kiều nghiêng đèn, ánh sáng quét qua mặt giấy. “Mực photocopy cũ, nhưng nét bút xanh mới hơn. Tôi không kết luận tại đây. Cần soi sợi giấy, bột mực, vân tay, dấu ép.” Cô dừng nửa nhịp rồi thêm, lạnh như đọc nhiệt độ: “Và cần giả định người viết muốn chúng ta nhìn thấy chữ Chu Diệp trước khi nhìn thấy P.L.17-B.”

Minh nhìn tên Chu Diệp. Từ lúc vụ mất tích bắt đầu, tên ấy luôn nằm trong biên bản, trong màn hình, trong miệng người nhà, trong áp lực của truyền thông. Nhưng đây là lần đầu tiên nó xuất hiện như một đồng hồ đếm ngược. Cô gập tay lại trong găng, rồi buông ra đúng lúc. “Tống Nghi, tra P.L.17-B trong phụ lục hồ sơ cũ, nhưng dùng bản sao lưu nội bộ, không mở quyền chỉnh sửa. Lâm Từ, chị cần giả thuyết hành vi trong ba phút, chỉ để định hướng việc phải kiểm tra. Phạm Kiều, niêm phong mảnh giấy, áo mưa và mẫu sơn đi đường ưu tiên. Không ai gọi đây là thư của hung thủ cho đến khi có chứng cứ. Ghi là thông điệp chưa xác định nguồn.”

Tống Nghi đã mở máy tính bảng, ngón tay chạy nhanh đến mức suýt trượt trên màn hình ẩm. “P.L. có thể là phụ lục. Hồ sơ mười năm trước có phụ lục 17, nhưng bản scan trong hệ thống chỉ có 17-A. Sau đó nhảy sang phụ lục 18.” Cậu ngẩng lên, mắt sáng vì tìm thấy đường đi nhưng mặt lại trắng hơn. “Không có 17-B trong bản số hóa.” Minh không thấy bất ngờ. Điều làm cô lạnh gáy là việc một kẻ bên ngoài hiện trường mới biết chính xác một thứ không có trong hệ thống hiện tại. Cô hỏi: “Có log nhập liệu không?” “Để em kéo.” Tống Nghi cúi xuống. “Nếu bản giấy từng được scan rồi xóa, sẽ có dấu. Nếu ngay từ đầu không nhập… thì phải hỏi phòng lưu trữ.”

Hai chữ phòng lưu trữ đập vào Minh như tiếng tủ sắt đóng lại trong đêm. Trong trí nhớ cô, phòng lưu trữ cũ luôn có mùi giấy ẩm, cà phê nguội và tiếng máy photocopy kéo từng trang qua trục lăn. Mười năm trước, sau đêm hồ sơ lạnh được đóng dấu tạm kết, cô từng đứng ngoài hành lang nghe tiếng máy chạy lúc gần nửa đêm. Khi đó cô tin ai đó chỉ đang sao hồ sơ cho thủ tục. Cô đã quá mệt, quá trẻ, quá cần tin rằng người đi trước biết mình đang làm gì. Bây giờ, mảnh giấy trong tay Phạm Kiều nói với cô rằng có những tiếng động không biến mất. Chúng chỉ nằm yên, đợi đúng vụ án để vang lại.

Điện thoại của Minh rung lần nữa. Trần Vũ gọi đến, tên ông hiện sáng trên màn hình như một nhãn dán quá sạch. Căn phòng im đi một cách không cần thiết. Minh bấm nghe, bật loa ngoài và ra hiệu Tống Nghi ghi nhật ký cuộc gọi. Giọng Trần Vũ vẫn ôn hòa, có chút nén gấp. “Kha Minh, tôi cần vị trí của cô. Cô đang triển khai ngoài kế hoạch đã báo.” Minh nhìn mảnh giấy vừa được đặt vào túi vật chứng. “Đội đang kiểm tra khu kho lạnh số 2 theo đầu mối hợp pháp từ hồ sơ vụ Chu Diệp. Đã phát hiện vật chứng liên quan người áo mưa xám. Tôi sẽ gửi báo cáo nhanh qua kênh bảo mật.” Đầu dây bên kia im chưa tới một giây. “Không tự ý mở rộng sang hồ sơ cũ khi chưa có phê duyệt.” Minh đáp: “Tôi không mở rộng. Tôi đối chiếu dấu vết hiện tại với tài liệu liên quan để cứu nạn nhân còn khả năng sống. Tất cả thao tác có ghi hình.”

Câu cuối cùng làm Trần Vũ không thể mắng thêm. Ông chỉ nói: “Giữ đội ở đó. Chờ tôi điều phối.” Cuộc gọi ngắt. Tống Nghi ngẩng đầu, vẻ mặt như vừa nuốt phải một câu hỏi nhưng không dám để nó rơi ra. Minh cất điện thoại vào túi áo trong. “Ghi đầy đủ: thời điểm cuộc gọi, nội dung chỉ đạo, phản hồi của tôi. Không diễn giải.” Lâm Từ nhìn cô. “Nếu thông điệp này là một cái bẫy, hắn vừa đặt bẫy ở hai hướng. Chạy quá nhanh thì sai quy trình. Chờ quá lâu thì mất người.” Minh quay sang cô. “Vậy ta chia đường, nhưng không chia sự thật.”

Quyết định được đưa ra trong chưa đầy một phút. Một tổ ở lại kho lạnh hoàn tất khám nghiệm, giữ bảo vệ và niêm phong lối cầu thang phụ. Phạm Kiều đưa mẫu vật về phòng xét nghiệm bằng tuyến ưu tiên. Tống Nghi truy log hồ sơ cũ ngay tại xe, đồng thời gửi yêu cầu phong tỏa tạm thời phòng lưu trữ dưới danh nghĩa bảo toàn tài liệu liên quan vụ mất tích đang điều tra. Minh không ghi lệnh bằng miệng. Cô đọc từng câu cho camera hiện trường và để Tống Nghi nhập vào hệ thống, vì cô biết từ giây phút này, mọi bước chân của đội sẽ bị soi ngược. Người giấu mặt đang tính đến chuyện họ phạm lỗi. Còn Trần Vũ, dù là cấp trên hay cái bóng bên cạnh hồ sơ, cũng không nên có cơ hội biến sự vội vàng thành cái cớ.

Lâm Từ đi theo Minh xuống cầu thang phụ. Vết sơn xanh ở bậc mười ba đã được khoanh lại, dưới ánh đèn trông giống một vết cắt nông trên da kim loại. “Thông điệp dùng câu ‘người bấm máy’, không viết ‘người xóa camera’,” Từ nói. “Hắn muốn chuyển trọng tâm từ thời tiết sang hành động của một người trong quy trình giấy tờ. Không phải người bắt Chu Diệp nhất thiết đang ở phòng lưu trữ. Nhưng thứ cứu được cô ấy có thể nằm trong một bản sao từng bị tách khỏi hồ sơ.” Minh bước chậm hơn một nhịp. “Và hắn biết tôi nhớ tiếng máy photocopy.” “Hoặc hắn muốn chị tin là hắn biết.” Từ nhìn cô, bình tĩnh đến mức gần như dịu. “Hai khả năng đều cần kiểm chứng. Nhưng phản ứng của chị lúc đọc chữ ấy là dữ liệu mà hắn đang chờ. Đừng để hắn lấy miễn phí.”

Minh không thích cảm giác bị nhìn thấy, càng không thích việc Lâm Từ nói đúng. Cô kéo khóa áo cao hơn khi gió ẩm thốc qua cửa kho. “Tôi không có thời gian sợ bị đọc.” “Tôi không bảo chị sợ,” Từ nói. “Tôi bảo chị đừng một mình chịu hết phần bị gọi tên.” Câu ấy không mềm, cũng không vượt ranh giới. Nó chỉ nằm ở đó, như một tay vịn đủ chắc trong cầu thang tối. Minh im lặng hai giây, rồi gật đầu rất nhẹ. “Vậy đứng cạnh tôi khi mở hồ sơ. Nhưng mọi giả thuyết của cô phải đi sau vật chứng.” Khóe môi Lâm Từ nhúc nhích. “Tôi chưa từng xin đi trước nó.”

Khi họ ra tới sân, mưa đã bớt nhưng mặt đất vẫn bóng nước. Tống Nghi từ xe trước thò đầu ra, mặt tái hẳn. “Đội trưởng.” Cậu giơ máy tính bảng lên. Trên màn hình là log cũ của hệ thống lưu trữ, vừa được khôi phục từ bản sao máy chủ. “Mười năm trước, phụ lục 17-B từng được nhập vào danh mục giấy, nhưng trạng thái ghi là ‘không scan do kẹt máy’. Người phụ trách lúc đó không ký tên điện tử, chỉ có ghi chú thủ công.” Minh hỏi: “Ghi gì?” Tống Nghi nuốt khan. “Bản sao giữ tại phòng lưu trữ tạm. Photocopy lúc 22:48.”

Con số ấy rơi xuống giữa sân kho như một giọt nước lạnh hơn mưa. 22:48. Điểm cuối của bảy phút trống. Minh chưa kịp nói gì thì máy tính bảng của Tống Nghi bật thêm một cảnh báo hệ thống. Phòng lưu trữ đội hình sự vừa có thiết bị photocopy được kích hoạt từ tài khoản bảo trì cũ. Thời gian: 22:41. Tên file chờ in hiện trên dòng trạng thái chỉ có bốn chữ: Hồ sơ mười năm.