Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 6: Căn Phòng Không Khóa

Dòng chú thích trong biên bản mười năm trước nằm trên màn hình phụ, mỏng như một sợi tóc nhưng đủ cắt cả căn phòng ra khỏi tiếng mưa bên ngoài: mất tín hiệu 22 giờ 41 đến 22 giờ 48, nghi do mưa lớn. Kha Minh không nói gì ngay. Cô chỉ đưa mắt từ con số ấy sang đoạn đỏ trên timeline của chung cư Chu Diệp, rồi trở lại dòng chữ đã được scan nhòe ở mép trang. Một vụ án mới, một hồ sơ cũ, cùng bảy phút, cùng một khung giờ. Trong nghề này, trùng hợp một lần có thể là nhiễu. Trùng hợp hai lần, lại nằm đúng ở chỗ từng giúp người ta khép hồ sơ, thì không còn là nhiễu nữa. Nó là một dấu tay, chỉ là người để lại dấu tay rất biết cách đeo găng.

Tống Nghi ngồi sát màn hình, giọng thấp hơn thường ngày. “Đội trưởng, file scan này là bản nộp lưu sau cùng. Trước đó còn có phụ lục hiện trường, nhưng mục đường đi của tuyến 17 bị đánh dấu không liên quan.” Minh kéo ghế đứng thẳng. “Mở phụ lục.” Phạm Kiều đặt cốc cà phê nguội xuống, cái nhìn tỉnh đến khô. “Nếu mười năm trước có người đã viết ‘mưa lớn’ để giải thích bảy phút, thì thứ cần tìm không phải thời tiết. Là người được lợi khi căn phòng nào đó không bị kiểm tra.” Lâm Từ nhìn bản đồ cũ vừa hiện lên trên màn hình. Tuyến 17 chạy ngang khu kho lạnh ven sông, dừng tại trạm Nam Bình, cách điểm tập kết hàng cũ chưa tới ba trăm mét. Cô nói: “Hung thủ đang kéo ta về một địa điểm từng bị coi là ngoại vi. Không phải vì nơi đó xa, mà vì ngày xưa nó quá dễ bị bỏ qua.”

Phụ lục hiện trường mở ra chậm, từng trang lật qua như bị nước mưa dính vào nhau. Tống Nghi phóng to một bản ghi kiểm tra khu kho lạnh số 2. Ở cột ghi chú, cạnh sơ đồ cầu thang phụ, có một dòng viết tay đã mờ: phòng nghỉ nhân viên tầng lửng không khóa, chốt hỏng, không phát hiện bất thường. Minh đọc câu ấy hai lần. Không khóa, không phát hiện bất thường. Hai cụm từ đặt cạnh nhau nghe rất hợp lý, cũng vì hợp lý nên nguy hiểm. Một căn phòng khóa sẽ buộc người ta hỏi ai có chìa. Một căn phòng không khóa lại dễ khiến mọi người tin rằng ai cũng có thể vào, và vì ai cũng có thể vào, cuối cùng không ai bị buộc phải giải thích.

“Không thể dựa vào một ghi chú mười năm trước để kéo cả đội ra khu kho lạnh,” Minh nói, nhưng tay cô đã mở hệ thống điều phối. Lâm Từ nghe ra phần thứ hai trong câu nói ấy: không thể dựa vào, nghĩa là phải kiểm chứng. Cô chỉ vào cầu thang phụ trong sơ đồ. “Chương trình của hắn không nằm ở việc lặp lại y nguyên. Hắn chọn chi tiết từng bị coi là vô nghĩa, rồi đặt nó lại vào thời điểm ta đang thiếu Chu Diệp. Nếu Chu Diệp còn sống, hắn cần nơi tạm giữ ít camera, có đường xe bảo trì ra vào, và đủ quen với hồ sơ cũ để gửi thông điệp.” Minh nhìn cô. “Phân tích hành vi.” “Giả thuyết hành vi,” Từ sửa rất nhẹ. “Và giả thuyết này có một địa chỉ để kiểm tra.”

Mười phút sau, hai xe của đội rời cổng trong mưa. Minh không bật còi. Cô cần đến nhanh, nhưng không cần báo cho cả thành phố biết hướng mình đang đi. Trên đường, Tống Nghi từ ghế sau đọc liên tục các dữ liệu vừa kéo được: khu kho lạnh số 2 đã ngừng hoạt động bảy năm trước, một phần được cho thuê làm kho phụ tạm thời, hợp đồng bảo trì điện lạnh hiện do công ty con của nhà thầu camera phụ trách. Phạm Kiều ở xe sau nhắn tới: ảnh hiện trường cũ có một vệt sơn xanh ở mép bậc thang, từng được chú thích là bong tróc tự nhiên. Minh nhìn dòng tin đó, ngón cái dừng lại trên màn hình. Cầu thang sơn xanh. Một chi tiết nhỏ, cũ đến mức bụi cũng có vẻ hợp pháp, vậy mà bây giờ nó nằm đúng giữa đường họ đang đi.

Khu kho lạnh ven sông hiện ra sau dãy nhà xưởng thấp, bảng hiệu cũ còn sót vài chữ bạc màu. Mưa làm nền xi măng sáng lên từng mảng, nước đọng dưới bánh xe có mùi bùn và kim loại. Bảo vệ ca đêm là một người đàn ông ngoài năm mươi, mặc áo mưa mỏng, tay run khi thấy thẻ ngành. Ông ta nói khu tầng lửng không dùng nữa, cửa phòng nghỉ không khóa từ lâu vì khóa gãy, thỉnh thoảng bên bảo trì lên kiểm tra cầu dao. Minh yêu cầu lập biên bản tại chỗ, giữ lại sổ ra vào và không để bất kỳ ai rời cổng sau. Cô không cao giọng, nhưng cách cô nhìn thẳng vào từng người khiến lời phản đối chết ngay từ lúc còn trong cổ họng.

Cầu thang phụ nằm sau kho đóng hàng, hẹp và tối, lan can sắt lạnh ẩm dưới găng tay. Lớp sơn xanh trên bậc đã bong nhiều chỗ, nhưng ở mép bậc thứ mười ba có vết tróc mới, màu bên trong sáng hơn phần còn lại. Minh quỳ xuống, soi đèn. Không có gì kịch tính. Không có máu, không có dấu hiệu vật lộn rõ ràng, chỉ có bụi bị quệt thành một đường mảnh và một vảy sơn xanh dính vào rãnh đế giày in nửa vết trên nền. Chính sự ít ỏi ấy làm cô căng hơn. Người làm việc này không để lại thứ dễ gọi tên. Hắn chỉ để lại vừa đủ để người biết hồ sơ cũ hiểu rằng mình đang bị dẫn đi.

“Đừng chạm,” Minh nói khi Tống Nghi vừa nghiêng người. Cậu lập tức lùi nửa bước, giơ hai tay lên như đầu hàng một quy trình. “Em chỉ thở thôi cũng sợ bị chị ghi vào biên bản.” Phạm Kiều phía sau lạnh nhạt: “Nếu hơi thở của cậu có mẫu sợi, tôi sẽ ghi.” Câu đùa khô làm không khí nhích nhẹ, nhưng không ai thật sự cười. Minh gọi kỹ thuật hiện trường lên, yêu cầu chụp toàn cảnh, cận cảnh, lấy mẫu sơn, mẫu bụi và dấu giày theo đúng tuyến di chuyển. Lâm Từ đứng thấp hơn một bậc, mắt không nhìn dấu giày quá lâu mà nhìn tay nắm cửa ở cuối hành lang lửng. “Một căn phòng không khóa vẫn có thể là bẫy,” cô nói. “Vì khi không có khóa, ta dễ quên hỏi tại sao người ta lại muốn mình bước vào.”

Căn phòng nghỉ nhân viên nằm sau một tấm cửa gỗ cũ, tay nắm lỏng, không có dấu cạy phá. Minh đẩy nhẹ bằng mu bàn tay đã bọc găng. Cửa mở ra rất êm, êm đến khó chịu. Bên trong chỉ có hai giường sắt gấp, một tủ hồ sơ thấp, vài thùng carton rỗng và mùi ẩm của nơi lâu ngày không có người ở. Nhưng trên mặt bàn sát tường, bụi bị lau thành một ô vuông nhỏ, kích thước gần bằng laptop. Cạnh ổ điện có vết xước mới, còn dưới chân bàn là một sợi chỉ màu xám mắc vào đầu đinh. Tống Nghi nuốt khan. “Nếu Chu Diệp từng bị đưa tới đây…” Minh cắt ngang, không nặng nhưng dứt khoát: “Không dùng chữ từng khi chưa có chứng cứ sinh học hoặc dữ liệu hình ảnh. Ghi là có dấu hiệu hoạt động gần đây.”

Lâm Từ nhìn cô, không phản bác. Chính sự tự kìm ấy làm Minh thấy mình vừa nói cho Tống Nghi, vừa nói cho bản thân. Cô muốn tin đây là nơi có thể dẫn đến Chu Diệp, nhưng mong muốn trong điều tra là thứ phải bị nhốt lại cho đến khi chứng cứ mở cửa. Phạm Kiều cúi xuống cạnh chân bàn, dùng nhíp gắp sợi chỉ vào túi vật chứng. “Sợi vải áo mưa, khả năng cao. Nhưng tôi cần so với ảnh người áo mưa xám ở bãi xe.” Tống Nghi rà đèn qua gầm giường, rồi khựng lại. “Đội trưởng, tủ hồ sơ có áo.”

Tủ thấp không khóa. Cánh tủ bên phải hé một khe rất mảnh, như được cố tình đóng chưa tới nơi. Minh ra hiệu cho mọi người lùi ra đúng vị trí, chờ kỹ thuật chụp xong mới mở. Bên trong treo một chiếc áo mưa xám, loại rẻ tiền bán ở các cửa hàng gần bến xe. Áo khô hơn mức đáng lẽ phải có sau một đêm mưa, nhưng phần gấu còn vệt bùn sẫm. Trên vai áo dính một mảnh sơn xanh nhỏ bằng móng tay, cùng màu với bậc cầu thang. Không ai nói gì trong vài giây. Những mảnh rời bắt đầu chạm nhau: bãi xe chung cư, người cúi cạnh rãnh thoát nước, vé tuyến 17, kho lạnh ven sông, cầu thang xanh, căn phòng không khóa.

Điện thoại của Minh rung. Tin nhắn từ Trần Vũ hiện trên màn hình khóa: Cô đang ở đâu? Báo vị trí trước khi hành động sâu hơn. Minh nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn chiếc áo mưa trong tủ. Lần đầu tiên trong đêm, cô không thấy câu nhắc của cấp trên giống một quy trình bình thường nữa. Nhưng nghi ngờ không phải chứng cứ. Cô tắt màn hình, đưa máy cho Tống Nghi ghi nhận thời điểm nhận tin vào nhật ký điều tra. “Tất cả thao tác trong phòng này đều quay lại. Không ai tự ý mở túi áo.” Lâm Từ đứng bên cạnh, giọng rất thấp: “Hắn biết chị sẽ giữ quy trình.” Minh đáp: “Vậy ta để quy trình giữ lại hắn.”

Kỹ thuật viên dùng kẹp nâng vạt áo lên. Túi áo bên trái hơi phồng, không nhiều, chỉ đủ tạo một nếp gấp khác thường. Minh nhìn nếp gấp ấy, cảm giác tiếng máy photocopy cũ lại chạy đâu đó sau thái dương, từng nhịp khô và đều. Cô không đưa tay vào ngay. Cô chờ máy quay lấy đủ góc, chờ số vật chứng được đọc rõ, chờ Phạm Kiều xác nhận không có nguy cơ làm hỏng dấu vết. Rồi cô mới dùng nhíp mở miệng túi. Bên trong có một mảnh giấy khô được gấp làm tư, giữ sạch trong lớp nylon mỏng. Trên mặt ngoài, nét bút đen viết rất gọn, không vội, không run: gửi Kha Minh. Mưa ngoài kho rơi mạnh hơn, gõ lên mái tôn như ai đang đếm lại từng phút còn thiếu.