Chương 5: Bảy Phút Trống
Chương 5: Bảy Phút Trống
Tin nhắn của kỹ thuật nằm trên màn hình lớn, ngắn đến mức gần như vô cảm: cùng một đơn vị từng bảo trì đầu ghi hành lang tầng chín chung cư Chu Diệp và máy scan phòng lưu trữ trong đợt chuẩn hóa tài liệu sáu tháng trước. Kha Minh đọc lại dòng ấy lần thứ hai, không phải vì cô chưa hiểu, mà vì trong nghề của cô, mọi thứ quá trùng hợp đều phải được đọc chậm hơn một nhịp. Ngoài cửa kính, mưa vẫn quét qua sân sau đội hình sự, làm ánh đèn xe cứu hộ đang đỗ ngoài cổng loang thành những vệt trắng lạnh. Trên bàn, ảnh túi vải nâu, chìa khóa dự phòng, vệt sát trùng, lịch ca có chữ đổi và bản scan có mép xám nằm thành một hàng. Chúng không còn là những vật chứng rời. Chúng giống các điểm ghim trên một tấm bản đồ mà ai đó đã đặt sẵn, chỉ chờ cảnh sát nhận ra đường nối.
Minh chống hai tay xuống mép bàn. “Tống Nghi, gọi kỹ thuật xác nhận lại tên pháp nhân, người phụ trách hợp đồng, danh sách nhân viên từng vào hai điểm: chung cư Chu Diệp và phòng lưu trữ. Không dùng điện thoại cá nhân, gửi yêu cầu qua kênh có lưu vết.” Tống Nghi lập tức gật đầu, ngón tay chạy nhanh trên bàn phím. Cậu không còn vẻ muốn đùa cho bớt căng như thường ngày; đến cả tiếng thở cũng bị cậu nén xuống. Phạm Kiều kéo ghế ngồi thấp hơn, mắt vẫn dán vào ảnh bản scan. “Nếu cùng đơn vị bảo trì là thật, họ có quyền chạm vào phần cứng. Đầu ghi có thể bị đặt lịch ngắt, máy scan có thể để lại dấu bụi. Nhưng từ chạm vào phần cứng đến lấy được nội dung hồ sơ là hai chuyện khác nhau.” Minh đáp: “Vậy ta tách hai chuyện. Ai có quyền chạm vào máy, ai có quyền chạm vào hồ sơ, và lúc nào hai đường đó gặp nhau.”
Lâm Từ đứng bên cạnh màn hình, tay cầm cây bút chưa mở nắp. Cô không đưa ra kết luận ngay, như thể biết căn phòng lúc này không cần thêm một câu nghe có vẻ thông minh mà cần một chỗ bám có thể kiểm chứng. “Bảy phút trống ở chung cư Chu Diệp không nhất thiết là khoảng thời gian đưa người đi,” cô nói. “Nó có thể là khoảng thời gian để thay đổi thứ chúng ta sẽ nhìn thấy sau đó.” Minh quay sang. “Nghĩa là?” “Túi, chìa khóa, lịch ca, những dấu lau quá sạch. Nếu camera không trống, ta sẽ biết ai đặt chúng. Nếu camera trống đúng bảy phút, ta chỉ còn nhìn vật chứng như lời kể của hung thủ.” Phạm Kiều khẽ cười một tiếng rất nhạt, không có chút vui nào trong đó. “Hay thật. Vật chứng cũng bị bắt làm nhân chứng giả.”
Tống Nghi nhận được tập tin đầu tiên từ kỹ thuật. Cậu mở sơ đồ log của đầu ghi hành lang tầng chín. Màn hình hiện các đoạn dữ liệu theo từng phút, xanh cho ghi hình ổn định, xám cho tín hiệu yếu, đỏ cho mất kết nối. Đoạn đỏ bắt đầu lúc 22 giờ 41 phút và kết thúc lúc 22 giờ 48 phút. Bảy phút. Minh nhìn con số ấy, cảm giác lạnh chạy qua cổ tay như nước mưa lọt vào trong tay áo. “So với thời gian Chu Diệp quẹt thẻ ra khỏi bệnh viện?” “Cô ấy rời cổng phụ lúc 22 giờ 12,” Tống Nghi nói. “Camera xe buýt ghi cô ấy xuống trạm gần chung cư lúc 22 giờ 34. Nếu đi bộ bình thường, lên tới tầng chín khoảng 22 giờ 39 đến 22 giờ 42.” Lâm Từ nhìn đường thời gian trên màn hình. “Vậy khoảng trống bắt đầu đúng lúc cô ấy có thể vừa tới hành lang.”
Trong phòng không ai cần nhắc từ “thời hạn vàng”. Nó đã tự nằm giữa họ, nặng hơn mọi câu khẩu hiệu dán trên tường. Minh mở bản đồ khu chung cư, đánh dấu thang máy, cầu thang bộ, phòng rác và lối ra bãi xe phía sau. “Lấy camera thang máy và bãi xe cùng khung giờ. Nếu mất cả ba điểm, kiểm tra nguồn điện. Nếu chỉ mất hành lang, kiểm tra thao tác từ đầu ghi.” Tống Nghi vừa làm vừa nói: “Đội trưởng, phóng viên đã gọi vào đường dây trực. Họ hỏi có phải vụ Chu Diệp liên quan hồ sơ mất tích mười năm trước không. Có người đăng ảnh túi vải lên mạng rồi.” Phạm Kiều ngẩng đầu. “Ảnh túi chưa công bố.” Minh siết quai áo khoác trong tay rồi buông ra. “Ghi nhận rò rỉ. Chưa trả lời ngoài thông cáo mất tích. Tìm nguồn ảnh.” Cô dừng nửa giây. “Và từ giờ, mọi bản chụp vật chứng chỉ gửi trong nhóm mã hóa của đội.”
Điện thoại bàn reo ngay sau câu đó, như thể người ở đầu dây đã chờ đúng lúc căn phòng yên nhất để xen vào. Tống Nghi nhìn số nội bộ rồi đưa máy cho Minh. Giọng Trần Vũ vang lên, vẫn ấm, vẫn chậm, vẫn giống người đang đặt một tách nước xuống trước mặt cấp dưới thay vì đặt thêm áp lực. “Minh, truyền thông đã đánh hơi được rồi. Cô báo cáo cho tôi trước khi mở rộng hướng điều tra vào nhà thầu. Động vào hợp đồng bảo trì của sở mà không đủ căn cứ, mai chúng ta sẽ phải giải trình cả ngày.” Minh nhìn đoạn đỏ bảy phút trên màn hình. “Có căn cứ nghiệp vụ để xác minh.” “Xác minh khác với đưa cả đội đi đào nhà thầu. Tôi cần cô nhớ Chu Diệp mới là ưu tiên.” Cô im một nhịp, nghe tiếng mưa gõ vào khung cửa phía sau mình. “Tôi nhớ. Vì vậy tôi mới phải biết ai làm camera trống đúng lúc cô ấy về nhà.”
Trần Vũ thở ra rất nhẹ. “Tôi không chặn cô. Tôi chỉ muốn cô giữ đường điều tra sạch.” Lời nhắc nghe đúng đến mức khó phản bác, và chính vì đúng, nó làm Minh thấy mệt. Cô đã nghe kiểu câu ấy mười năm trước trong một phòng họp khác, khi mọi người bảo nhau đừng để cảm xúc với nạn nhân làm lệch hồ sơ. Khi đó cô còn trẻ hơn, tin rằng một biên bản được ký đủ người sẽ tự bảo vệ sự thật. Bây giờ, một chữ ký scan nhòe trên màn hình vừa chứng minh điều ngược lại. Minh đáp: “Tôi sẽ giữ sạch bằng cách để mọi yêu cầu có lưu vết.” Cô đặt máy xuống trước khi sự im lặng ở đầu dây biến thành một lời khuyên khác.
Lâm Từ không nhìn cô ngay. Cô nhìn đoạn đỏ trên timeline, rồi lấy một tờ giấy trắng vẽ ba đường thẳng: camera chung cư, phòng lưu trữ, hồ sơ cũ. “Nếu hung thủ dùng bảy phút để kiểm tra phản ứng của đội, câu hỏi là hắn muốn ta đi về đâu sau khi thấy khoảng trống này.” Minh đứng cạnh cô. “Nhà thầu.” “Hoặc người ký cho nhà thầu vào.” Câu ấy rơi xuống bàn rất khẽ, nhưng đủ làm Tống Nghi khựng tay. Phạm Kiều nhìn Lâm Từ lâu hơn một chút. “Cô đang nói người trong ngành mở cửa?” Lâm Từ đáp bình tĩnh: “Tôi đang nói một người ngoài không thể thuận tiện đến mức vừa biết hồ sơ nào cần scan, vừa biết camera nào cần trống, vừa biết đội trưởng Kha sẽ không bỏ qua số bảy phút.”
Tống Nghi bỗng gọi nhỏ: “Có thêm dữ liệu từ bãi xe sau.” Cậu phóng hình lên màn hình. Camera bãi xe không mất đoạn, nhưng đúng lúc 22 giờ 47, một xe tải bảo trì màu trắng đi ngang cổng phụ. Biển số bị mưa làm lóa, logo trên cửa xe chỉ còn thấy nửa chữ, nhưng ở góc dưới hình, một người mặc áo mưa xám cúi xuống nhặt thứ gì đó cạnh rãnh thoát nước. “Không thấy mặt,” Tống Nghi nói. “Nhưng người này xuất hiện trong đúng phút cuối của đoạn trống hành lang.” Minh yêu cầu tua chậm. Khung hình nhảy từng nấc, áo mưa xám, bàn tay đeo găng tối màu, vật nhỏ được nhặt lên rồi bỏ vào túi áo. Nhưng trước khi người đó đứng thẳng, một mảnh giấy sũng nước bị bánh xe đẩy lệch khỏi rãnh, lật mặt trong ra dưới ánh đèn bãi xe.
Minh bước lại gần màn hình. “Dừng.” Tống Nghi dừng hình. Mảnh giấy quá nhỏ để đọc trọn, nhưng trên mép còn lại có một dãy số in mờ và vệt xanh của tuyến xe buýt đêm. Cậu phóng to, xử lý nét ảnh bằng phần mềm. Những chữ vụn hiện lên không liền nhau: Nam Thành, tuyến 17, hạn dùng trong ngày. Phạm Kiều cau mày. “Vé xe cũ?” Tống Nghi kiểm tra dữ liệu giao thông công cộng rồi nói nhanh hơn: “Tuyến 17 mười năm trước từng đi qua khu kho lạnh ven sông. Bây giờ tuyến này đổi lộ trình rồi, không còn qua đó nữa.” Không khí trong phòng như bị hút cạn. Minh nhớ trong hồ sơ cũ có một bản đồ tuyến xe bị kẹp sai mục, từng được ghi chú là tài liệu không liên quan vì không tìm thấy người mua vé. Khi ấy, không ai muốn mất thêm thời gian cho một mảnh giấy rách không đủ số seri.
Lâm Từ nhìn Minh, lần này ánh mắt không còn giữ khoảng cách hoàn toàn. “Hung thủ không chỉ tái hiện bảy phút. Hắn đang chọn những thứ từng bị xem là không đáng để theo.” Minh không đáp ngay. Cô nghe trong đầu mình tiếng máy photocopy cũ chạy từng nhịp khô, âm thanh bất chợt trồi lên từ một đêm rất xa. Cô đã đứng ở hành lang phòng lưu trữ, ôm tập hồ sơ còn ấm mực in, khi ai đó nói phía sau cánh cửa rằng thiếu bảy phút cũng không đổi được kết luận. Ký ức ấy luôn mờ, giống một đoạn camera bị mưa che. Cô không biết mình nhớ thật hay chỉ đang ghép quá khứ bằng nỗi ân hận hiện tại. Nhưng cô biết một điều: nếu mảnh vé xe ấy từng bị bỏ qua một lần, nó sẽ không bị bỏ qua lần thứ hai.
Minh quay lại bàn, giọng thấp nhưng rõ. “Tống Nghi, lấy toàn bộ dữ liệu tuyến 17 cũ trong hồ sơ mười năm trước, đối chiếu điểm dừng với chung cư Chu Diệp, bệnh viện cô ấy làm và các điểm camera mất tín hiệu. Phạm Kiều, kiểm tra ảnh hiện trường cũ xem có vật liệu giấy nhiệt, mực xanh hoặc mẫu sợi nào trùng vé xe không. Lâm Từ, cô lập cho tôi danh sách những chi tiết hung thủ cố ý lặp lại và những chi tiết hắn cố ý làm lệch.” Lâm Từ gật đầu. “Tôi cần cả bản không che của hồ sơ cũ.” Minh nhìn cô. Cách đây vài giờ, yêu cầu ấy đủ để cô từ chối ngay. Bây giờ, trên màn hình, đoạn bảy phút trống của hiện tại đang nằm chồng lên một khoảng trống mười năm. “Cô được đọc tại phòng họp này. Không sao chụp, không mang ra ngoài.” “Đủ rồi,” Lâm Từ nói.
Tống Nghi vừa mở kho dữ liệu cũ vừa khựng lại. “Đội trưởng.” Màn hình phụ hiện một file scan biên bản hiện trường mười năm trước. Ở cuối trang, cạnh phần ghi thời gian camera gián đoạn, có một dòng chú thích bị gạch mờ: mất tín hiệu 22 giờ 41 đến 22 giờ 48, nghi do mưa lớn. Bảy phút, cùng một khung giờ, cùng một lý do thuận tiện đến lạnh người. Minh nhìn dòng chữ ấy rất lâu. Sau lưng cô, mưa ngoài kính vẫn rơi đều, nhưng trong căn phòng, mọi âm thanh khác như lùi đi. Chương mới của vụ án không mở bằng một thi thể, cũng không mở bằng lời thú nhận. Nó mở bằng một khoảng trống đã từng được ký tên là thời tiết, và bây giờ quay lại, chính xác đến từng phút, như có ai đó muốn hỏi cô: lần này cô còn định tin hồ sơ không?
