Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 8: Hồ Sơ Mười Năm

Cảnh báo trên máy tính bảng của Tống Nghi chỉ là một tiếng bíp ngắn, khô và lạnh, nhưng nó làm cả sân kho im xuống nhanh hơn tiếng súng lệnh. Kha Minh nhìn dòng trạng thái thêm một lần, không để mắt mình dừng quá lâu ở bốn chữ Hồ sơ mười năm. Thiết bị photocopy trong phòng lưu trữ đội hình sự vừa được kích hoạt lúc 22:41 bằng tài khoản bảo trì cũ. Tên file chờ in hiện trong hàng đợi, dung lượng nhỏ bất thường, không đủ cho một hồ sơ hoàn chỉnh nhưng đủ để là một mồi nhử. Từ 22:41 đến 23:10 chỉ còn hai mươi chín phút.

“Phong tỏa phòng lưu trữ bằng lệnh bảo toàn tài liệu liên quan vụ Chu Diệp,” Minh nói. “Không ai vào trước khi chúng ta tới. Tống Nghi, chụp màn hình log, xuất hash hàng đợi in, khóa quyền tài khoản bảo trì ở mức tạm dừng truy cập, không xóa phiên. Phạm Kiều đi thẳng phòng xét nghiệm, ưu tiên giấy và bột mực. Lâm Từ đi với tôi.” Cô đọc từng lệnh cho camera trên áo ghi lại. Trần Vũ đã bảo giữ đội ở kho. Cảnh báo vừa rồi cho cô một lý do hợp pháp để rời kho. Nếu ông hỏi, cô có thể trả lời bằng thời gian, mã thiết bị và nguy cơ chứng cứ bị can thiệp.

Trên đường về đội, thành phố lướt qua cửa kính xe như một bản phim bị nước làm nhòe. Tống Nghi ngồi ghế sau, vừa chạy truy vấn vừa nói nhanh: “Tài khoản bảo trì này bị khóa định kỳ sáu tháng trước. Phiên vào từ mạng nội bộ, không phải từ xa. Nhưng máy photocopy đời cũ có bộ nhớ đệm riêng, nếu ai cắm USB hoặc dùng máy tính phòng lưu trữ thì log chỉ ghi thiết bị trung gian.” Minh nhìn đường, bàn tay trên vô lăng nắm lại rồi buông ra đúng lúc. Tiếng bánh xe cắt qua vũng nước làm cô nhớ trục lăn máy photocopy mười năm trước, nhớ hành lang sáng trắng và một bóng người đứng cạnh tủ sắt. Cô đã từng tự nhủ đó chỉ là bóng của người trực ca.

Lâm Từ không hỏi cô đang nhớ gì. Cô chỉ nhìn màn hình phụ, nơi đồng hồ đếm ngược chạy cạnh tên Chu Diệp. “Nếu người gửi thông điệp có thể kích hoạt máy trong phòng lưu trữ, hắn không nhất thiết cần chúng ta tìm hồ sơ ở đó,” Từ nói. “Hắn cần chúng ta chứng minh có người vào được nơi đó. Một lời khiêu khích nhằm vào hệ thống, không chỉ nhằm vào chị.” Minh đáp: “Tôi biết. Nhưng nếu file đang chờ in có một phần của 17-B, tôi không thể bỏ qua vì sợ bị dẫn.” “Tôi không bảo bỏ qua. Tôi nhắc chị rằng một bản sao được đưa ra lúc này có thể vừa là chứng cứ, vừa là đạo cụ.”

Phòng lưu trữ nằm cuối dãy hành lang tầng một, phía sau hai lớp cửa và một ô kính mờ. Khi Minh tới nơi, đèn bên trong vẫn sáng. Bảo vệ trực đêm đứng ngoài, mặt trắng bệch, hai tay đưa sổ giao ca lên như thể sổ có thể tự biện hộ. “Không ai vào từ sau hai mươi hai giờ, đội trưởng. Tôi nghe máy chạy một tiếng, tưởng bộ phận kỹ thuật kiểm tra định kỳ.” Minh nhận sổ nhưng chưa mở. “Ai gọi kỹ thuật?” “Không ai báo qua tôi.” Cô yêu cầu kỹ thuật hiện trường đến chứng kiến, đọc lại mục đích phong tỏa, rồi mới đeo găng mới và mở cửa bằng mã của mình.

Mùi đầu tiên trong phòng là giấy nóng. Không nồng, không rõ, nhưng đủ khiến Minh dừng nửa nhịp. Máy photocopy đặt ở góc trái vẫn còn tiếng quạt rất nhỏ, màn hình xanh nhạt treo ở trạng thái chờ. Khay giấy ra có một tờ nằm lệch, mép dưới bị nuốt lại như mắc trong cổ họng máy. Cô để kỹ thuật viên chụp toàn cảnh, chụp cận cảnh màn hình, cổng USB, mặt khay và sàn. Tống Nghi đứng cách hai bước, mắt dán vào laptop. “Hàng đợi chưa hoàn tất. File được gửi từ máy trạm lưu trữ số ba. Máy trạm đó đang tắt.”

“Hoặc có người dùng tài khoản của người khác để làm chúng ta nhìn vào người trong phòng,” Lâm Từ nói. Cô không đến gần máy. Ánh mắt cô quét qua các tủ hồ sơ, ghế trực, bình nước còn nửa ly và chiếc áo mưa treo sau cửa. “Căn phòng này được chọn vì mọi thứ trong nó đều có thể làm người điều tra nhớ tới quyền lực của hồ sơ. Hắn muốn chị bước vào đây với ký ức cũ mở sẵn.” Minh nghe, nhưng mắt vẫn ở tờ giấy kẹt. Cô nói với kỹ thuật viên: “Tháo nguồn theo quy trình bảo toàn bộ nhớ đệm. Lấy tờ giấy ra bằng nhíp, giữ nguyên hướng. Không để máy tiếp tục in.”

Tờ giấy được kéo ra chậm đến mức cả phòng như nín thở theo. Nội dung chỉ chiếm nửa trang, nét mực có chỗ đứt đoạn vì kẹt giấy. Phần đầu là dòng chữ đánh máy cũ: Phụ lục 17-B – Bản đồ mưa đêm 12/10. Bên dưới là một sơ đồ photocopy mờ, không phải bản đồ đô thị chính thức mà giống trang ghi chú nội bộ: năm điểm đánh dấu bằng mực đen, một đường bút xanh nối từ bệnh viện cũ qua hầm Nam Thành, kho lạnh ven sông, bến xe phía nam và một ô vuông không ghi tên ở rìa khu công nghiệp. Cạnh đường nối có hai mốc thời gian được khoanh: 22:41 và 22:48. Ở góc dưới, một dòng ghi chú bị mất nửa chữ vì mép giấy rách: mưa che tiếng còi, không che được lộ trình.

Tống Nghi hít vào mạnh. “Bản đồ mưa. Trong dàn dữ liệu án cũ không có mục này. Nếu đây là 17-B, nó không phải biên bản chính, mà là phụ lục phân tích đường đi trong đêm mưa.” Minh nhìn năm điểm đánh dấu. Kho lạnh ven sông vừa được họ khám. Bệnh viện cũ từng xuất hiện trong hồ sơ mười năm trước. Hầm Nam Thành là nơi camera năm ấy mất bảy phút. Còn bến xe phía nam nằm trên tuyến Chu Diệp thường đi sau ca đêm. Cô không thích sự trùng khớp quá sạch ấy. “Quét đối chiếu bản đồ hiện tại,” Minh nói. “Không dùng kết luận. Dùng vị trí, mưa, camera và log giao thông.”

Cửa phòng lưu trữ mở ra sau lưng họ đúng lúc ấy. Trần Vũ đứng ngoài, áo khoác còn dính mưa, nét mặt không giận nhưng đủ nặng để hành lang chật lại. “Kha Minh, cô đang tự ý mở hồ sơ cũ.” Minh đợi kỹ thuật viên bỏ tờ giấy vào túi vật chứng, niêm phong bước một, rồi mới đối diện ông. “Tôi đang xử lý thiết bị trong phòng lưu trữ bị kích hoạt trái phép, liên quan trực tiếp đến thông điệp đe dọa tính mạng Chu Diệp. Tài liệu vừa xuất hiện được ghi là vật chứng chưa xác định nguồn. Không ai dùng nó làm kết luận.” Trần Vũ nhìn tờ giấy trong túi, ánh mắt dừng ở dòng 22:48 chưa tới một giây. Chỉ một giây ấy thôi cũng đủ để Minh ghi nhớ bằng nghề.

“Đội trên yêu cầu mọi tài liệu hồ sơ mười năm phải qua phê duyệt,” Trần Vũ nói. Minh đặt máy ghi âm lên bàn, để đèn đỏ hướng ra ngoài. “Vậy đề nghị anh ghi rõ lệnh: trong khi nạn nhân Chu Diệp có nguy cơ còn sống trước 23:10, đội hình sự không được đối chiếu vật chứng mới với tuyến đường có khả năng liên quan.” Không khí trong phòng lạnh xuống. Trần Vũ im hai nhịp. “Tôi không cản cứu người. Tôi cản cô phá quy trình.” Minh đáp: “Tốt. Vậy tôi tiếp tục cứu người bằng quy trình.”

Lâm Từ bước tới cạnh bàn, không chen vào cuộc đối đầu, chỉ đặt ngón tay lên bản sao sơ đồ đã được chụp trên màn hình của Tống Nghi. “Nếu đây là thông điệp hành vi, hắn đang cho chúng ta năm điểm, nhưng thời gian chỉ đủ kiểm tra một điểm trước 23:10. Hắn muốn lựa chọn của chị trở thành trách nhiệm đạo đức.” Minh nhìn cô. “Còn nếu không chọn?” “Thì hắn thắng bằng sự chần chừ. Nhưng lựa chọn có thể dựa vào phần hắn không kiểm soát được: dữ liệu mưa hiện tại, hướng di chuyển thật của Chu Diệp và những camera không nằm trong hồ sơ cảnh sát.”

Tống Nghi kéo bản đồ giao thông đêm nay lên, đặt lớp mưa đô thị lên trên lớp sơ đồ cũ. Những vệt xanh nhạt lan qua màn hình, tụ dày ở rìa khu công nghiệp phía nam. “Bốn điểm đầu đều có camera công cộng hoặc trạm bảo vệ. Ô vuông không tên thì không. Nó nằm gần trạm bơm cũ, cạnh đường gom bến xe. Đêm nay khu đó mất điện mười hai phút do ngập tủ kỹ thuật.” Cậu gõ thêm vài phím. “Điện thoại Chu Diệp tắt ở 21:58 gần bến xe. Nhưng trạm BTS bắt được một lần handshake yếu lúc 22:43, không đủ định vị nên hệ thống loại là nhiễu. Nếu đặt lên bản đồ mưa, nó rơi sát ô vuông không tên.”

Minh nhìn đồng hồ: 22:56. Mười bốn phút. Không đủ để xin thêm một vòng phê duyệt đẹp đẽ. Đủ để một đội đã chuẩn bị sẵn chạy đúng hướng. “Tống Nghi gửi tọa độ ô vuông không tên cho tổ cơ động và đội cứu hộ. Xin lệnh hỗ trợ qua kênh khẩn, ghi rõ căn cứ là tín hiệu BTS yếu, mất điện khu vực và vật chứng mới chưa xác định nguồn. Không ai vào điểm nghi vấn một mình. Lâm Từ đi cùng tôi đến trạm bơm, nhưng chỉ đứng ngoài và quan sát hành vi hiện trường.” Cô dừng lại, quay sang Trần Vũ. “Nếu anh muốn điều phối, mời anh ký vào nhật ký tác nghiệp.”

Máy photocopy phía sau họ bỗng phát ra một tiếng cạch nhỏ. Kỹ thuật viên đã ngắt nguồn chính, nhưng màn hình bộ nhớ phụ vẫn nhấp nháy khi pin dự phòng xả nốt. Một dòng thông báo cuối hiện lên trước khi tắt hẳn: còn 01 trang chưa in. Tống Nghi lập tức chụp lại. Tên trang không phải Hồ sơ mười năm nữa. Nó là một chuỗi ký tự được đặt như nhãn phụ: DEM_TRUC_AN_2248. Minh nhìn dòng chữ ấy, và trong khoảnh khắc rất ngắn, tiếng mưa ngoài cửa biến thành tiếng máy photocopy của mười năm trước. Đêm trực án. 22:48. Một trang chưa in, một người chưa tìm thấy, và một hồ sơ vẫn chưa chịu đóng lại.