Chương 4: Chuyên Gia Mới
Chương 4: Chuyên Gia Mới
Phòng họp đội hình sự sáng trắng dưới dãy đèn trần, nhưng trên màn hình lớn, bảy phút đứng hình của camera hành lang vẫn đen đặc như một khoảng nước không đáy. Kha Minh đứng trước bàn, tay trái đặt lên mép tập hồ sơ vừa in, ngón cái chạm đúng góc ảnh ký hiệu mực xanh mà số lạ gửi đến. Cô đã ra lệnh khóa quyền truy cập hồ sơ cũ, nhưng lệnh đi ra khỏi miệng rồi mới để lại trong người cô một cảm giác nặng hơn: nếu thật sự có người trong hệ thống từng chạm vào hồ sơ ấy, thì mỗi phút chậm lại đều có thể là một phút Chu Diệp bị đưa xa hơn khỏi nơi còn cứu được.
Tống Nghi nhận việc trước tiên. Cậu kéo ghế ngồi xuống máy tính của phòng họp, vừa đăng nhập vào hệ thống lưu trữ vừa nói nhanh: “Em sẽ xin nhật ký mượn bản giấy, nhật ký scan và lượt in. Nhưng hồ sơ mười năm trước chuyển kho hai lần, phần dữ liệu số có thể nằm ở máy chủ cũ.” Minh gật đầu. “Không sao. Cái nào không lấy được ngay thì ghi lý do. Tôi cần biết chỗ nào trống, không cần bản báo cáo đẹp.” Lâm Từ ngồi ở cuối bàn, trước mặt chỉ có một cây bút và xấp ảnh hiện trường. Cô không chen vào, cũng không tỏ vẻ mình đang chờ được hỏi. Cách im lặng ấy làm người ta khó chịu ít hơn những chuyên gia thích mở đầu bằng kết luận.
Phạm Kiều đặt túi mẫu mới thu từ căn hộ Chu Diệp xuống bàn, nhãn niêm phong còn ướt mưa. “Ổ khóa, tay nắm cửa, mép tủ lạnh và dây mạng phụ đều có dấu lau bằng dung dịch sát trùng nồng độ thấp. Không đủ để nói cùng một người làm, nhưng đủ để nói người làm biết lau cái gì.” Chị dừng lại, liếc Lâm Từ. “Còn nếu cô định nói người đó bị ám ảnh sạch sẽ thì tôi sẽ xin phép ra ngoài hút thuốc bằng trí tưởng tượng.” Lâm Từ ngẩng mắt, giọng vẫn đều: “Tôi không nghĩ người đó ám ảnh sạch sẽ. Tôi nghĩ người đó muốn chúng ta nhìn thấy sự sạch sẽ.” Phạm Kiều nhướng mày. Minh không nói gì, nhưng trong đầu cô, chiếc ổ khóa sạch quá mức ở căn hộ 904 lại xoay một vòng rất êm.
Lâm Từ đứng dậy, lấy hai ảnh đặt cạnh nhau: ảnh lịch ca có chữ “đổi” và ảnh trang hồ sơ cũ trong tin nhắn. “Nếu mục tiêu chỉ là giấu Chu Diệp, túi và chìa khóa không nên xuất hiện sớm như vậy. Nếu mục tiêu là ép cảnh sát mở hồ sơ cũ, hung thủ cần một chi tiết đủ riêng để đội trưởng Kha không thể coi đây là trùng hợp.” Cô dùng đầu bút chỉ vào ký hiệu mực xanh. “Nhưng chi tiết riêng có hai loại. Một loại nạn nhân biết, một loại chỉ người từng đọc hồ sơ biết. Ta phải tách hai loại đó ra.” Minh nhìn cô. “Cách tách?” “Bằng nguồn. Chu Diệp có thể biết ký hiệu qua tài liệu cô ấy giữ trong laptop. Người gửi tin thì khác. Ảnh hắn gửi không giống ảnh chụp vội một trang giấy trong tay.”
Câu cuối khiến Tống Nghi dừng gõ phím. “Không giống ở đâu?” Lâm Từ xoay màn hình máy tính bảng về phía cậu. “Ánh sáng rơi từ trên xuống, nhưng mép trái của trang lại có bóng xám thẳng, đều và hẹp. Nếu là ảnh chụp giấy thật, bóng sẽ theo độ cong của giấy. Ở đây nó giống bóng của một bản scan bị chụp lại từ màn hình hoặc bản in.” Tống Nghi phóng to ảnh, mặt căng ra vì tập trung. “Đúng là mép trái có vệt. Còn góc dưới bị cắt mất một phần dòng ký.” Minh lập tức hỏi: “Dòng ký gì?” “Em chưa rõ. Ảnh số lạ gửi chỉ thấy đuôi nét, giống chữ ký hoặc dấu xác nhận bàn giao.”
Minh kéo ghế ngồi xuống cạnh Tống Nghi. Mưa ngoài cửa kính rơi thành vệt dài, biến đèn xe ngoài sân thành những đốm sáng nhòe. Cô nhớ hồ sơ mười năm trước có nhiều bản sao hơn mức cần thiết. Bản gốc niêm trong kho, bản scan phục vụ tra cứu nội bộ, bản photo kẹp theo biên bản họp đánh giá, rồi một bản trích lục từng được gửi cho tổ chuyên án cũ. Mỗi lần hồ sơ được sao, một mảnh sai có thể được nhân lên. Mười năm trước, cô từng tin nhiều bản sao nghĩa là an toàn hơn. Bây giờ cô chỉ thấy mỗi bản sao là một cánh cửa có thể bị mở mà không phát ra tiếng.
Trần Vũ gọi đến khi Tống Nghi vừa gửi yêu cầu truy xuất nhật ký. Minh nhìn tên ông trên màn hình vài giây rồi mới nghe. Giọng ông vẫn ôn hòa, phía sau có tiếng giấy lật và tiếng người nói nhỏ, như một văn phòng vẫn vận hành đúng giờ trong lúc người khác biến mất ngoài mưa. “Minh, tôi nghe nói cô khóa quyền truy cập hồ sơ mười năm trước.” “Tạm khóa để bảo toàn dữ liệu.” “Được, nhưng làm gọn. Đừng biến một vụ mất tích hiện tại thành cuộc thanh tra toàn bộ quá khứ. Cô cần tìm Chu Diệp trước.” Minh nhìn ảnh túi vải nâu dưới ghế chờ. “Tôi đang tìm cô ấy.” Trần Vũ im một nhịp, rồi hạ giọng như người lớn nhắc một cấp dưới mình quý. “Tôi biết cô giỏi chịu áp lực, nhưng giỏi chịu không có nghĩa là phải tự đẩy mình vào điểm mù cũ. Lâm Từ ở đó để giúp cô nhìn rộng hơn.”
Minh đáp “Vâng” rồi tắt máy. Một chữ vừa đủ đúng quy trình, không đủ để hứa gì. Lâm Từ không hỏi cuộc gọi nói gì. Cô chỉ nhìn Minh lâu hơn nửa giây, như nhìn một cánh cửa tự đóng lại từ bên trong. Minh ghét cảm giác ấy, nhưng không thể phủ nhận nó chính xác. “Nếu cô có giả thuyết thì nói hết,” cô bảo. Lâm Từ gật đầu, không vòng vo. “Có hai khả năng. Một, người gửi tin đang dùng hồ sơ cũ để dọa cô, nhưng không thật sự có quyền truy cập hiện tại. Hai, người đó vừa có nguồn trong hệ thống, vừa biết cô sẽ phản ứng thế nào khi thấy ký hiệu mực xanh.” “Cô nghiêng về khả năng nào?” “Tôi không nghiêng. Tôi muốn kiểm tra bản scan.”
Tống Nghi bật lên một tiếng ngắn. “Có kết quả sơ bộ.” Cậu xoay màn hình lớn về bảng nhật ký truy cập vừa được phòng lưu trữ gửi qua kênh nội bộ. Dữ liệu không đầy đủ, nhưng đủ để làm phòng họp lạnh đi. Hồ sơ vụ mất tích mười năm trước đã được số hóa bổ sung sáu tháng trước theo đợt chuẩn hóa tài liệu cũ. Người yêu cầu là tài khoản chung của phòng lưu trữ, người phê duyệt là một chữ ký scan đính kèm trong biểu mẫu PDF, không có chữ ký tay mới. Tống Nghi chỉ vào cột ghi chú. “Biểu mẫu này lạ. Các hồ sơ khác trong đợt đều có mã người xử lý, riêng hồ sơ này chỉ ghi ‘đối chiếu theo yêu cầu chuyên môn’.”
Minh nhìn dòng chữ ấy, sống lưng căng lên rất nhẹ. “Mở biểu mẫu.” Tống Nghi mở file. Màn hình hiện ra một trang trắng xám, cuối trang có chữ ký bị scan nhòe, nét mực đứt đoạn như đã qua nhiều lần photo. Bên cạnh chữ ký là dấu tròn của phòng lưu trữ, lệch một chút sang phải. Lâm Từ bước lại gần, không chạm vào bàn phím. “Phóng to góc dưới bên trái.” Tống Nghi làm theo. Mép trái của biểu mẫu có một vệt xám thẳng, đều và hẹp. Nó giống hệt vệt ở ảnh số lạ gửi, chỉ khác là ở đây còn thấy thêm một chấm đen nhỏ gần dòng ký, như bụi kẹt trên mặt kính máy scan.
Không ai trong phòng nói ngay. Phạm Kiều là người phá im lặng trước, giọng khô nhưng không còn đùa: “Vậy ảnh hắn gửi không phải chụp từ bản giấy trôi nổi ngoài đời.” Tống Nghi nuốt khan. “Nó giống cùng nguồn scan nội bộ.” Minh đặt hai ảnh cạnh nhau. Ký hiệu mực xanh nằm ở phần trên trang hồ sơ cũ. Vệt xám ở mép trái nằm đúng vị trí của bản scan phòng lưu trữ. Còn dòng chữ ký nhòe ở dưới, phần bị cắt trong tin nhắn, không phải thông tin công khai, cũng không phải thứ Chu Diệp có thể vô tình thấy nếu cô chỉ giữ một bản photo rời. Nó là dấu vết của quy trình. Và quy trình, khi bị người xấu dùng đúng cách, nguy hiểm hơn mọi cánh cửa bị cạy.
Minh đứng dậy. Bàn tay cô nắm lại rồi buông ra, chậm đến mức chính cô cũng nhận ra. “Tống Nghi, yêu cầu niêm phong máy scan dùng cho đợt số hóa sáu tháng trước. Lấy danh sách người có mặt trong phòng lưu trữ ngày hồ sơ này được scan, cả cán bộ chính thức lẫn người hỗ trợ thời vụ. Kiểm tra luôn camera hành lang phòng lưu trữ, nếu còn.” Tống Nghi gật đầu liên tục, nhưng mặt cậu tái hơn lúc ở chung cư. “Nếu camera cũng mất đoạn thì sao?” Minh nhìn vệt xám trên màn hình. “Thì chúng ta ghi nhận nó mất đoạn lúc nào, ai bảo trì, ai ký biên bản. Không có khoảng trống nào được phép đứng một mình nữa.”
Lâm Từ thu lại các ảnh, xếp chúng thành một hàng: túi vải, chìa khóa, ổ khóa, lịch ca, camera đứng hình, bản scan. “Người này không chỉ để lại manh mối. Người này đang kiểm tra xem đội điều tra có còn bỏ qua những vết bẩn nhỏ trên giấy sạch hay không.” Minh nghe ra chữ “còn” trong câu ấy, và nó cắt qua cô lạnh hơn mưa. Mười năm trước, có lẽ cũng từng có một vệt nhỏ như vậy, một dòng ký bị scan, một chấm mực bị coi là lỗi máy. Cô không cho phép mình đi xa hơn khi chưa có chứng cứ. Nhưng cô cũng không còn quyền làm như không thấy.
Điện thoại Tống Nghi lại rung. Cậu đọc tin nhắn từ kỹ thuật, mặt biến sắc lần thứ hai trong vòng năm phút. “Đội trưởng, đầu ghi hành lang tầng chín của chung cư Chu Diệp từng được bảo trì bởi cùng một đơn vị phụ trách máy scan phòng lưu trữ trong đợt chuẩn hóa tài liệu sáu tháng trước.” Phòng họp yên xuống đến mức tiếng mưa ngoài kính như bị đẩy xa. Minh nhìn Lâm Từ. Lần này, cô không hỏi đó là trùng hợp hay hành vi. Cô chỉ nhìn lại màn hình, nơi chữ ký bị scan nằm nhòe dưới dấu tròn lệch, và nhận ra một điều chỉ người trong ngành mới biết: bản hồ sơ mà hung thủ dùng để khiêu khích họ chưa từng rời khỏi hệ thống bằng cửa chính.
