Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 3: Dấu Vết Bị Lệch

Chương 3: Dấu Vết Bị Lệch

Chìa khóa căn hộ của Chu Diệp được đặt vào túi vật chứng riêng, nhưng mùi sát trùng vẫn như còn bám trên đầu ngón tay Kha Minh. Nó không nồng kiểu vừa đổ ra từ chai hóa chất. Nó mỏng, lạnh và sạch đến mức cố ý, giống một bàn tay đã lau hết những thứ cần lau rồi để lại đúng thứ muốn người khác ngửi thấy. Minh đứng dưới mái tôn thủng của trạm xe buýt cũ, nhìn nước mưa chảy qua mép giày mình. Hẻm Hưng Lạc không có nhiều lối ra, camera lại nhiều hơn những gì hung thủ nên bỏ qua. Vấn đề là những camera ấy không nhìn thấy cùng một sự thật.

Tống Nghi mang bản đồ tuyến đường chạy đến, tóc ướt dính vào trán. “Đội trưởng, từ nhà máy đến đây có ba camera dân dụng và một camera giao thông. Nhưng camera của tiệm tạp hóa bị lệch góc từ 22:11, chỉ quay mặt đường đối diện. Camera cửa hàng khóa cửa thì mất đoạn bảy mươi hai giây đúng lúc bóng áo mưa xám đi qua. Chủ cửa hàng nói điện chập do mưa.” Cậu nói đến câu cuối thì tự nhăn mặt. Một lần mất điện là thời tiết. Hai lần trùng vào đúng thời điểm cần nhìn thì thời tiết cũng nên bị gọi lên lấy lời khai.

Minh nhận máy tính bảng, lướt từng khung hình. Ở camera giao thông, xe điện ba bánh của đội vệ sinh đô thị đi qua hẻm lúc 22:19:03. Ở camera tiệm thuốc phía xa, cùng chiếc xe ấy xuất hiện lúc 22:20:41. Khoảng cách giữa hai điểm chưa đầy một trăm năm mươi mét. Nếu xe đi chậm vì mưa, chênh lệch ấy không lạ. Nhưng túi vải của Chu Diệp lại xuất hiện trong khung hình cửa hàng khóa cửa trước khi xe vệ sinh đi khuất. Nghĩa là người để túi xuống không thể vừa đi theo hướng bắc, vừa quay lại đặt nó dưới ghế chờ, trừ khi tuyến đường có một đoạn họ chưa nhìn thấy. Hoặc có hai người.

“Dấu bị lệch,” Minh nói. Tống Nghi lập tức nhìn quanh mặt đường như sợ vừa bỏ sót dấu chân. Minh chỉ vào bản đồ. “Không phải dấu trên đất. Dấu trong cách người ta muốn chúng ta ghép hình. Túi được đặt để tìm thấy, chìa khóa sạch quá mức, camera hỏng đúng đoạn, nhưng mốc thời gian lại không khớp nếu chỉ có một người di chuyển.” Phạm Kiều đang thu mẫu nước ở rãnh cống ngẩng lên. “Tôi thích những thứ sạch quá mức. Nó làm người sống nghề pháp y cảm thấy mình vẫn có việc để làm.” Giọng chị khô như đèn phòng mổ, nhưng tay vẫn rất nhẹ khi niêm phong mẫu bùn dưới chân ghế.

Minh cho giữ nguyên hiện trường hẻm, chỉ cử một tổ đi trước đến chung cư của Chu Diệp cùng đại diện khu phố và quản lý tòa nhà. Cô không dùng ngay chìa khóa. Một cánh cửa được người lạ nhắc đến bằng tin nhắn không thể mở như mở nhà mình, càng không thể để bất kỳ ai có cơ hội nói cảnh sát tự tạo dấu vết bên trong. Trên xe về phía chung cư Nam Lộ, Tống Nghi ngồi ghế phụ liên tục kiểm tra điện thoại. “Số lạ gửi tin đã tắt máy. Sim rác, đăng ký bằng căn cước giả. Kỹ thuật đang truy trạm phát sóng, nhưng mưa thế này sai số sẽ rộng.” Minh không bất ngờ. Người biết đặt chìa khóa sạch trong một chiếc túi ướt sẽ không để số điện thoại kéo thẳng về cổ tay mình.

Chung cư của Chu Diệp nằm sau một con đường có hàng cây bị cắt cụt vì dây điện, tầng dưới là hiệu giặt là và quán cháo đêm đã đóng cửa. Căn hộ 904 quay mặt về hướng khu công nghiệp, cửa sắt bên ngoài còn nguyên, khóa phụ không có vết cạy. Hoàng Bách được gọi đến nhận diện nhưng đứng cách cửa hai mét đã không bước nổi. Anh ta nhìn chiếc tem niêm phong tạm trên tay Minh, môi run lên. “Cô ấy ghét người khác vào nhà khi chưa dọn. Sáng nay tôi còn trêu, cưới xong chắc tôi phải xin lịch hẹn để sang phòng khách.” Câu đùa cũ bật ra giữa hành lang ẩm, rơi xuống chẳng thành tiếng cười.

Minh không thúc anh. Cô để Tống Nghi đọc biên bản, để quản lý tòa nhà xác nhận camera hành lang, rồi mới dùng chìa khóa mở cửa trong lúc máy quay của đội kỹ thuật ghi trọn thao tác. Ổ khóa xoay rất êm. Quá êm. Một căn hộ của người độc thân đi làm ca đêm thường có bụi ở rãnh cửa, vết trầy ở mép chìa, chút lỏng lẻo của thói quen. Ở đây, miệng khóa sạch như vừa được lau bằng tăm bông. Minh dừng tay nửa giây, rồi đẩy cửa bằng mu bàn tay đã đeo găng mới.

Bên trong tối và lạnh. Không có dấu vật lộn. Không có ngăn kéo bị kéo tung. Đèn phòng khách bật lên, ánh sáng vàng rơi xuống chiếc sofa vải xám, bàn ăn nhỏ, giá sách kê sát tường. Mọi thứ gọn đến mức đúng với lời Hoàng Bách: Chu Diệp là người giữ đời mình thẳng hàng. Hộp cơm dự phòng úp trên kệ bếp, áo mưa treo ngay ngắn sau cửa, lịch ca làm dán bằng nam châm trên tủ lạnh. Nhưng ở tấm lịch, ngày hôm nay bị khoanh bằng bút xanh, phía dưới có một dấu chấm nhỏ lệch khỏi vòng tròn. Minh cúi sát. Dấu chấm ấy không phải mực lỡ tay. Nó là điểm kết của một nét bút đã bị lau mất.

Phạm Kiều soi đèn quanh mặt tủ lạnh. “Có vệt lau. Không dùng khăn bếp. Mùi sát trùng rất nhẹ.” Tống Nghi mở sổ ghi chép, rồi dừng lại trước cửa phòng ngủ. “Đội trưởng, máy tính xách tay không có trên bàn.” Hoàng Bách đứng ngoài cửa, giọng khàn: “Cô ấy luôn để laptop ở đó. Không mang đến nhà máy, sợ rơi hỏng. Cô ấy bảo máy cũ rồi, nhưng trong đó có ảnh mẹ cô ấy.” Minh nhìn khoảng trống trên bàn làm việc. Ổ cắm còn cắm sạc. Bụi trên mặt bàn tạo thành hình chữ nhật nhạt màu, vừa khít với một chiếc laptop mười bốn inch. Người lấy nó không vội. Người lấy nó biết thứ mình cần.

Trong ngăn kéo bàn, đội tìm thấy hai cuộn băng dán nhãn mẫu, vài hóa đơn siêu thị và một phong bì trắng chưa dán. Bên trong không có thư, chỉ có bản in danh sách ca trực của phòng kiểm nghiệm ba ngày gần nhất. Tên ‘Dũng’ xuất hiện ở ca sáng, được gạch chân bằng bút chì. Bên cạnh tên ấy, Chu Diệp ghi một chữ rất nhỏ: ‘đổi’. Minh nhìn chữ đó lâu hơn một nhịp. Đổi ca, đổi mẫu, đổi camera, hay đổi người? Một từ ngắn có thể mở quá nhiều cửa, và cửa nào cũng tối.

Đúng lúc ấy, Tống Nghi gọi từ phòng khách: “Camera hành lang tầng chín mất đoạn.” Minh bước ra. Trên màn hình điện thoại của quản lý, video lúc 21:58 vẫn thấy Chu Diệp đi vào thang máy từ tối hôm qua, áo khoác kéo cao, tay ôm túi vải nâu. Đến 22:07, hành lang tầng chín trống. Từ 22:08 đến 22:15, file đứng hình ở một khung duy nhất: cửa thang máy đóng, đèn báo tầng sáng đỏ. Sau đó hình chạy lại, không ai xuất hiện. Quản lý tòa nhà hoảng đến mức nói lắp rằng hệ thống cũ, trời mưa hay nhiễu. Minh không nhìn ông ta. Cô nhìn góc trên màn hình, nơi đồng hồ vẫn chạy đều trong lúc hình ảnh đứng im. Không phải mất điện. Là file bị thay đoạn hoặc luồng hình bị đóng băng.

“Lấy đầu ghi gốc,” Minh nói. “Niêm phong tại chỗ, lập biên bản. Không để kỹ thuật của tòa nhà thao tác thêm.” Quản lý tòa nhà muốn phản đối, nhưng ánh mắt Minh khiến ông ta nuốt lại. Tống Nghi cúi xuống kiểm tra ổ mạng sau tủ thiết bị. “Có dây mạng phụ. Không đi theo bó chính.” Cậu kéo nhẹ, đầu dây rời ra khỏi khe tủ, sạch và mới hơn phần còn lại. Phạm Kiều nhìn nó rồi nhìn Minh. “Một người vào đây không chỉ mở cửa. Người đó có thời gian với hệ thống camera.” Minh đáp: “Hoặc có quyền khiến người khác cho mình thời gian.”

Tin nhắn thứ hai đến khi họ còn đứng trong phòng bảo vệ chung cư. Điện thoại Minh rung một lần, màn hình sáng lên. Vẫn là số lạ, lần này chỉ gửi một ảnh chụp. Ảnh mờ, có vẻ chụp một trang hồ sơ cũ dưới ánh đèn vàng. Góc giấy ghi mã vật chứng đã nhòe, nhưng ký hiệu mực xanh ở mép phải hiện rõ hơn mảnh plastic trong túi Chu Diệp: bảy nét ngắn tạo thành nửa vòng tròn cụt. Phía dưới ảnh có một dòng chữ: ‘Lần trước các người cũng nhìn lệch.’ Tống Nghi đứng cạnh đọc được, mặt đổi sắc. “Đội trưởng, hắn có hồ sơ cũ?” Minh không trả lời ngay. Hơi lạnh trong phòng bảo vệ không đến từ máy điều hòa hỏng, mà từ cảm giác có ai đó đang đứng sau lưng cả đội, dùng chính hồ sơ của họ để chỉ đường.

Cuộc gọi của Trần Vũ đến ngay sau đó, đúng như thể ông ta đã chờ điện thoại Minh sáng lên. Giọng ông vẫn trầm, ôn hòa, có thứ quan tâm vừa đủ khiến người ta khó phản ứng gay gắt. “Tôi đã nhận báo cáo sơ bộ. Vụ này bắt đầu có dấu hiệu hành vi lặp, sở sẽ cử chuyên gia hỗ trợ. Cô gặp Lâm Từ ở phòng họp trong một giờ nữa.” Minh nhìn ảnh vật chứng cũ trên màn hình, ngón cái đặt cạnh nút tắt. “Tôi chưa yêu cầu hỗ trợ tâm lý.” Trần Vũ im một nhịp rất ngắn. “Tôi yêu cầu. Và Minh, đừng để hồ sơ mười năm trước kéo cô ra khỏi vụ người đang sống.” Câu cuối nghe như nhắc nhở, nhưng lọt qua tai Minh lại giống một đường kẻ được vạch sẵn cho cô không bước qua.

Một giờ sau, Lâm Từ đứng trong phòng họp đội hình sự với chiếc áo khoác màu be đã thấm mưa ở vai. Cô không mang vẻ của người đến cứu một vụ án bằng vài câu sắc sảo. Trước mặt cô là bản in khung hình camera, sơ đồ hẻm Hưng Lạc, ảnh chìa khóa sạch, lịch ca trực và đoạn camera hành lang bị đứng hình. Minh bước vào sau cùng. Tống Nghi định giới thiệu dài, nhưng Lâm Từ đã nhìn thẳng vào Minh, giọng bình tĩnh: “Tôi chỉ đưa giả thuyết làm việc. Nếu không kiểm chứng được, cứ bỏ.” Cách nói ấy làm Minh bớt khó chịu hơn một chút, dù không đủ để gọi là thiện cảm.

Lâm Từ đặt hai ảnh cạnh nhau: túi vải dưới ghế chờ và ổ khóa căn hộ sạch bất thường. “Hung thủ không chỉ muốn giấu người. Người đó muốn cảnh sát đi theo một trình tự: túi, chìa khóa, căn hộ, camera. Nhưng mỗi bước đều để lệch một chút, đủ để người điều tra giỏi nhận ra mình đang bị dẫn, không đủ để người vội vàng bác bỏ toàn bộ.” Minh khoanh tay. “Cô đang nói người đó muốn chọn người đọc thông điệp?” “Tôi nói người đó có kinh nghiệm với cách cảnh sát đọc thông điệp.” Lâm Từ chỉ vào ký hiệu mực xanh trong ảnh hồ sơ cũ. “Chi tiết này nếu từng bị ghi là không liên quan, người ngoài rất khó biết nó đáng lặp lại. Hung thủ hiện tại có thể không chỉ mô phỏng hồ sơ lạnh. Người đó có thể từng đọc hồ sơ nội bộ, hoặc được một người đã đọc hồ sơ nội bộ dạy cách khiến chúng ta nhìn lệch.”

Phòng họp im xuống. Ngoài cửa kính, mưa vẫn gõ lên thành phố như một đoạn camera nhiễu hạt không có âm thanh. Minh nhìn Lâm Từ, rồi nhìn ảnh ký hiệu xanh. Cô không thích phân tích hành vi khi nó chưa chạm được vào chứng cứ, nhưng cô càng không thích việc giả thuyết ấy khớp với nỗi lạnh trong lòng mình. Trên màn hình lớn, đồng hồ của camera hành lang vẫn chạy qua bảy phút hình ảnh đứng im. Minh nắm tay lại, rồi chậm rãi buông ra. “Tống Nghi, khóa quyền truy cập hồ sơ cũ. Kiểm tra toàn bộ lượt mượn, lượt scan, lượt in trong mười năm qua.” Cô dừng một nhịp, mắt không rời ký hiệu xanh. “Và tìm xem ai đã từng có quyền nhìn thấy thứ chúng ta từng gọi là không liên quan.”