Chương 22 - Chương 22: Lần Đầu Rời Nội Viện
Chương 22: Lần Đầu Rời Nội Viện
Tin ấy vừa rơi xuống, tộc đường vốn đã lạnh bỗng như bị ai mở thêm một cánh cửa thông ra bến sông. Người báo tin thứ hai quỳ ngoài sân, hai tay nâng mảnh vải bọc dầu. Tần tiên sinh tự bước xuống nhận, mở ra trước mặt Lục Sùng. Bên trong là một mảnh giấy bằng nửa lòng bàn tay, mép giấy bị nước ăn nham nhở, chỉ còn ba chữ viết đậm đến chói mắt: Lục Hoài Tranh.
Ta nhìn ba chữ ấy, trong đầu không hiện ra sợ hãi trước, mà là một câu rất không hợp hoàn cảnh: chữ xấu quá. Nếu Chu Mậu là người giữ sổ tuyến, nét bút của hắn không nên run như người vừa học cầm bút. Đáng tiếc trong tộc đường này, không phải ai cũng quan tâm nét bút. Một trưởng bối đại phòng lập tức đứng lên: “Gia chủ, chuyện đã đến mức này, càng không thể để Hoài Tranh đi. Tên nó xuất hiện trong tay áo Chu Mậu, dù thật dù giả cũng phải tránh hiềm nghi.” Nhị phòng có người tiếp lời: “Một đứa trẻ vừa chạm Kho Tây, nay lại dính Bến Nam. Người ngoài sẽ nói Lục gia tự đem kẻ có nghi vấn đi xem chứng cứ.” Hai phòng vừa rồi còn cắn nhau vì thương đội, giờ lại hiếm khi đứng cùng một sợi dây. Trong gia tộc, thứ khiến người ta đoàn kết nhanh nhất không phải đại nghĩa, mà là cái cớ có thể đẩy rủi ro ra ngoài.
Lục Thừa Viễn không vội nói. Ông chỉ nhìn ta, ánh mắt ôn hòa như người lớn lo cho cháu nhỏ: “Hoài Tranh, nhị thúc biết con nóng lòng chứng minh trong sạch. Nhưng càng lúc này càng phải nhẫn. Nếu con thật sự vô can, ở lại nội viện mới là cách tốt nhất để bảo vệ chính mình.” Một câu ấy nghe như áo bông. Chỉ là áo bông ngâm nước thì mặc lên cũng đủ làm người ta chết rét. Ta hành lễ với ông, rồi quay sang Lục Sùng: “Tổ phụ, nếu tôn nhi ở lại, mảnh giấy này sẽ thành lý do nói con sợ không dám đối chứng. Nếu tôn nhi đi một mình, sẽ thành lý do nói con động tay chân với chứng cứ. Vậy xin tổ phụ cho con đi, nhưng đi dưới mắt mọi người.”
Tộc đường yên xuống. Ta nói chậm vì cổ họng không cho phép nhanh: “Tần tiên sinh giữ bút. Đại phòng, nhị phòng mỗi bên cử một quản sự theo xe. Lục Thanh Hành là người cùng thế hệ, có thể đi để chứng kiến rằng con không vượt giới hạn. Vụ Triệu Nhị con không hỏi. Kho Tây con không chạm. Đến Bến Nam, con chỉ xem ba thứ đã xin: bản nhận hàng, danh sách người lên thuyền, dấu niêm trên kiện hàng còn lại. Về phần dược liệu Tạ gia, phải để người Tạ gia nhận mặt trước khi mở.” Lục Thanh Hành đang đứng bên cạnh bỗng cứng mặt: “Ai bảo ta muốn đi với ngươi?” Ta liếc hắn: “Đường huynh không đi cũng được. Chỉ là nếu sau này có người nói ta ở Bến Nam tự tiện khoe công, trong đám thiếu niên Lục gia chẳng có ai tận mắt thấy ta xấu mặt, há chẳng đáng tiếc?” Mặt hắn lập tức đen đi. Vân Chi đứng ngoài cửa hông, nghe câu ấy lại suýt bật cười, vội cúi đầu làm như mình chỉ ho nhẹ.
Lục Sùng nhìn chúng ta rất lâu. Cuối cùng ông gõ đầu ngón tay lên tay vịn. “Đi.” Một chữ ấy làm mấy trưởng bối đồng loạt biến sắc. Ông không để họ kịp cản, giọng trầm xuống: “Tần Trọng ghi chép. Đại phòng cử Lục Kiệm, nhị phòng cử Tào quản sự. Thanh Hành đi cùng. Hoài Tranh không được rời đoàn, không được gặp riêng người thương đội, không được tự ý giữ vật chứng. Tạ gia được cử người nhận mặt dược liệu. Trước khi trời sáng hẳn, tới Bến Nam.” Nói đến đây, ông nhìn ta. “Nếu vượt một bước, quyền đọc sổ phụ tạm thu lại.”
Ta cúi đầu nhận lệnh. Cái giá không nhẹ, nhưng ít nhất nó được viết thành lời trước mặt mọi người. Khi đứng dậy, đầu gối đau đến trước mắt hơi tối. Một gói giấy nhỏ bỗng được đưa tới từ mép cửa. Gia nhân ngăn Vân Chi không cho vào, nàng liền nhét nó vào tay tiểu hoàn đứng gần nhất, để tiểu hoàn đưa cho ta. Bên trong là lát cam thảo cuối cùng. Nàng đứng dưới mái hiên, nói bằng giọng rất đứng đắn: “Công tử Lục gia lần đầu ra ngoài làm việc lớn, đừng để chưa tới bến đã khàn đến mức không cãi nổi ai.” Ta ngậm lát cam thảo, vị ngọt nhàn nhạt tan ra trong cổ. Lục Thanh Hành hừ một tiếng: “Ra phố cũng không phải đi chơi, còn đưa thuốc như tiễn thư sinh lên kinh.” Vân Chi chớp mắt: “Vậy Thanh Hành công tử có cần một lát không? Ta sợ lát nữa ngài mắng người cũng khàn.” Hắn nghẹn lại. Ta cúi đầu sửa tay áo, cố giấu khóe môi.
Từ tộc đường ra ngoại môn Lục gia phải qua ba lớp sân. Trước kia ta chỉ quanh quẩn trong từ đường, Kho Tây và gia học, tưởng Lục gia đã đủ lớn để nhốt một đời người. Đến khi cánh cửa lớn mở ra trong tiếng then gỗ nặng nề, ta mới biết bên ngoài còn một Thanh Châu ướt sũng sau mưa, rộng đến mức khiến người vừa thoát khỏi nội viện thấy chân mình nhẹ đi một chút. Trời chưa sáng hẳn. Đèn lồng trước các mái hiên còn cháy, ánh đỏ phản xuống vũng nước trên đường đá xanh. Xe của Lục gia đi trước, xe nhỏ của Tạ gia được gọi tới đi chếch phía sau. Tạ Vân Chi ngồi bên rèm, thỉnh thoảng vén một góc nhìn ra, đôi mắt sáng hơn cả đèn.
Nội viện dạy người ta nhìn sắc mặt. Phố ngoài dạy người ta nghe tiếng bụng đói. Chúng ta vừa qua khỏi đường chính đã thấy mấy dân nghèo co ro dưới mái quán đóng cửa. Có đứa trẻ ôm bọc rơm ngủ gục bên thềm, bên cạnh là người mẹ lấy thân che gió cho nó, tay áo còn dính bùn sông. Một lão bán cháo nhóm bếp sớm, nồi cháo loãng sôi lục bục, mùi gạo ít đến đáng thương nhưng vẫn kéo được ba bốn người đứng đợi. Ta nhìn nồi cháo ấy, bỗng nhớ đến những con số hao hụt trong sổ kho. Khi một bao lương bị rút đi trên giấy, trong đời thật nó không biến mất. Nó chỉ đổi thành một đứa trẻ ngủ đói dưới mái hiên.
Tần tiên sinh đi cạnh xe, thấy ta nhìn lâu liền thấp giọng: “Thanh Châu mấy năm nay mưa thất thường, bến sông lúc đầy lúc cạn. Người không có ruộng riêng sống khó hơn trước.” Ta gật đầu. Lúc này ta chưa có quyền mở kho, chưa có thương đội, chưa có cả một giọng nói đủ khỏe để quát người. Lòng thương không có năng lực chống lưng rất dễ biến thành trò làm dáng. Ta chỉ bảo tiểu tư mua hết nồi cháo kia, chia cho người đứng đợi, tiền ghi vào khoản riêng của ta, không lấy danh Lục gia. Lục Thanh Hành nhíu mày: “Ngươi còn có khoản riêng?” Ta đáp: “Nợ Vân Chi chưa trả xong, thêm một khoản cũng không chết được.” Từ xe sau truyền đến tiếng nàng cười rất khẽ.
Đi thêm nửa con phố, ta bắt đầu thấy người theo đuôi. Hắn đổi vị trí khá khéo: khi đứng dưới bảng hiệu tiệm dầu, khi cúi người buộc dép bên gốc liễu, khi lẫn vào đám phu khuân hàng. Nhưng nước mưa trên đường quá tốt. Mỗi lần xe rẽ, bóng áo xám ấy đều lướt qua một vũng nước khác nhau, và vai trái luôn thấp hơn vai phải một chút. Người làm việc nặng lâu năm có dáng ấy; người học giả dạng dân nghèo thường quên rằng nghèo không phải chỉ là áo rách, mà là cách xương cốt mỏi đi vì phải gánh nhiều hơn ăn.
Ta không vạch trần ngay. Gặp người theo dõi, điều đầu tiên không phải bắt, mà là xác định hắn theo ai và muốn ngăn mình tới đâu. Ta bảo xa phu dừng trước tiệm hương liệu cũ ở góc đường, lấy cớ mua ít túi vải khô để bọc giấy tờ khỏi ẩm. Tần tiên sinh không hỏi nhiều, chỉ ghi một dòng. Vân Chi từ xe sau nhảy xuống nhanh đến mức lão bộc Tạ gia phải kêu “tiểu thư” một tiếng. Nàng đi tới bên ta, nhìn lướt qua vũng nước trước bậc thềm rồi hạ giọng: “Áo xám phía sau theo từ đường Đông đến đây. Ngươi thấy rồi?”
Ta nhìn nàng: “Ta còn tưởng nàng chỉ nhìn thuốc.” Nàng cong mắt: “Người bệnh cũng phải nhìn. Kẻ theo dõi mà thở gấp, vai lệch, chân phải không dám đặt mạnh, nếu lát nữa chạy chắc chắn rẽ trái trước. Ngươi đừng nhìn ta như thế, y quán Tạ gia không chỉ chữa cho người sạch sẽ thơm tho.” Ta bỗng thấy chuyến rời nội viện này sáng hơn một chút. Nàng không đứng sau ta chờ được bảo vệ; nàng đứng cạnh ta, dùng cách của nàng nhìn cùng một con đường. Đó là thứ khiến người ta yên tâm hơn cả một hàng hộ vệ cầm đao.
Trong tiệm hương liệu, chủ quán là một lão nhân gầy, râu bạc lưa thưa, đang cúi người phân loại mấy bao bạch chỉ. Thấy người Lục gia bước vào, ông vốn định hành lễ qua loa, nhưng khi nghe Tần tiên sinh gọi tên ta để ghi khoản mua, tay ông bỗng khựng lại. Một nhúm bạch chỉ rơi xuống bàn, mùi thuốc trắng cay nhẹ lan ra. Ông ngẩng đầu nhìn ta rất lâu, lâu đến mức Lục Thanh Hành mất kiên nhẫn: “Lão nhìn gì?” Lão nhân không đáp hắn, chỉ nhìn giữa mày ta, rồi nhìn bàn tính ngọc thấp thoáng dưới tay áo ta.
“Ngươi là Lục Hoài Tranh?” giọng ông khàn như gỗ mục cọ vào nhau. Ta gật đầu. Ông lui nửa bước, vẻ mặt không giống sợ, cũng không giống mừng, mà giống người cuối cùng cũng nhìn thấy một món nợ biết đi tới cửa. “Mẹ ngươi năm xưa cũng từng đứng ở chỗ này trước khi ra Bến Nam.” Tim ta khựng lại. Vân Chi bên cạnh lập tức im tiếng. Lão nhân thò tay vào ngăn kéo dưới bàn, lấy ra một miếng thẻ đồng cũ đen, trên góc khắc một chữ Diên rất nhỏ. Ông đặt nó vào lòng bàn tay ta, thấp giọng đến gần như bị tiếng mưa còn đọng trên mái nuốt mất: “Nếu ngươi muốn biết Chu Mậu vì sao giữ tên ngươi trong tay áo, đừng vào bến bằng cổng chính. Người từng buôn dược liệu cho Tô Diên phu nhân còn sống, nhưng hắn không đợi được lâu nữa.”
