Bỏ qua nội dung

Don Hang Khong Nen Mo

Chương 22 - Chương 22: Hẻm Không Camera

Cú rung thứ ba của cái túi quà tắt rất nhanh, nhưng âm dư của nó vẫn nằm trong căn bếp như một sợi dây vừa bị kéo căng. Quân không chớp mắt. Anh nhìn túi quà, nhìn phong bì vàng trong góc tủ, rồi nhìn mẹ. Bà Mai ngồi trên ghế nhựa, vai hơi co lại dưới chiếc áo len cũ, khuôn mặt trắng hơn cả ánh đèn tuýp. Nếu cứ để bà ở đây, đêm nay họ chỉ cần quay lại với một câu hỏi mềm mỏng hơn, một lời dọa đúng chỗ hơn, mười hai năm im lặng của bà sẽ bị bóp thêm một lần nữa. Quân không cho phép chuyện đó xảy ra, dù trong túi anh chỉ còn ít tiền lẻ và một cái điện thoại sắp hết pin.

An Nhiên đặt ngón tay lên môi, rồi kéo cuốn lịch cũ về phía mình. Cô viết nhanh: Đừng tắt nước. Đừng cầm túi quà. Nói như chuẩn bị ai về nhà nấy. Quân đọc xong, gật rất nhẹ. Ngoài miệng anh làu bàu, đủ lớn cho cái thiết bị trong túi quà nghe được: ‘Con về thật đây. Mai còn phải đi năn nỉ app, không thì mẹ nuôi con bằng cá kho thần thánh à?’ Bình thường bà Mai sẽ mắng anh nói năng linh tinh. Đêm nay bà chỉ nhìn anh, mắt đỏ nhưng cố hiểu vai diễn đang giữ mạng cho mình. An Nhiên đứng dậy, đi ra bếp như lấy khăn lau tay, thật ra là kéo cửa sau hé ra đúng một gang.

Cửa sau nhà bà Mai thông sang sân giặt nhà cô Sáu, qua một lối nhỏ chỉ vừa một người nghiêng vai. Hồi nhỏ Quân từng bị mẹ cấm chui qua đó vì sợ làm đổ chậu cây, nhưng những năm chạy đơn khu này đã biến mọi lệnh cấm cũ thành bản đồ sinh tồn. Anh biết camera ở đầu hẻm chính gắn trên mái tiệm thuốc, biết camera nhà ông Thắng chỉ quay tới cổng sắt màu xanh, biết hẻm sau tiệm sửa khóa không có mắt nào vì dân ở đó ghét bị quay cảnh phơi đồ. Những chỗ ấy chẳng ai in trên bản đồ, app càng không biết. Người có xe bảy chỗ đậu ngoài đường lớn cũng không biết, trừ khi họ từng phải giao bún bò lúc mưa tạt vào mặt lúc hai giờ sáng.

‘Mẹ vào phòng lấy áo khoác,’ Quân nói lớn. ‘Con đưa An Nhiên ra đầu hẻm gọi xe rồi quay lại.’ Câu ấy là để người nghe nghĩ bà Mai vẫn ở nhà. Cùng lúc, tay anh đẩy cho mẹ tờ giấy nhỏ: Mang thuốc, giấy tùy thân, không lấy đồ nặng. Bà Mai run đến mức phải đọc hai lần. Quân muốn đỡ bà ngay, nhưng An Nhiên đã lắc đầu. Mọi động tác trong căn nhà này đều có thể thành tiếng. Bà Mai chậm rãi đứng dậy, cố lê dép như thường ngày, đi vào phòng. Quân nghe tiếng tủ gỗ mở ra, tiếng hộp thuốc va vào nhau, tiếng mẹ anh ho khẽ rồi nuốt lại. Chỉ một tiếng ho cũng khiến anh thấy mình đang bê cả căn nhà cũ trên lưng.

Phong bì vàng được lấy ra sau cùng. Không ai nói về nó. Bà Mai đặt nó vào đáy túi thuốc bằng động tác của người cất một vỉ thuốc đau dạ dày, bên trên phủ khăn mặt và lọ dầu gió. An Nhiên chụp thêm một tấm vị trí phong bì trước khi rời khỏi tủ, rồi đặt lại một xấp giấy báo cũ vào khoảng trống để nếu ai nhìn lướt qua, góc tủ không trống hoác. Quân biết trò ấy không lừa được một người lục soát kỹ. Nhưng họ không cần lừa mãi. Họ chỉ cần thêm vài chục phút, đủ đưa mẹ ra khỏi cái miệng nghe lén đang nằm cạnh vòi nước.

Quân cầm balô rỗng, cố tình kéo khóa thật mạnh. ‘Con lấy đồ đây. Bực mình quá. Sáng mai có gì con tự xử lý, mẹ khỏi lo.’ Anh nói xong thì đi ra cửa trước, mở rồi đóng lại bằng tiếng cạch rõ ràng. Nhưng người anh không bước ra hẻm chính. Anh đứng nép sau cánh cửa, đếm năm nhịp thở, rồi quay phắt vào bếp. An Nhiên đã dìu bà Mai qua cửa sau. Cái radio vẫn rè rè nói về tuyến đường ngập, vòi nước vẫn chảy vào thau. Căn nhà nghe như còn người, nhưng người cần sống đã rời khỏi nó.

Sân giặt nhà cô Sáu tối om, chỉ có mùi nước xả vải và rêu ẩm. Bà Mai suýt vấp vào thềm gạch. Quân kịp đỡ khuỷu tay mẹ, cảm nhận xương bà nhỏ đến nhói lòng. Anh cúi xuống nói rất khẽ: ‘Mẹ đừng sợ. Đi theo con.’ Bà Mai nhìn anh như muốn xin lỗi lần nữa. Quân không để bà nói. Có những lời phải để dành đến chỗ không có máy nghe lén, không có kẻ từng đặt bút vào tay bà, không có chiếc xe bảy chỗ đang chờ như một cái bóng lịch sự ngoài đầu hẻm.

Họ men theo lối sau, qua giàn thiên lý của nhà cô Sáu, rồi chui ra hẻm 17B. Mưa đã mỏng đi, nhưng mặt đường còn bóng nước. Quân kéo mũ áo mưa của mẹ thấp xuống, đưa An Nhiên đi sát vách tường. Ở đầu hẻm có một camera dân phòng mới lắp, góc quay hơi chếch xuống bãi rác. Quân không đi thẳng. Anh rẽ vào lối bên trái, nơi tấm bảng ‘giữ xe tháng’ đã bong mất chữ ‘giữ’, rồi dừng dưới mái hiên tiệm hàn. Một chiếc xe máy chạy chậm qua hẻm chính. Đèn pha quét lên bức tường ẩm, trườn qua ba cái bóng của họ nhưng không chạm tới mặt.

An Nhiên lấy điện thoại ra, màn hình để độ sáng thấp nhất. Cô mở bản đồ, nhưng Quân đặt tay lên cạnh máy, lắc đầu. ‘Không đi theo đường bản đồ,’ anh thì thầm. ‘Bản đồ chỉ biết đường rộng. Tụi nó cũng vậy.’ Cô nhìn anh một giây, rồi cất điện thoại. Trong ánh sáng yếu, khuôn mặt An Nhiên không còn vẻ bình tĩnh sắc lạnh như khi ngồi trước phong bì. Cô mệt, tóc ướt dính vào má, nhưng mắt vẫn tỉnh. Cái tỉnh ấy giữ Quân khỏi lao đi bằng cơn giận. Đêm nay, chỉ cần anh sai một nhịp, mẹ anh sẽ trả giá trước.

Họ đi qua hẻm sau chợ cũ, nơi các sạp đã phủ bạt xanh, mùi cá tanh và rau dập vẫn mắc trong nước đọng. Bà Mai thở nặng hơn khi tới đoạn dốc nhỏ. Quân định cõng mẹ, nhưng bà bấu tay anh, lắc đầu. ‘Mẹ đi được.’ Giọng bà chỉ còn hơi gió. Quân cắn răng, bước chậm lại. Sau lưng, có tiếng phanh xe rất nhẹ. Không phải tiếng xe chạy ngang. Là tiếng người dừng để nghe. An Nhiên quay đầu trước, mắt cô liếc về tấm kính đen của quầy thịt nguội đóng cửa. Trong bóng phản chiếu méo mó, một người đội mũ bảo hiểm đang đứng ở miệng hẻm họ vừa rẽ.

Quân không kéo mẹ chạy. Chạy sẽ làm bà ngã, làm họ lộ. Anh cúi xuống nhặt một túi rác nhỏ cạnh cột điện, quăng nó về phía con hẻm bên phải. Tiếng lon bia rỗng lăn lóc va vào nắp cống vang lên. Người ở miệng hẻm xoay đầu theo phản xạ. Chỉ một khoảnh khắc đó, Quân dìu mẹ rẽ trái, lách qua khe giữa hai dãy tường có dây điện thấp đến mức anh phải cúi gần gập lưng. Lối này trước kia là đường thoát nước, sau dân xây lấn thành hẻm chết. Nhưng hẻm chết vẫn có một cửa sống: cánh cổng sau của quán photocopy cũ, nơi chủ quán từng cho shipper đi nhờ mỗi khi đường chính bị chặn vì chợ đêm.

Cổng không khóa, chỉ buộc bằng sợi kẽm. Quân tháo nó bằng hai ngón tay lạnh cóng, vừa làm vừa nghe tiếng bước chân phía sau bắt đầu nhanh hơn. An Nhiên đỡ bà Mai qua trước. Quân vào cuối cùng, quấn lại sợi kẽm gần như nguyên trạng. Họ đứng nép trong khoảng sân sau đầy thùng carton ẩm. Bên kia tường, người theo họ đi qua, dừng lại, rồi chửi nhỏ một câu không rõ. Quân nín thở đến đau phổi. Anh đã từng ghét thành phố này vì nó có quá nhiều ngõ cụt cho người nghèo. Đêm nay, chính những ngõ cụt ấy che họ lại khỏi người nghĩ chỉ cần có tiền, xe và camera là đủ nhìn thấy mọi thứ.

Mười phút sau, họ ra tới đường sau bệnh viện quận bằng một lối hẹp cạnh bãi rửa xe. Quân không đưa mẹ vào sảnh chính. Ở đó có camera, bảo vệ và quá nhiều ánh sáng. Anh dẫn bà sang dãy nhà trọ cũ phía sau, nơi An Nhiên thuê một phòng nhỏ làm chỗ chứa tài liệu sau khi bị tòa soạn cho nghỉ. Căn phòng chỉ có một bàn gấp, một nệm mỏng và mùi giấy ẩm, nhưng khi cánh cửa khép lại, Quân mới thấy vai mình tụt xuống như vừa thoát khỏi một bàn tay đặt trên gáy. Bà Mai ngồi xuống nệm, ôm túi thuốc trong lòng. Phong bì vàng nằm dưới khăn mặt, im lặng đến tàn nhẫn.

An Nhiên khóa cửa hai lần rồi kéo rèm. ‘Tạm thời ở đây. Không gọi cho ai bằng số thường. Không bật định vị.’ Cô nói nhỏ nhưng rõ. Quân mở điện thoại. Pin còn mười hai phần trăm, tín hiệu chập chờn. Trên nhóm chat shipper khu Nam Lộ, tin nhắn nhảy lên liên tục vì trời mưa và đơn hoàn. Giữa đống than thở về khách bom hàng, một ảnh chụp màn hình đập vào mắt anh. Tài khoản của Đỗ Hùng bị khóa khẩn cấp, lý do ghi: liên quan khiếu nại mất hàng và hành vi tiếp xúc bất thường với tài xế đang bị điều tra. Dưới ảnh, Hùng chỉ gửi một câu: Quân, mày kéo tao vào chuyện gì vậy?

Căn phòng trọ bỗng hẹp lại. Quân nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn mẹ đang cố giấu cơn ho, nhìn An Nhiên đứng cạnh cửa như vẫn nghe tiếng bước chân ngoài hẻm. Anh đã đưa mẹ ra khỏi căn nhà không an toàn, nhưng thành phố săn người không dừng ở một cánh cửa. Nó vừa thò tay sang một shipper khác, khóa thêm một sinh kế, cắt thêm một đường chạy. Và nếu Đỗ Hùng bị kéo vào, nghĩa là có ai đó không chỉ theo dõi Quân đêm nay. Họ đang lần theo cả những người từng đi ngang qua đời anh.