Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 70: Bảy Mươi Hai Giờ Im Lặng

Chương 70: Bảy Mươi Hai Giờ Im Lặng

Tắt điện thoại không làm thế giới yên lại. Nó chỉ khiến tiếng ồn bị chặn bên ngoài một lớp kính mỏng hơn da, còn tôi vẫn có thể nghe thấy tất cả qua ánh mắt của những người trong phòng họp. Tô Mạn ngồi trước laptop, màn hình chia thành bốn khung: hot search, danh sách blogger, thư mục chứng cứ và một bảng thời gian trống mới được tạo. Hạ Trầm Chu đứng bên cửa kính, lưng áo còn dính hơi mưa, tay đặt trên mép bàn nhưng không siết lại. Văn Hi Dư ở đầu dây bên kia nói rất nhỏ, như sợ chỉ cần cao giọng một chút cũng sẽ làm chiếc thẻ nhớ trong két độc lập run lên.

Trên tường văn phòng Tô Mạn có một chiếc đồng hồ điện tử. 00:23. Bảy mươi hai giờ bắt đầu từ lúc tôi tắt máy, nhưng thật ra vết thương đã bị mở trước đó lâu hơn nhiều. Tôi nhìn hai con số màu đỏ chậm rãi đổi sang 00:24, bỗng nhớ đời trước mình từng đếm từng phút như đếm số người rời khỏi mình. Một nhãn hàng hủy hợp tác. Một đoàn phim thay tên. Một người bạn cũ xóa ảnh chung. Một câu “tôi không rõ sự thật” của Kỷ Tu Dương. Khi đó, mỗi phút trôi qua đều là một lần danh dự của tôi bị kéo xuống thêm một tầng. Lần này, tôi vẫn phải nhìn nó rơi, chỉ khác là tôi biết bên dưới vực sâu đã được đặt lưới chứng cứ.

“Em cần nghỉ.” Hạ Trầm Chu nói.

Tôi quay sang nhìn anh. Câu ấy không giống mệnh lệnh, càng không giống lời dỗ dành. Nó chỉ là một phán đoán rất nhẹ, được đặt trên bàn như một ly nước. Tô Mạn ngẩng đầu, nhìn sắc mặt tôi rồi bổ sung: “Không ai yêu cầu em theo dõi từng phút. Việc của em là không phát ngôn. Việc còn lại để chị và đội pháp lý làm.”

Tôi lắc đầu. “Nếu em không nhìn, em sẽ tưởng tượng nó tệ hơn thực tế.”

Tô Mạn im một giây, sau đó kéo xoay laptop về phía tôi. “Vậy nhìn bằng cách này. Không nhìn bình luận rác. Chỉ nhìn dữ liệu.” Cô ấy gõ một hàng tiêu đề trên bảng thời gian: thời điểm phát tán, tài khoản đầu tiên, nội dung dẫn hướng, nguồn ảnh, phản ứng bên thứ ba, hậu quả hợp đồng. “Từ giờ trở đi, mọi vết dao đều được ghi thành hồ sơ.”

Tôi nhìn câu đó, rồi chậm rãi gật đầu. Đời trước, tôi từng dùng mắt mình đọc từng lời nguyền rủa, cuối cùng chỉ còn lại một đống tro tàn trong lòng. Đời này, Tô Mạn biến cùng một đám lửa thành chứng cứ. Có lẽ đó chính là khác biệt giữa bị thiêu chết và đứng cạnh ngọn lửa để nhìn ra người châm mồi.

Đến 01:10, bài thứ ba của Hắc Kính Giải Trí được đẩy lên. Không còn là video chín giây nữa, mà là một bài “phân tích chuỗi thời gian” dài gần hai nghìn chữ. Họ ghép ảnh tôi ở Vân Lam đời trước, ảnh tôi đêm nay, ảnh Hạ Trầm Chu đi cùng tôi trong vài sự kiện gần đây và ảnh cổ phần Kính Hải bị rút vốn. Bài viết không dùng từ kết luận. Nó chỉ đặt câu hỏi. “Một người từng được minh oan có nên lặp lại cùng một địa điểm?” “Một nhà đầu tư từng nói làm sạch ngành có đang dùng quyền lực để bảo vệ một người phụ nữ?” “Nếu lần trước là hiểu lầm, tại sao những hiểu lầm luôn xảy ra quanh cô ấy?”

Tôi đọc đến câu cuối cùng thì bật cười rất khẽ. Cổ họng khô đến mức tiếng cười nghe như giấy bị vò. Họ vẫn dùng đúng cách ấy. Không buộc tội, chỉ đặt câu hỏi. Không giết người bằng dao, chỉ đưa dao cho đám đông rồi nói mình vô can.

Hạ Trầm Chu cầm điện thoại của anh lên, màn hình sáng trong lòng bàn tay. Tôi biết chỉ cần anh gọi một cuộc, bộ phận truyền thông của Kính Hải có thể đưa ra tuyên bố, cổ đông có thể bị trấn an, vài blogger nhận tiền có thể bị ép xóa bài. Anh cũng biết tôi biết. Vì vậy anh không bấm số. Anh đặt điện thoại úp xuống bàn, động tác rất chậm, như tự cắt đi một bản năng.

“Khó chịu không?” tôi hỏi.

“Có.” Anh đáp.

“Vậy thì nhớ cảm giác này.” Tôi nhìn màn hình laptop, không nhìn anh quá lâu. “Đời trước, khi anh chọn chờ thêm, có lẽ anh cũng nghĩ mình đang làm đúng. Nhưng người bị kéo lên mạng không có quyền biết vì sao người khác chờ. Lần này em cho anh thời hạn. Bảy mươi hai giờ. Qua thời hạn đó, nếu em còn không nói được, anh có thể mắng em sai.”

Anh im lặng một lúc. “Tôi không mắng em.”

“Vậy thì giữ lại để sau này mắng Ôn Thừa Quân.”

Tô Mạn không nhịn được, khóe môi hơi động, nhưng rất nhanh lại cúi xuống đánh dấu một tài khoản mới. Căng thẳng trong phòng nứt ra một khe nhỏ, rồi lập tức bị tiếng chuông điện thoại của cô ấy lấp kín. Trợ lý pháp lý báo khách sạn Vân Lam đã gửi văn bản xác nhận bảo toàn dữ liệu, nhưng chỉ cam kết camera khu công cộng và tầng mười bảy, chưa nhắc đến tầng hầm. Tô Mạn lạnh giọng yêu cầu họ bổ sung trong vòng ba mươi phút, đồng thời gửi công văn cho bộ phận an ninh tòa nhà và đơn vị quản lý hệ thống camera độc lập.

“Cửa phụ tầng hầm mới là nơi họ dọn đồ.” Tôi nói.

“Chị biết.” Tô Mạn gõ thêm một hàng đỏ vào bảng. “Chính vì họ né chỗ đó nên chỗ đó đáng giá.”

02:05, Lâm Kha gửi về ba ảnh chụp màn hình từ camera khu phố cạnh Vân Lam. Không phải ảnh người giữ máy chủ phụ, mà là một chiếc xe bảy chỗ màu xám dừng dưới mái hiên cửa sau vào 22:37. Ba phút sau, camera cửa phụ của khách sạn báo bảo trì. Người trong ảnh bị ô che gần hết mặt, chỉ thấy một tay kéo vali đen loại nhỏ. Lâm Kha nhắn tiếp: “Tôi không đuổi theo. Có nhân chứng cửa hàng tiện lợi xác nhận xe dừng năm phút. Đã gửi vị trí và thông tin camera lân cận cho Tô luật sư.”

Tôi thở ra chậm rãi. Ít nhất anh ta đã nghe lời. Không lao vào khung hình mới. Không biến mình thành một câu chuyện khác cho Hắc Kính viết. Nhưng chiếc vali đen đó khiến cả phòng yên xuống. Nếu người giữ máy chủ phụ đã bị đưa đi, chứng cứ quan trọng nhất ngoài thẻ nhớ có thể đang bị di chuyển. Nếu chỉ là dữ liệu, họ cần vali làm gì. Nếu là người, tại sao không có mặt ở điểm hẹn.

Hạ Trầm Chu bước đến sau lưng Tô Mạn, nhìn ảnh một lúc. “Biển số bị che.”

“Che nửa đầu.” Tô Mạn phóng lớn khung hình. “Nhưng không che được tem kiểm định và vết xước ở cửa sau. Đủ để lần theo, nhưng chưa đủ để công khai.”

“Không công khai.” Tôi nói gần như cùng lúc với cô ấy.

Tô Mạn nhìn tôi, trong mắt có một chút hài lòng lạnh lùng. “Đúng. Chưa đến lượt chúng ta nói.”

Gần 03:00, đoàn phim Không Tắt gửi tin nhắn chính thức cho Tô Mạn. Không hủy hợp đồng, không thay vai, nhưng yêu cầu lịch họp khẩn để đánh giá rủi ro truyền thông. Đạo diễn Cố Nghiên chỉ gửi riêng một câu: “Cô ấy có cần đoàn phim giữ im lặng không?” Tôi nhìn câu ấy rất lâu. Đời trước, tôi từng tưởng mọi im lặng đều là bỏ rơi. Đến tận bây giờ, hai chữ đó vẫn giống một mũi kim mảnh, chỉ cần chạm vào là máu cũ lại rỉ ra. Nhưng im lặng của Cố Nghiên không phải để tự cứu mình. Ông ấy hỏi tôi có cần không.

Tôi nói với Tô Mạn: “Nhắn lại đạo diễn Cố, đoàn phim không thanh minh thay em. Chỉ cần giữ nguyên hợp đồng, giữ nguyên lịch quay, và đừng để bất kỳ nhân viên nào trả lời phỏng vấn riêng.”

Tô Mạn gửi đi nguyên văn. Một phút sau, Cố Nghiên đáp: “Được.”

Cùng một chữ như Hạ Trầm Chu. Ngắn, ít ấm áp, nhưng đặt đúng vị trí. Tôi bỗng cảm thấy ngực mình nặng xuống, không phải vì tuyệt vọng, mà vì một thứ đau hơn: hóa ra ở đời này, khi tôi im lặng, vẫn có người hỏi tôi muốn họ im lặng thế nào.

Trời gần sáng, mưa nhỏ lại. Văn phòng Tô Mạn bật đèn trắng suốt đêm, ánh sáng rọi lên mặt bàn đầy giấy, máy ghi âm, bản scan công văn và cốc cà phê nguội. Tôi không ngủ. Tôi ngồi trên ghế sofa cạnh cửa kính, khoác áo của mình, nhìn đồng hồ đếm ngược do trợ lý pháp lý cài trên màn hình phụ. 66:18:09. Sáu tiếng trôi qua, chiến dịch truyền thông không giảm mà đổi hướng. Một blogger tài chính tung bài nói cổ đông Kính Hải đã cảnh báo rủi ro đạo đức từ lâu. Một tài khoản phim ảnh mở bình chọn “có nên thay nữ chính Không Tắt”. Hai nhãn hàng xóa poster của tôi khỏi trang chủ nhưng không ra thông báo. Sạch sẽ đến mức hèn nhát.

Tô Mạn đưa tôi một tập giấy in. “Danh sách các tài khoản dùng cùng mẫu câu đã lên đến bốn mươi ba. Trong đó mười hai tài khoản từng tham gia đợt đánh nghệ sĩ số 17. Chị đã đánh dấu.”

Tôi lật qua từng trang. Những cái tên xa lạ xếp thành hàng, nhưng cách dùng từ quen đến rợn người. “Không kết luận.” “Chỉ mong cô ấy giải thích.” “Người từng có vết đen nên cẩn trọng hơn.” “Fan có quyền biết mình đã tin nhầm ai không.” Đời trước, chính những câu nghe có vẻ hợp lý như vậy đã đẩy tôi vào chỗ không còn đường thở. Chúng không độc ác như lời chửi thẳng, nhưng nguy hiểm hơn vì chúng khoác áo công bằng.

“Fan station lớn nhất của em vẫn chưa lên tiếng.” Tô Mạn nói, giọng hơi chậm lại. “Nhưng họ đã khóa bài ghim ủng hộ cũ.”

Tay tôi dừng trên mép giấy. Trạm fan đó tên là Tinh Hà Không Tắt. Đời này, sau lần minh oan đầu tiên, họ từng treo câu “Chúng tôi đã bỏ lỡ cô một lần, lần này sẽ không đi trước sự thật.” Tôi nhớ rất rõ, vì đêm nhìn thấy câu ấy, tôi đã không khóc, chỉ ngồi rất lâu trước màn hình tối. Một người từng bị cả thế giới bỏ lại sẽ không dễ tin vào sự ở lại của người khác, nhưng vẫn sẽ lén ghi nhớ những ai từng nói không đi.

Hạ Trầm Chu nhìn thấy ngón tay tôi khựng lại. Anh không đến gần, chỉ rót một ly nước ấm đặt ở đầu bàn gần tôi. Khoảng cách ấy vừa đủ để không biến sự quan tâm thành bằng chứng cho bất cứ ai.

07:30, Tinh Hà Không Tắt đăng bài. Tô Mạn không đọc lớn ngay. Chính sự im lặng đột ngột của cô ấy đã làm tôi biết nội dung không tốt. Tôi đặt tập giấy xuống. “Đọc đi.”

Cô ấy nhìn tôi. “Tinh Miên…”

“Đọc.”

Tô Mạn hạ mắt xuống màn hình. “‘Từ ngày đầu tiên, chúng tôi chọn tin vào diễn viên Lạc Tinh Miên vì tin cô ấy đã chịu quá nhiều bất công. Nhưng niềm tin không thể bị yêu cầu vô điều kiện hết lần này đến lần khác. Trước khi có lời giải thích rõ ràng, Tinh Hà Không Tắt tạm dừng toàn bộ hoạt động ủng hộ, không kêu gọi phản bác, không tổ chức bảo vệ bình luận, không đại diện cho bất kỳ lập trường nào của cô Lạc.’”

Phòng họp yên đến mức tôi nghe thấy tiếng đồng hồ điện tử chuyển số. 64:29:51. Sáu mươi tư giờ nữa mới đến lúc tôi được nói. Nhưng có những người không thể chờ đến khi sự thật ra khỏi bóng tối. Tôi không trách họ. Đời trước, tôi từng mong chỉ cần có một người chờ tôi. Đời này, tôi hiểu không phải ai cũng có nghĩa vụ dùng lòng tin để băng qua một cơn bão được thiết kế quá giống thật.

Tôi nhận laptop từ tay Tô Mạn, nhìn bài đăng của Tinh Hà Không Tắt đang được chia sẻ điên cuồng. Anti dùng nó làm chứng cứ rằng ngay cả fan ruột cũng thất vọng. Blogger dùng nó làm tiêu đề mới. Người qua đường dùng nó để kết luận rằng “không có lửa sao có khói”. Dưới bài, có một bình luận được đẩy lên đầu: “Chúng tôi đã tin cô lần thứ hai. Lạc Tinh Miên, cô đừng bắt chúng tôi mất mặt lần nữa.”

Tôi nhìn câu đó, mắt khô đến phát đau. Đời trước, khi fan quay lưng, tôi từng nghĩ đó là nhát dao cuối cùng. Lần này, nó vẫn đau, nhưng không còn là nhát cuối. Tôi khép laptop lại, đặt tay lên mặt bàn lạnh ngắt.

“Ghi lại.” Tôi nói. “Không phản hồi. Không trách họ. Cũng không xóa lịch sử họ từng bảo vệ em.”

Tô Mạn nhìn tôi rất lâu rồi gật đầu. Hạ Trầm Chu ở phía đối diện, ánh mắt tối xuống, nhưng anh vẫn không nói thay tôi một chữ nào. Ngoài cửa kính, mưa sau một đêm dài chỉ còn lại những vệt nước mỏng trên thành phố, giống như ai đó vừa lau qua một mặt kính bẩn nhưng chưa đủ sạch để nhìn thấy sự thật phía sau. Tôi nhìn đồng hồ đếm ngược đang chạy, lần đầu tiên cảm thấy bảy mươi hai giờ không phải một chiến thuật, mà là một phiên tòa kín. Không có thẩm phán, không có luật sư bào chữa, chỉ có tôi, sự im lặng và những người đang lần lượt rời khỏi hàng ghế nhân chứng.

Khi số phút tiếp theo nhảy xuống, Tô Mạn nhận được một tin nhắn mới từ số chưa lưu. Nội dung chỉ có một câu: “Nếu cô Lạc vẫn không nói, chúng tôi sẽ để người từng sinh ra cô nói thay.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy, biết bảy mươi hai giờ im lặng vừa bước sang vết dao thứ hai.