Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 71: Người Thân Bị Kéo Vào

Tin nhắn nằm trên màn hình của Tô Mạn, ngắn đến mức không cần đọc lần thứ hai mà vẫn đủ khiến cả căn phòng lạnh đi. Nếu cô Lạc vẫn không nói, chúng tôi sẽ để người từng sinh ra cô nói thay. Tôi nhìn từng chữ, bỗng cảm thấy chiếc đồng hồ đếm ngược không còn là công cụ chiến thuật nữa, mà là một sợi dây thừng đang tìm một chỗ mềm hơn, cũ hơn, đau hơn để kéo xuống.

Tô Mạn dùng khăn giấy lót dưới điện thoại, chụp màn hình, lưu thời gian rồi quay sang trợ lý pháp lý. “Ghi vào hồ sơ đe dọa. Kiểm tra nguồn số, nhưng đừng gọi lại.” Giọng cô ấy vẫn bình tĩnh, nhưng tôi nghe được phần lưỡi dao trong sự bình tĩnh ấy. Hạ Trầm Chu nhìn dòng chữ một lát rồi nhìn tôi. Anh không hỏi tôi có ổn không. Không ai ổn khi người thân bị đặt lên bàn như một con tốt thí.

“Lạc Chấn Nam.” Tôi nói tên cha mình rất khẽ. Cái tên ấy đi qua cổ họng giống một mảnh xương nhỏ. Từ sau ngày ông thừa nhận khoản tiền im lặng năm đó, tôi không còn gọi ông là ba một cách tự nhiên nữa. Có những quan hệ không đứt hẳn, chỉ mục ở giữa, nhìn từ xa vẫn giống một sợi dây, chạm vào mới biết bên trong đã rỗng. Nhưng dù rỗng, nó vẫn là thứ người khác có thể nắm lấy để siết tôi.

Tô Mạn mở danh bạ phụ. “Chị sẽ gọi cho ông ấy bằng số văn phòng luật. Cuộc gọi được ghi âm. Em không cần trực tiếp nói chuyện nếu không muốn.” Tôi lắc đầu. “Em nói.” Hạ Trầm Chu hơi cau mày, nhưng không ngăn. Anh chỉ kéo rèm văn phòng xuống thêm một chút, như thể ít ánh sáng lọt ra ngoài hơn có thể khiến thế giới chậm phát hiện chúng tôi đang chảy máu.

Cuộc gọi đầu tiên không ai nghe. Đến cuộc thứ ba, đầu dây bên kia mới bật lên tiếng thở nặng, lẫn tiếng người ồn ào và âm thanh cửa sắt bị đập liên tục. “Ai?” Giọng Lạc Chấn Nam khàn và gắt. Tô Mạn bật loa ngoài, ngón tay đặt cạnh máy ghi âm. Tôi nhìn chấm đỏ bắt đầu chạy rồi mới nói: “Là con.” Đầu dây im một nhịp, sau đó tiếng ông đột ngột cao lên. “Con còn biết gọi về? Bên ngoài nhà đầy người, hàng xóm đứng xem như xem trò. Người ta hỏi con tôi có phải lại lên khách sạn với đàn ông không. Con bảo cha trả lời thế nào?”

Tôi nhắm mắt một giây. Đời trước, tôi từng nghe giọng ông như vậy qua điện thoại. Khi đó ông không hỏi tôi có bị hại không, chỉ hỏi tôi có biết làm mất mặt gia đình không. Tôi tưởng mình đã học được cách không đau nữa. Hóa ra vết thương cũ chỉ nằm im chờ một câu nói đúng chỗ để mở miệng.

“Đừng trả lời bất kỳ phóng viên nào.” Tôi nói. “Đóng cửa. Nếu họ chặn trước nhà, gọi bảo vệ khu dân cư hoặc báo cảnh sát. Tô luật sư sẽ gửi văn bản yêu cầu truyền thông rời đi.” Ông cười khan một tiếng. “Con nghĩ cha chưa gọi à? Họ nói chỉ quay ngoài đường, không xông vào nhà. Con thì hay rồi, trốn trong văn phòng luật sư với người giàu, để cha ở đây nghe người ta chỉ vào mặt hỏi con gái mình bán rẻ danh dự chưa.” Hạ Trầm Chu ở phía cửa kính siết nhẹ quai cốc giấy trong tay. Tô Mạn nhìn anh một cái, ánh mắt nhắc anh đừng xen vào.

“Con không trốn.” Tôi mở mắt, nhìn đồng hồ trên màn hình. 63:58:12. “Con đang giữ im lặng để lấy chứng cứ.” Lạc Chấn Nam thở dốc. “Lại chứng cứ. Mẹ con năm đó cũng vì chứng cứ mà mất mạng sống yên ổn. Con còn muốn đào đến bao giờ? Người ta đã nói với cha, chỉ cần con nhận mình xử lý quan hệ không cẩn thận, chuyện sẽ qua. Con xin lỗi một câu khó lắm sao?” Căn phòng lập tức yên xuống. Không phải vì câu khuyên xin lỗi, mà vì bốn chữ “người ta đã nói”. Tô Mạn nghiêng người về phía điện thoại. “Ông Lạc, người nào đã nói với ông?”

Đầu dây bên kia như bị ai bóp nghẹt. “Không liên quan đến cô.” Ông nói gấp. “Tôi là cha nó, tôi muốn nó sống yên ổn. Các người luật sư chỉ biết kiện, có nghĩ sau này nó còn đường về nhà không?” Tôi nhìn xuống mặt bàn. Đường về nhà. Có những người luôn dùng hai chữ ấy để ép bạn cúi đầu, dù chính họ đã khóa cửa từ rất lâu.

“Lạc Chấn Nam.” Tôi gọi đầy đủ tên ông. Đầu dây bên kia lặng đi. “Từ giờ đến khi luật sư của con liên hệ, ông không nói với bất kỳ phóng viên nào. Nếu ông đã nói gì, gửi toàn bộ bản gốc cho Tô Mạn. Nếu có ai hứa sẽ giúp ông giải vây bằng cách để ông kể vài câu, đừng tin. Họ không cần sự thật của ông, họ cần miệng ông.” Tôi vừa dứt lời, một giọng nữ trẻ vang lên rất gần: “Chú Lạc, chú chỉ cần nói một câu chú muốn con gái giải thích thôi. Chúng cháu sẽ không làm khó chú.” Tim tôi rơi xuống. Lạc Chấn Nam hạ giọng, như sợ bị tôi nghe thấy. “Cha chỉ nói vài câu ngoài cổng. Họ bảo không quay mặt.”

“Họ đang quay.” Tôi nói. “Ông nghe con một lần. Vào nhà ngay.” Nhưng câu cuối của tôi bị tiếng chuông cửa, tiếng hỏi dồn dập và tiếng người gọi “chú Lạc” lấp mất. Cuộc gọi bị ngắt. Màn hình đen xuống. Cùng lúc đó, laptop của Tô Mạn nhảy ra một thông báo mới từ Hắc Kính Giải Trí. Tiêu đề dùng chữ rất mềm: Cha ruột Lạc Tinh Miên nghẹn ngào lên tiếng, mong con gái đừng tiếp tục sai.

Không ai trong phòng mở video trong giây đầu tiên. Có một khoảnh khắc rất ngắn, chúng tôi đều biết con dao đã rơi xuống, nhưng vẫn chưa muốn nhìn thấy vết cắt. Cuối cùng, Tô Mạn bấm phát. Khung hình rung, quay từ bên hông cổng nhà cũ của tôi. Lạc Chấn Nam đứng sau song sắt, tóc rối, áo khoác mặc lệch, mặt đỏ vì tức và xấu hổ. Một phóng viên hỏi: “Ông có tin cô Lạc trong sạch không?” Đoạn gốc chắc chắn dài hơn. Nhưng video chỉ giữ lại phần ông cúi đầu, nói: “Tôi không quản nổi nó từ lâu rồi.”

Câu thứ hai bị ghép sát vào câu thứ nhất. “Tôi chỉ mong nó xin lỗi, đừng làm cả nhà bị kéo xuống nước nữa.” Câu thứ ba còn ác hơn. Có người hỏi về mẹ tôi. Mặt ông tái đi, môi run, rồi hình ảnh bị cắt thẳng đến đoạn ông nói: “Năm đó đã đủ mất mặt rồi.” Ba câu rời rạc được đặt cạnh nhau, biến một người cha sĩ diện, hèn yếu và hoảng loạn thành nhân chứng kết tội con gái mình. Bình luận dưới video tăng lên từng hàng. Cha ruột còn không tin. Gia đình cô ta chắc biết nhiều chuyện lắm. Lại là kiểu nghệ sĩ làm bẩn rồi bắt người nhà chịu trận. Có người đào ảnh nhà cũ, ảnh mộ mẹ tôi, ảnh giấy đăng ký kinh doanh thất bại của Lạc Chấn Nam. Đám đông tìm được máu mới.

Tôi không động đậy. Mắt tôi nhìn màn hình, nhưng thứ hiện lên trong đầu lại là căn bếp nhỏ nhiều năm trước. Mẹ đứng dưới bóng đèn vàng, cười bảo sau này nếu có ai hỏi con là con gái ai, cứ nói con là con gái của chính mình trước đã. Rất lâu sau này, khi huyết thống bị dùng làm cái cớ để ép tôi im lặng, tôi mới hiểu mẹ đã để lại cho tôi một đường lui cuối cùng: trước khi thuộc về bất kỳ ai, tôi thuộc về chính mình.

Hạ Trầm Chu bước tới một bước rồi dừng lại. “Tôi cho người đến đón ông ấy ra khỏi đó.” Giọng anh thấp, cứng hơn mọi khi. Tôi biết anh không chỉ muốn đón Lạc Chấn Nam. Anh muốn cắt đứt bàn tay đang luồn qua cổng nhà tôi. Nhưng chỉ cần anh làm vậy mà không có văn bản, ngày mai tiêu đề sẽ biến thành Kính Hải đưa cha ruột Lạc Tinh Miên đi giấu. Những kẻ kia đang chờ chính phản xạ tử tế đó. “Không.” Tôi nói. “Gọi cảnh sát khu vực, gửi công văn cho ban quản lý, yêu cầu họ xử lý việc tụ tập gây rối. Nếu ông ấy đồng ý, để luật sư tiếp xúc. Không để người của Kính Hải xuất hiện trước camera.” Hạ Trầm Chu nhìn tôi, đáy mắt tối đến mức gần như đau, nhưng anh chỉ đáp: “Được.”

Tô Mạn đã bắt đầu làm việc. Văn bản cảnh cáo gửi cho Hắc Kính, công văn yêu cầu gỡ nội dung cắt ghép, thông báo bảo toàn bản gốc phỏng vấn và bản ghi cuộc gọi đều được xếp vào thư mục mới: Gia đình bị khai thác. Cô ấy hỏi: “Em muốn xử lý phát ngôn thế nào? Chỉ cảnh cáo pháp lý, hay thêm một thông báo ranh giới?” Tôi nhìn gương mặt cha mình bị đóng băng ở khoảnh khắc cúi đầu nhục nhã nhất. Tôi không muốn cứu thể diện của ông bằng cách tự xé thể diện mình ra, cũng không muốn vì hận ông mà mặc cho đám đông xé nát một người đã bị lợi dụng. Ranh giới là nói rõ ai có quyền nói thay tôi.

“Thông báo.” Tôi nói. “Không giải thích scandal. Không tranh luận với cha em. Chỉ nói từ thời điểm này, mọi phát ngôn liên quan đến Lạc Tinh Miên chỉ lấy từ văn bản của luật sư hoặc kênh chính thức sau thời hạn bảy mươi hai giờ. Bất kỳ cuộc phỏng vấn nào với người thân, hàng xóm, nhân viên cũ, bạn học cũ đều không đại diện cho em. Nếu có cắt ghép, theo kiện.” Tô Mạn gõ rất nhanh. Đến dòng cuối cùng, tôi tự mình cầm máy tính, thêm một câu. Trong thời gian thu thập chứng cứ, tôi sẽ không tiếp nhận bất kỳ phỏng vấn trực tiếp nào, không gặp riêng bất kỳ phóng viên hoặc tài khoản truyền thông nào, cũng không để bất kỳ người thân nào phát ngôn thay.

Tôi nhìn câu ấy vài giây rồi bấm xác nhận gửi. Mười giây sau, thông báo của Tô Mạn được đăng lên tài khoản văn phòng luật. Ba mươi giây sau, Hắc Kính đổi tiêu đề mới: Lạc Tinh Miên từ chối gặp báo, cha ruột bị bỏ lại ngoài bão. Tôi khép laptop lại. Ngoài cửa kính, thành phố sau mưa sáng lên bằng một thứ ánh sáng xám nhạt, không đủ ấm, cũng không đủ tối để che giấu gì nữa. Đồng hồ đếm ngược còn 63:21:04. Tôi biết từ khoảnh khắc này, phóng viên sẽ không chỉ đứng trước nhà Lạc Chấn Nam. Họ sẽ tìm đến căn hộ của tôi, đoàn phim của tôi, mọi cánh cửa từng có tên tôi trên chuông cửa. Nhưng khi Tô Mạn hỏi lần cuối có cần sửa câu không, tôi chỉ lắc đầu. Giọng tôi bình tĩnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ. “Không sửa. Không gặp báo. Bất kỳ ai.”