Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 69: Lần Này Họ Vẫn Chọn Đêm Mưa

Chương 69: Lần Này Họ Vẫn Chọn Đêm Mưa

Ảnh bắt đầu lan đi trong im lặng của hành lang tầng mười bảy. Không có tiếng nổ, không có tiếng hét, chỉ có màn hình điện thoại của Tô Mạn sáng lên rồi tối xuống, sau đó lại sáng lên vì những thông báo liên tiếp. Bên ngoài lớp kính cuối hành lang, mưa phủ thành phố Minh Hải thành một tấm phim cũ bị kéo xước. Tôi nhìn bóng mình phản chiếu trên mặt kính, thấy gương mặt bình tĩnh của hiện tại chồng lên một gương mặt khác trong ký ức. Đêm đó cũng mưa. Đời trước, chỉ một bức ảnh mờ đã đủ thay lời phán quyết của cả thế giới.

Tô Mạn không mắng tôi vì đã bảo cô ấy đừng gỡ bài ngay. Cô ấy chỉ lướt nhanh màn hình, rồi thấp giọng: “Không phải một bài đơn lẻ. Có gói đẩy. Mười bảy tài khoản nhỏ đã dùng cùng một câu dẫn, ba blogger lớn đang đợi phát phân tích.” Cô ấy ngẩng lên nhìn tôi. “Nếu em không nói gì, họ sẽ thay em viết câu chuyện.” Tôi nghe chính giọng mình đáp lại, bình tĩnh đến mức hơi xa lạ: “Đời trước họ cũng viết rồi. Viết rất hay. Đủ để ai cũng tin.”

Hạ Trầm Chu đứng cách tôi nửa bước. Từ lúc bức ảnh bị tung ra, anh không chạm vào tôi, cũng không hỏi tôi có cần anh lập tức xử lý hay không. Anh chỉ đứng ở vị trí có thể chắn một góc chụp mới nếu có người tiếp tục phục kích từ cầu thang, nhưng lại không bước vào phần lựa chọn của tôi. Người từng đến muộn một lần luôn sợ mọi sự chậm trễ đều trở thành tội lỗi, tôi biết điều đó, nhưng đêm nay anh vẫn để tôi quyết định.

Quản lý trực đêm của Vân Lam đã trắng bệch mặt. Tô Mạn đưa bản yêu cầu bảo toàn dữ liệu cho anh ta ký nhận lần hai, giọng lạnh như dao cắt qua tiếng mưa: “Hiện trường này không ai được dọn. Xe đẩy, áo khoác, thẻ phòng, cửa phòng dịch vụ, toàn bộ camera tầng mười bảy và cầu thang thoát hiểm phải giữ nguyên. Nếu thiếu một giây dữ liệu, khách sạn sẽ giải thích trước tòa.” Hạ Trầm Chu chỉ bổ sung: “Đừng để một nhân viên trực đêm gánh thay cả hội đồng quản trị.” Câu ấy kéo quản lý trở về thực tế. Anh ta lập tức ký, gọi thêm hai bảo vệ đứng ở hai đầu hành lang.

Tôi không đi tới chiếc xe đẩy, thậm chí không nhìn chiếc thẻ phòng lộ ra nửa cạnh quá lâu. Đạo cụ trên sân khấu càng giống thật, người diễn càng phải nhớ mình không được bước vào vai diễn người khác viết sẵn. Khi thang máy xuống tầng một, hot search dự bị đã đổi màu. Từ “Lạc Tinh Miên trở lại Vân Lam” chuyển thành “Lạc Tinh Miên Hạ Trầm Chu khách sạn”. Bên dưới là một cụm khác đang bò lên: “Mười hai năm trước có phải oan không”. Ôn Thừa Quân không chỉ muốn hủy tôi bằng scandal mới, mà muốn kéo cả lần minh oan trước đây trở lại bàn mổ. Ông ta muốn công chúng tự hỏi: nếu lần này cô ấy lại xuất hiện ở khách sạn, vậy lần trước thật sự trong sạch sao?

Với truyền thông bẩn, vực sâu cũng có thể bị đào lại nhiều lần. Họ không cần chứng minh tôi có tội. Họ chỉ cần khiến mọi người mệt mỏi vì phải tin tôi thêm một lần nữa. Cửa thang máy mở ra, sảnh Vân Lam đã không còn yên tĩnh. Mấy khách lưu trú đứng ở xa nhìn chúng tôi, điện thoại giơ nửa chừng như vô tình. Bên ngoài cửa kính, hai chiếc xe truyền thông dừng lại sát mái hiên, đèn xe xé qua màn mưa.

“Lạc Tinh Miên, cô có giải thích gì về ảnh ở tầng mười bảy không?” “Hạ tổng có phải người đàn ông phía sau cô không?” “Cô từng nói scandal khách sạn là bị hại, vậy tại sao lại xuất hiện ở Vân Lam lần nữa?” Tô Mạn nghiêng người định chắn trước tôi. Tôi khẽ nói: “Chị đi bên trái. Đừng che hết mặt em.” Cô ấy lập tức hiểu. Nếu tôi bị che kín, ảnh chụp sẽ thành “được luật sư hộ tống bỏ trốn”. Nếu Hạ Trầm Chu đỡ tôi, ảnh sẽ thành “nhà đầu tư thân mật bảo vệ”. Vậy nên tôi bước thẳng qua sảnh, để camera đại sảnh ghi rõ tôi đi ở khu công cộng, không né tránh, không đáp lại.

Ra đến mái hiên, mưa tạt vào mặt tôi. Cảm giác lạnh buốt ấy khiến một mảnh ký ức bật ra rất nhanh. Đời trước, tôi từng nghe trợ lý cũ khóc trong điện thoại bảo tôi tắt máy đi, đừng xem bình luận nữa. Tôi đã không tắt. Tôi đọc từng dòng nguyền rủa, từng câu đùa độc ác được chia sẻ như trò vui lúc nửa đêm. Lần này, điện thoại trong túi áo tôi cũng rung liên tục. Nhãn hàng, đoàn phim, tài khoản fan, đối tác, người quen cũ, cả những số lạ muốn xin bình luận đều đang tìm tôi.

Trước khi lên xe của Tô Mạn, tôi quay đầu nhìn lại bảng hiệu Vân Lam. Ánh đèn vàng trên tên khách sạn bị mưa làm nhòe đi, giống một vết sẹo cũ bị ai cố tình cào rách. Tôi bỗng hiểu vì sao Ôn Thừa Quân chọn đêm nay, chọn đúng mưa, đúng khách sạn, đúng tầng mười bảy. Ông ta không chỉ dựng một scandal. Ông ta đang thử xem tôi còn sợ vết thương cũ đến mức nào.

Xe vừa rời khỏi Vân Lam, Tô Mạn đã nhận được bản chụp bài thứ hai. Hắc Kính Giải Trí đăng một đoạn video chín giây, cắt từ góc cầu thang thoát hiểm. Trong video, Hạ Trầm Chu bước gần tôi hơn thực tế, xe đẩy dịch vụ nằm chếch phía sau, cửa phòng dịch vụ hé một khe sáng, còn quản lý khách sạn và vạch gạch tôi cố tình không vượt qua đều bị cắt khỏi khung hình. Dòng mô tả chỉ thêm một câu: “Nguồn tin tại khách sạn nói, cô ấy không chỉ đứng ngoài hành lang.”

Tô Mạn bật cười lạnh. “Vu khống hoàn chỉnh rồi. Nếu Kính Hải ra tuyên bố bây giờ, họ sẽ lập tức chuyển hướng thành Hạ tổng dùng vốn ép khách sạn và luật sư. Nếu không ra, họ nói anh bỏ mặc em sau khi bị chụp.” Hạ Trầm Chu nhìn tôi. “Em muốn tôi im lặng đến mức nào?” Câu hỏi ấy khiến trong xe yên xuống. Rất lâu trước đây, tôi từng hận sự im lặng của anh đến mức chỉ cần nghe hai chữ “chờ thêm” cũng thấy máu lạnh đi. Nhưng đêm nay, im lặng là tôi chọn nó, đo đếm nó, đặt thời hạn cho nó.

“Bảy mươi hai giờ.” Tôi nói. “Không thanh minh thay em. Không dùng tên Kính Hải đè hot search. Không để ai của anh chạm vào dữ liệu chưa qua Tô Mạn. Anh chỉ cần giữ những gì có thể biến thành chứng cứ trước tòa, và giữ Lâm Kha không tự lao vào khung hình thứ hai.” Hạ Trầm Chu gật đầu. “Được.” Không có lời hứa dài dòng, không có câu “anh sẽ bảo vệ em” khiến người khác dễ thấy nhẹ nhõm nhưng cũng dễ biến thành dây trói. Chỉ một chữ được, nhưng nó đặt đúng chỗ.

Điện thoại của Tô Mạn chuyển sang chế độ ghi nhận chứng cứ. Cô ấy đọc nhanh các thay đổi như đọc nhịp tim của một cơn bệnh: “Một nhãn hàng tạm ẩn bài hợp tác. Đoàn phim Không Tắt chưa lên tiếng, nhưng bộ phận truyền thông hỏi có cần phương án rủi ro không. Hai fan station đóng bình luận. Blogger tài chính bắt đầu kéo cổ phần Kính Hải vào. Có người đào lại vụ khách sạn đầu tiên, dùng giọng điệu ‘không kết luận, chỉ đặt câu hỏi’.” Tôi nhắm mắt một giây. “Ghi lại toàn bộ. Ai dẫn hướng, ai nhận ảnh gốc, ai dùng cùng mẫu câu. Đừng nhắc họ dừng. Để họ đứng đúng vị trí.”

Một cuộc gọi từ Lâm Kha chen vào qua máy của trợ lý pháp lý. Giọng anh ta khàn và gấp, bị tiếng mưa đập lên mui xe phía bên kia làm đứt đoạn: “Người giữ máy chủ phụ không có ở điểm hẹn. Phòng dịch vụ tầng hầm bị đổi lịch trực. Camera gần cửa phụ báo bảo trì từ hai mươi hai giờ bốn mươi. Đây không phải chỉ để chụp cô, Lạc Tinh Miên. Họ đang dọn sạch đầu mối.” Tôi mở mắt. “Anh không được quay lại một mình.”

“Nếu tôi không quay lại, cậu ta có thể—” “Nếu anh quay lại, ảnh thứ ba sẽ có mặt anh, mặt tôi và một câu chuyện đủ để biến dữ liệu thành giao dịch bẩn.” Tôi ngắt lời anh, từng chữ rất chậm. “Anh muốn cứu người thì phải sống để làm chứng. Gửi vị trí camera bảo trì cho Tô Mạn. Từ giờ, mọi bước đi đều có người chứng kiến.” Đầu dây bên kia im vài giây. Sau đó Lâm Kha chửi rất nhỏ, nhưng cuối cùng vẫn đáp: “Biết rồi.”

Xe rẽ vào hầm của văn phòng Tô Mạn. Cửa cuốn sau lưng hạ xuống, cắt tiếng mưa thành một lớp âm thanh xa hơn. Nhưng điện thoại của tôi vẫn rung. Màn hình hiện tên cha tôi một lần, rồi tắt, sau đó lại hiện một số lạ gửi tin nhắn: “Chúng tôi đang liên hệ người nhà cô để xác minh chuyện Vân Lam. Cô Lạc có muốn nói trước không?” Tôi nhìn dòng chữ ấy, cảm thấy vết lạnh trườn qua ngón tay. Khi scandal không đủ, họ sẽ kéo mọi mối quan hệ quanh tôi lên làm nhân chứng bất đắc dĩ.

Tô Mạn nhìn thấy sắc mặt tôi, giọng dịu xuống một chút: “Em có chắc chịu nổi bảy mươi hai giờ không?” Tôi đặt điện thoại lên bàn họp. Màn hình vẫn sáng, những thông báo chồng lên nhau như một cơn mưa khác, ồn ào hơn, bẩn hơn, dai dẳng hơn. Tôi đã từng tưởng chỉ cần mình giải thích đủ nhiều, sẽ có ai đó chịu dừng lại nghe. Nhưng sự thật chỉ thắng khi nó có hồ sơ, thời gian, nhân chứng và đủ bóng tối để kẻ đứng sau tưởng mình đã an toàn mà bước ra. “Không chắc.” Tôi nói thật. “Nhưng em biết lần này mình đang chờ cái gì.”

Hạ Trầm Chu đứng ở đầu bàn, ánh mắt rơi trên chiếc điện thoại của tôi. Anh không bảo tôi đừng xem, cũng không bảo tôi phải mạnh mẽ. Tô Mạn mở laptop, Văn Hi Dư từ đầu dây bên kia xác nhận thẻ nhớ đã vào két độc lập, Lâm Kha gửi về vị trí camera bảo trì đầu tiên. Tất cả mọi người đều đang làm phần việc của mình. Còn phần của tôi, trong bảy mươi hai giờ tới, là không cho họ lấy được câu nói đầu tiên.

Tôi nhấn giữ nút nguồn. Màn hình hỏi tôi có muốn tắt máy không. Ngoài kia, hot search vẫn đang leo, mưa vẫn rơi, Vân Lam vẫn sáng như một sân khấu chưa hạ màn. Lần này họ vẫn chọn đêm mưa, vì họ nghĩ một người từng chết trong mưa sẽ sợ tiếng nước rơi hơn sợ sự thật bị chôn. Tôi nhìn màn hình tối dần, rồi buông tay. Tôi tắt điện thoại.