Bỏ qua nội dung

Ánh đèn không tắt

Chương 68: Scandal Được Dựng Lại

Chương 68: Scandal Được Dựng Lại

Ảnh chụp lịch giám sát dừng trên màn hình điện thoại dự phòng của Tô Mạn, ánh sáng xanh nhợt hắt lên mặt từng người. “Vân Lam – tầng 17 – mục tiêu LTM.” Chỉ sáu chữ và một con số, nhưng đủ khiến hơi thở trong hầm xe như bị ai khóa lại. Tôi nhìn dòng ghi chú phía dưới: “Không can thiệp trước khi vào khung hình.” Đời trước, tôi cũng từng bị đợi như vậy. Họ không cần bắt quả tang tôi làm gì. Họ chỉ cần đợi tôi bước vào đúng nơi, đứng dưới đúng ngọn đèn, xuất hiện trong đúng một khung hình bị cắt mất đầu đuôi. Sau đó, dư luận sẽ tự hoàn thành phần còn lại.

Lâm Kha là người đầu tiên mất bình tĩnh. Anh ta quay phắt về phía lối dốc, giọng khàn đi: “Người giữ phần máy chủ phụ đang ở đó. Nếu điểm hẹn lộ, cậu ta không thoát được.” Tô Mạn lập tức giữ túi chứng cứ sát người. “Anh không được chạy một mình.” Lâm Kha cười gằn. “Luật sư Tô, cô nghĩ biên bản của cô chặn được xe kia sao?” Tôi nhìn chiếc xe đen đang dừng ở đầu lối ra. Kính xe không hạ xuống, nhưng tôi biết bên trong có người đang nhìn chúng tôi qua một thiết bị khác. Những kẻ đứng sau Vân Đỉnh không cần hét lên để đe dọa. Họ chỉ cần đặt một chiếc xe, một camera, một dòng lịch giám sát, rồi để chúng tôi tự hiểu: mọi đường đi đều đã thành sân khấu.

Hạ Trầm Chu không nhìn chiếc xe quá lâu. Anh quay sang tôi, rất thấp giọng: “Em quyết.” Hai chữ ấy kéo tôi ra khỏi ký ức cũ. Đời trước, rất nhiều người đã quyết thay tôi. Công ty quyết tôi phải xin lỗi. Gia đình quyết tôi phải im lặng. Người yêu cũ quyết tôi nên biến mất khỏi câu chuyện của anh ta. Lần này, ngay cả khi trước mặt là khách sạn Vân Lam, là cái tên đã từng đốt cháy tôi trong một đêm, tôi vẫn phải là người tự chọn cách bước vào hoặc lùi lại.

Tôi nói: “Không vào khung hình của họ.” Lâm Kha nhìn tôi như không hiểu. Tôi tiếp tục: “Nhưng cũng không bỏ mặc người ở Vân Lam. Nếu chúng ta không xuất hiện, họ có thể xóa người đó. Nếu chúng ta xuất hiện sai cách, họ sẽ xóa tôi trước.” Tô Mạn gật rất nhanh. “Tách đường. Thẻ nhớ không đi cùng Tinh Miên, Lâm Kha cũng không đi cùng cô ấy trên cùng một xe. Tôi giữ bản tiếp nhận, trợ lý của tôi đưa túi chứng cứ đến két bảo quản độc lập, có camera hành trình và ghi âm liên tục. Chưa mở, chưa nhập mật khẩu, chưa chạm vào dữ liệu.” Cô ấy nhìn Hạ Trầm Chu. “Kính Hải có thể có người bị cắm. Tối nay không dùng hệ thống nội bộ của anh.”

Hạ Trầm Chu chỉ đáp: “Được.” Anh không phản bác, cũng không tỏ ra bị xúc phạm. Văn Hi Dư đứng cạnh trợ lý pháp lý, hai tay vẫn run, nhưng lần này cô ấy không lùi. Khi Tô Mạn giao túi chứng cứ, cô ấy chủ động nói: “Tôi có thể đi cùng chị ấy. Nếu sau này cần xác nhận đường đi của thẻ nhớ, tôi làm người chứng kiến.” Tô Mạn nhìn cô ấy một giây, rồi gật đầu. “Đừng dùng điện thoại. Không trả lời bất kỳ số lạ nào.”

Mười một giờ kém mười, chúng tôi rời hầm xe bằng ba đường khác nhau. Tô Mạn và Văn Hi Dư đưa thẻ nhớ ra khỏi tòa nhà trước. Lâm Kha đổi áo khoác với trợ lý pháp lý nam, đi vào xe khác từ cửa kỹ thuật. Tôi và Hạ Trầm Chu lên chiếc xe cuối cùng. Mưa kéo những vệt sáng dài trên kính xe, giống đường cắt của một phần mềm dựng phim. Tôi nhìn dòng chữ “Vân Lam” hiện ra sau màn nước, rồi khép mắt. Đời trước, tôi từng tin chỉ cần mình không làm sai, sẽ không ai có thể vu oan. Sau này tôi mới hiểu, nếu người khác tắt hết đèn, rồi chỉ chừa lại một chiếc máy quay bị điều khiển, sự thật cũng có thể bị nhốt trong bóng tối.

Khách sạn Vân Lam vẫn sáng như trong trí nhớ, sạch sẽ đến mức làm người ta khó tin nơi này từng là điểm bắt đầu một cái chết xã hội. Tôi không vào cửa chính ngay. Hạ Trầm Chu đứng cạnh tôi dưới mái hiên, để camera ngoài sảnh ghi rõ chúng tôi xuất hiện ở khu công cộng, không né tránh, không lén lút. Tô Mạn đã gửi trước thông báo pháp lý, yêu cầu khách sạn bảo toàn toàn bộ dữ liệu camera trong khung giờ liên quan.

Quản lý trực đêm vội vàng đi ra, trên mặt là nụ cười nghề nghiệp bị kéo căng. Tôi nhìn thẳng vào camera ở góc trần đại sảnh, rồi mới nói: “Chúng tôi muốn ghi nhận thời gian có mặt tại khu công cộng. Không lên phòng riêng, không gặp riêng bất kỳ ai trong phòng kín. Nếu lát nữa trên mạng xuất hiện hình ảnh khác, khách sạn Vân Lam nên biết mình đang giữ phần dữ liệu nào.” Nụ cười của quản lý cứng lại. Hạ Trầm Chu đặt bản yêu cầu bảo toàn dữ liệu đã ký sẵn lên quầy, chỉ nói: “Làm theo quy trình.”

Thang máy lên tầng mười bảy chậm hơn tôi nhớ. Mỗi con số đỏ nhảy lên trên màn hình đều giống một nhịp tim bị kéo dài. Lâm Kha không đi cùng chúng tôi; anh ta ở tầng hầm khách sạn cùng người của Tô Mạn, chờ tín hiệu an toàn. Tôi biết anh ta muốn lao lên. Người giữ phần máy chủ phụ có thể là đường sống cuối cùng của anh ta. Nhưng chính vì vậy, Vân Đỉnh mới dùng người đó làm mồi. Cửa thang máy mở ra, hành lang tầng mười bảy hiện ra với ánh đèn vàng nhạt. Không phải khu phòng khách, mà là lối rẽ dẫn về phòng dịch vụ. Trên tường có một tấm biển chỉ hướng rất nhỏ. Đúng vị trí ấy, đời trước từng có một camera bị nói là “bảo trì”.

Tôi dừng lại trước vạch giao giữa thảm hành lang và nền gạch khu dịch vụ. Tô Mạn chưa kịp lên tới, chỉ có tôi, Hạ Trầm Chu và quản lý trực đêm. Nhưng trong điện thoại không kết nối mạng của tôi, máy ghi âm đang chạy. Tôi nói rõ từng chữ: “Hai mươi ba giờ lẻ hai phút, tầng mười bảy khách sạn Vân Lam. Tôi không bước vào khu phòng riêng. Tôi yêu cầu khách sạn xác nhận lối dịch vụ đang có camera hoạt động.” Quản lý đổ mồ hôi trên trán. “Có… có hoạt động.” Gần như cùng lúc, phía cuối hành lang vang lên một tiếng động rất khẽ, giống xe đẩy phục vụ va vào cửa.

Một chiếc xe đẩy khăn trắng nằm chéo trước cửa phòng dịch vụ, bên trên có một chiếc áo khoác nam màu xám và thẻ phòng bị đặt lộ ra nửa cạnh. Cảnh đó quá giống một lời mời. Chỉ cần tôi bước tới, cúi xuống nhặt thẻ, một cánh cửa nào đó mở ra, một người đàn ông nào đó xuất hiện sau lưng, rồi một chiếc máy ảnh từ góc khuất sẽ lấy được thứ họ muốn. Không phải sự thật. Chỉ là hình ảnh. Tôi bỗng muốn cười, nhưng cổ họng lại lạnh buốt. Họ vẫn dùng cùng một cách. Cùng khách sạn. Cùng hành lang. Cùng niềm tin rằng một người từng bị đốt cháy sẽ run khi thấy ngọn lửa cũ.

“Không chạm vào.” Tôi nói. Hạ Trầm Chu lập tức quay sang quản lý. “Gọi an ninh khách sạn lên, đứng ở đầu hành lang. Không ai được di chuyển xe đẩy trước khi luật sư tới.” Quản lý vừa lấy bộ đàm, cửa cầu thang thoát hiểm phía sau chúng tôi bỗng bật mở một khe. Tôi chỉ thấy một điểm sáng lóe lên. Không phải đèn hành lang. Là flash máy ảnh. Hạ Trầm Chu bước sang nửa bước, chắn góc chụp thứ hai, nhưng tiếng cửa đã đóng lại. Tất cả chỉ diễn ra chưa đến hai giây. Đời trước, hai giây ấy đủ để tôi chết trong dư luận. Đời này, hai giây ấy vẫn đủ để một scandal được khởi động.

Điện thoại của quản lý đổ chuông trước. Sau đó là điện thoại dự phòng của Tô Mạn khi cô ấy vừa bước ra khỏi thang máy. Cô ấy nhìn màn hình, sắc mặt lạnh đi. “Hắc Kính Giải Trí sống lại.” Tôi không thấy bất ngờ. Một tài khoản từng biến mất, đổi chủ, rồi bất ngờ trở lại đúng đêm Vân Lam bị dựng sân khấu. Đây không phải phản xạ truyền thông. Đây là lịch trình. Tô Mạn đưa màn hình cho tôi xem. Bài đăng mới chỉ có một ảnh chụp mờ từ góc cầu thang: tôi đứng ở tầng mười bảy Vân Lam, Hạ Trầm Chu ở rất gần, phía xa là xe đẩy, áo khoác nam và cửa phòng dịch vụ hé sáng. Dòng chữ đi kèm ngắn đến tàn nhẫn: “Mười hai năm, một khách sạn. Có người vẫn chưa học cách tránh camera.”

Tôi nhìn bức ảnh rất lâu. Trong ảnh, tôi giống hệt một vai diễn bị ép trở lại cảnh quay cũ. Chỉ khác là lần này, phía sau khung hình còn có yêu cầu bảo toàn dữ liệu đã ký, ghi âm độc lập, quản lý khách sạn, lịch giám sát nội bộ, thẻ nhớ được niêm phong ở một nơi khác, và sự thật rằng tôi chưa hề bước qua vạch gạch dẫn vào phòng riêng. Nhưng những thứ đó chưa thể tung ra ngay. Nếu tôi vội vàng thanh minh, Vân Đỉnh sẽ thu tay, người giữ phần máy chủ phụ sẽ biến mất.

Hạ Trầm Chu nhìn tôi. “Tinh Miên.” Giọng anh rất thấp, như sợ chỉ cần mạnh hơn một chút, ký ức cũ trong tôi sẽ vỡ ra. Tôi tắt màn hình điện thoại của Tô Mạn, trả lại cho cô ấy, rồi nhìn về phía camera cuối hành lang đang lặng lẽ ghi hình. “Đừng gỡ ngay.” Tô Mạn nhíu mày. “Em chắc?” Tôi gật đầu. Mưa ngoài cửa kính tầng mười bảy vẫn rơi, từng giọt kéo ánh đèn thành những vệt dài. Đời trước, im lặng đã giết tôi. Đời này, im lặng chỉ có ý nghĩa nếu tôi biết mình đang chờ ai bước ra khỏi bóng tối. Tôi nói: “Để họ đăng. Để họ nghĩ scandal đã được dựng xong.”

Ngay khoảnh khắc đó, điện thoại của quản lý lại vang lên liên tiếp. Trên màn hình lớn ở sảnh tầng dưới, một thông báo hot search dự bị hiện ra trong nhóm truyền thông nội bộ mà anh ta chưa kịp khóa: “Lạc Tinh Miên trở lại Vân Lam”. Tôi nhìn dòng chữ ấy, cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng nhưng không còn là hoảng loạn. Ôn Thừa Quân đã thật sự ra tay. Ông ta không định tranh luận với chứng cứ của tôi. Ông ta muốn kéo tôi về đúng đêm bị kết án, đặt tôi dưới cùng một ánh đèn, rồi buộc cả thế giới nhìn tôi bằng vết thương cũ. Tôi bước lùi khỏi vạch gạch, giữ mình ngoài khung họ muốn, nhưng trên mạng, bức ảnh mới của tôi đã bắt đầu lan đi.