Chương 5: Chiếc Váy Đổi Bữa Cơm
CHƯƠNG 5. CHIẾC VÁY ĐỔI BỮA CƠM
Chủ nhà ở tầng trệt mở cửa trước khi Vy kịp gõ. Cô Lan mặc bộ đồ ngủ hoa nhạt, một tay cầm điện thoại, một tay cầm xấp giấy ghi tiền điện nước. Ánh đèn trong nhà hắt ra hành lang hẹp, làm tờ rơi vay nhanh dán ở chiếu nghỉ phía sau Vy hiện lên như một cái bóng không chịu biến mất. Vy đứng trên bậc thềm, gót chân đau, bụng rỗng, quai túi bị cô siết đến nhăn. Cô Lan nhìn cô từ đầu đến chân, không dữ, nhưng ánh mắt của người đã chờ quá lâu đôi khi còn nặng hơn một câu mắng. “Cô gọi con xuống vì tiền phòng,” bà nói thẳng. “Hai tháng rồi, Vy. Cô biết con làm trên mạng gì đó, hôm nay cả khu xem được hết, nhưng tiền nhà không thể trả bằng lượt xem.”
Vy muốn nói rằng cô cũng vừa mới biết lượt xem không đổi được nước uống, cơm tối hay một chiếc ví đang mất tích. Nhưng cô chỉ cúi đầu. “Con xin lỗi cô. Ví con mất, thẻ với giấy tờ đều trong đó. Con đã báo bên xe buýt với quán cà phê rồi. Con không trốn tiền phòng đâu ạ.” Câu cuối vừa ra khỏi miệng, chính Vy cũng nghe thấy nó giống lời của rất nhiều người từng hứa mà không làm được. Cô Lan thở dài. “Cô không nói con trốn. Nhưng chủ nhà cũng có hóa đơn. Hết tuần này con phải có ít nhất một tháng. Không thì cô phải tính lại phòng.”
Cụm từ “tính lại phòng” rơi xuống gọn, không ồn, nhưng đủ làm Vy lạnh sống lưng. Phòng trọ của cô nhỏ, tường loang, mùa mưa có mùi ẩm như khăn phơi không khô. Thế mà mất nó, cô cũng không biết đi đâu. Vy nuốt khan. “Cô cho con ba ngày được không ạ? Con sẽ kiếm cách.” Cô Lan nhìn màn hình điện thoại, nơi đoạn clip Vy ở quán cà phê đang bị chia sẻ trong nhóm khu trọ. “Kiếm cách thì kiếm cách đàng hoàng. Đừng vay mấy app linh tinh rồi về sau người ta gọi cả khu.” Bà hạ giọng. “Dưới cầu thang có mấy tờ quảng cáo, cô không dán. Người ta thuê chỗ dán, cô cũng không kiểm soát hết được.”
Trong giọng cô Lan có một khe hở rất nhỏ, không hẳn nói dối, cũng không hẳn thật. Vy nhớ tờ rơi “duyệt ngay trong 5 phút”, nhớ VayVui và số tiền 3.872.000 đồng đang nằm như hòn đá trong ngực. “Dạ, con không vay thêm đâu,” cô nói, vừa cho chủ nhà nghe, vừa cho chính mình nghe. Cô Lan không mềm lòng thêm, nhưng cũng không đóng sầm cửa. “Ba ngày. Và tối nay ăn gì thì ăn đi. Mặt con xanh quá.” Cửa khép lại. Vy đứng yên vài giây, nghe tiếng tivi nhà ai đang phát chương trình nấu ăn. Bụng cô đáp lại bằng một tiếng kêu nhỏ và rất không biết giữ thể diện.
Lên phòng, Vy mở tủ áo. Cô không tìm tiền, vì cô biết không có. Cô tìm thứ còn có thể biến thành bữa tối mà không làm cô phá lời thề theo cách hèn nhất. Những chiếc áo treo san sát như một bảo tàng của các lần cố tỏ ra ổn. Ở góc trong cùng là chiếc váy lụa màu xanh rêu, chiếc đắt nhất cô từng mua, hoặc nói đúng hơn, từng quẹt thẻ rồi trả góp bằng những tháng sau đó. Nó đã xuất hiện trong bức ảnh nhiều lượt thích nhất của cô: Vy đứng trước một quán cà phê có tường kính, cười như thể đời mình không có hóa đơn nào chờ phía sau.
Cô lấy chiếc váy xuống. Lụa mát trượt qua tay, mềm đến mức làm người ta nhớ lại một phiên bản của mình từng tin rằng chỉ cần mặc đẹp là có thể bước qua mọi chỗ xấu hổ. Vy ôm váy một lúc, rồi bật cười khan. “Chị từng giúp em có ba nghìn like,” cô lẩm bẩm. “Giờ thử giúp em có một bữa cơm xem.” Cô gấp váy lại, bỏ vào túi giấy. Điện thoại còn mười hai phần trăm pin. Cô quay một đoạn ngắn, không bật filter, chỉ để camera thấy túi giấy và giọng cô khàn đi vì đói: “Mình chưa có luật hoàn chỉnh cho việc đổi đồ. Nhưng tối nay mình sẽ thử đổi một món mình từng mua vì hình ảnh lấy một bữa ăn thật.”
Cô dừng quay trước khi bước vào quán Cơm Bà Sáu. Lần đầu trong ngày, Vy không muốn biến mọi thứ thành nội dung trước khi biết người trong đó có muốn xuất hiện hay không. Quán nhỏ, nền gạch cũ, quạt treo tường quay lạch cạch, nồi canh cải bốc hơi thơm bình dị đến mức khiến mắt cô cay. Bà Sáu đang lau bàn. Thấy Vy quay lại với túi giấy trên tay, bà nheo mắt. “Hồi nãy hỏi ăn cơm thì bảo để sau. Giờ đói rồi hả?” Vy đứng ở cửa, hai tai nóng lên. “Dạ. Con không có tiền mặt. Ví con bị mất. Con không muốn xin cơm không. Con có cái váy này.”
Bà Sáu nhìn túi giấy, rồi nhìn Vy. “Con định bán váy cho cô?” “Không hẳn bán ạ. Nếu cô thấy dùng được, con muốn đổi lấy một phần cơm. Nếu không được thì con xin lỗi vì làm phiền.” Vy nói nhanh, càng nói càng thấy mình giống một người đang đem cái sĩ diện cuối cùng đặt lên bàn cân với cá kho. Bà Sáu kéo ghế ra. “Ngồi xuống trước đã. Đứng đó mặt xanh như tàu lá mà còn mặc cả.” Vy lắc đầu. “Dạ chưa được đâu ạ. Mình phải nói rõ trước.” Bà Sáu khoanh tay. “Rõ cái gì? Rõ là đói thì phải ăn. Còn váy với vóc tính sau.”
Vy vẫn không ngồi. “Con không muốn lợi dụng lòng tốt của cô. Hôm nay con vừa từ chối một chai nước được cho vì chưa biết luật thế nào. Nếu con nhận miễn phí, trên mạng họ sẽ nói con diễn nghèo để xin đồ. Nếu con không nhận, họ nói con sĩ diện. Con cũng không biết làm sao cho đúng nữa.” Bà Sáu im vài giây, rồi bật cười nhẹ. “Mạng nuôi con được bữa nào chưa?” Câu hỏi đơn giản đến mức Vy không trả lời được. Bà Sáu mở túi giấy, lấy chiếc váy ra, vuốt qua đường may. “Đồ tốt. Nhưng quán cô đâu có chỗ mặc cái này. Cô bán cơm, không bán sàn diễn.”
Mặt Vy nóng bừng. “Dạ, vậy con xin lỗi…” “Cô chưa nói không đổi.” Bà Sáu gấp váy lại. “Cô có đứa cháu làm ở tiệm đồ cũ bên kia chợ. Váy này chắc gửi được. Một phần cơm cá kho, thêm canh, thêm rau. Không tính giá váy bằng một bữa cơm đâu, phần dư để đây, mai mốt con phụ cô giờ cao điểm hoặc lấy lại bằng cơm sau. Đổi là đổi, không phải xin.” Vy nhìn bà, cổ họng nghẹn. “Con có thể ghi lại không ạ? Không quay mặt cô nếu cô không muốn. Con cần công khai để mọi người hiểu đây là đổi đồ, không phải nhận tiền cho không.” Bà Sáu nhướng mày. “Quay cái nồi cơm thôi. Mặt cô già rồi, lên mạng mất công người ta khen đẹp cô lại áp lực.”
Vy bật cười, tiếng cười đầu tiên trong ngày không bị gãy giữa chừng. Cô đặt điện thoại ở góc bàn, chỉ quay tay mình đặt chiếc váy xuống, tay bà Sáu đẩy đĩa cơm ra. “Ngày 1,” Vy nói chậm. “Mình đổi chiếc váy đắt nhất từng mua để chụp ảnh lấy một bữa cơm ở quán Cơm Bà Sáu. Phần dư, nếu cô cho phép, mình sẽ trả bằng việc phụ quán hoặc đổi thành bữa sau. Mình chưa nhận tiền mặt. Mình cũng chưa biết luật hoàn hảo, nhưng mình sẽ viết lại rõ: không tiêu tiền không có nghĩa là để bản thân kiệt sức vô nghĩa.” Bà Sáu đặt thêm chén canh xuống ngoài khung hình. “Ăn đi rồi hẵng triết lý. Canh nguội là cô buồn.”
Cơm nóng làm Vy suýt khóc. Miếng cá kho mặn ngọt, rau luộc chấm nước tương, canh cải có mùi gừng rất nhẹ. Không món nào giống bữa brunch cô từng chụp từ bốn góc, nhưng mỗi muỗng cơm đi xuống đều kéo cô từ màn hình trở lại thân thể mình. Bà Sáu ngồi đối diện nhặt rau, không nhìn cô bằng ánh mắt thương hại. “Mấy app vay đó,” bà nói như đang kể chuyện giá hành, “mấy đứa trẻ quanh đây dính nhiều lắm. Ban đầu vay ít, sau phí này phí kia. Có đứa tới quán cô ăn chịu, điện thoại thì reo suốt. Người ta gọi nó như gọi tội phạm.” Vy ngừng đũa. “Cô biết VayVui không?” “Tên nào cô cũng nghe loáng thoáng. Vui đâu không thấy, thấy mặt tụi nhỏ buồn trước.”
Câu nói ấy mắc lại trong đầu Vy lâu hơn cả vị cá kho. Cô định hỏi thêm, nhưng điện thoại rung báo pin yếu, rồi rung tiếp vì thông báo dồn dập. Đoạn video đổi váy vừa đăng đã vượt mười nghìn lượt xem sau vài phút. Một tài khoản lớn chia sẻ lại: “Tưởng content nhảm, ai dè hơi đau.” Bình luận chạy nhanh đến mức cô không đọc kịp. Có người cười: “Váy lụa thành cá kho.” Có người mắng: “Đổi đồ cũng là tiêu trá hình.” Có người hỏi địa chỉ quán. Có người viết rất ngắn: “Tôi cũng từng bán váy để trả tiền trọ.” Vy nhìn màn hình, lần đầu không thấy tất cả người xem đều là kẻ thù. Giữa tiếng ồn có những người thật sự đang đặt câu chuyện của mình xuống cạnh cô.
Khi Vy ăn xong, Bà Sáu dúi vào tay cô một tờ giấy nhỏ ghi số điện thoại quán. “Mai nếu cần phụ giờ trưa thì qua. Không trả lương cao đâu, trả bằng cơm và phần dư của cái váy trước.” Vy gật đầu. “Con cảm ơn cô. Mai con sẽ qua nếu không vướng chuyện tìm ví.” “Tìm ví thì tìm, nhưng đừng để bụng đói đi tìm. Đói dễ ngu.” Lời dạy đời của bà Sáu thô mộc đến mức Vy phải bật cười. Trước khi ra cửa, cô nhìn chiếc váy nằm gọn trong túi giấy sau quầy. Một món đồ từng chứng minh cô sống đẹp giờ nằm cạnh nồi cơm, lặng lẽ chứng minh rằng đẹp cũng có thể bắt đầu từ chuyện không để mình ngã vì đói.
Đêm ngoài hẻm mát hơn lúc cô đi. Điện thoại còn ba phần trăm pin, nhưng thông báo vẫn sáng liên tục. Video đã vượt hai trăm nghìn lượt xem, rồi ba trăm nghìn. Một page chuyên bóc phốt từng đăng ảnh cô buổi chiều bất ngờ ghim lại clip với dòng: “Ngày đầu đã có plot twist.” Vy dừng dưới cầu thang, ngước nhìn tờ rơi vay tiền nhanh vẫn dán lệch trên tường. Lần này, cô không chỉ chụp lại. Cô bóc một góc tờ rơi, thấy phía dưới còn lớp keo cũ và một mã QR khác bị che nửa. Điện thoại rung thêm một lần, màn hình nhảy lên thông báo mới: “Clip của bạn đã đạt 1.000.000 lượt xem.” Ngay sau đó, máy sập nguồn. Hành lang tối lại, trong tay Vy còn góc tờ rơi rách và mùi cơm nóng vương trên áo. Ngày đầu tiên chưa kết thúc, nhưng lần đầu tiên từ khi bị bóc phốt, cô có cảm giác mình vừa đổi được không chỉ một bữa cơm, mà cả một lý do để tiếp tục.
