Chương 37: Một Bài Viết Lạ
Chương 37: Một Bài Viết Lạ
Vòng giấy bệnh viện trên cổ tay Bảo An cọ vào lòng bàn tay Thành, mỏng và lạnh. Anh nắm tay con rất nhẹ, sợ chỉ cần siết thêm một chút là dấu hằn đỏ kia sẽ sâu hơn, nhưng cũng không dám buông ra. Bảo An đã nín khóc, mặt áp vào vai anh, hơi thở đứt quãng như người vừa chạy một đoạn quá dài trong cơn sốt. Túi ruốc cá bị thằng bé bóp méo nằm giữa hai cha con, mùi cá rang khô thoảng lên trong nắng trưa, lạc lõng đến xót xa giữa tiếng xe trước cổng tòa.
“Về bệnh viện trước,” An Nhiên nói. Giọng cô thấp, không hốt hoảng, nhưng ánh mắt đã lạnh hơn lúc ở hành lang tòa. “Anh Thành, bây giờ không nói chuyện bài viết, không đôi co với bất kỳ ai. Ưu tiên kiểm tra sức khỏe của Bảo An. Mọi thứ còn lại tôi ghi nhận.”
Thành gật đầu. Anh nghe thấy điện thoại cô rung liên tục, cũng nhìn thấy dòng tiêu đề vừa hiện lên một lần nữa trên màn hình: Người cha nghèo đòi quyền nuôi sau khi biết con có tài sản? Chỉ một câu ngắn, nhưng nó đủ sức kéo mọi ánh mắt khỏi đứa trẻ đang run trong lòng anh, đặt tất cả vào hai chữ nghèo và tiền. Thành cúi xuống, chỉnh lại quai dép nhựa cho con. Một bên dép đã tuột gần rơi, gót chân Bảo An bị nền đường nóng làm đỏ lên. Anh cởi áo khoác mỏng của mình, trùm qua vai con, rồi bế thằng bé lên.
Bảo vệ tòa đi theo vài bước, áy náy nói lúc cháu đến chỉ bảo muốn gặp cô chú trong tòa. An Nhiên quay lại ngay, xin họ tên, ca trực, số điện thoại liên hệ và đề nghị bảo quản camera cổng, không chia sẻ hình ảnh của trẻ vị thành niên. Thành không chen vào. Trước kia, gặp chuyện gì liên quan đến con, anh chỉ biết tự trách hoặc xin người khác thông cảm. Bây giờ anh học được rằng mỗi một câu nói đúng lúc, mỗi một mốc thời gian rõ ràng đều có thể giữ lại cho Bảo An một chút công bằng.
Tô Uyển chạy đến trước cửa khoa cấp cứu khi Thành vừa bế con quay lại bệnh viện. Tóc cô rối, khẩu trang kéo lệch, hai mắt đỏ vì sợ. Vừa thấy Bảo An, cô đã bước lên, nhưng Thành chỉ lùi nửa bước, không phải để ngăn cô chạm vào con, mà để Bảo An không bị thêm một vòng tay hoảng loạn ôm chặt lấy.
“Để bác sĩ kiểm tra trước,” anh nói. “Con đang mệt.”
Tô Uyển khựng lại, bàn tay treo giữa không trung. Một lát sau, cô mới gật đầu, quay sang gọi y tá. Hà Mẫn Chi đứng sau cô vài bước, sắc mặt trắng bệch. Lần này bà không nói “vì tương lai của cháu” nữa. Có lẽ tận mắt thấy đứa trẻ mặc áo bệnh viện bị bế về từ ngoài đường, câu ấy dù đặt trong miệng cũng không còn đủ sạch để thốt ra.
Bác sĩ đo huyết áp, kiểm tra nhiệt độ, rồi nghiêm mặt hỏi vì sao trẻ vừa nhập viện lại tự rời khỏi khoa. Tô Uyển cúi đầu. Thành đứng bên cạnh giường, một tay đặt lên chăn mỏng phủ qua bụng con, không tranh phần giải thích. An Nhiên chỉ trình bày ngắn gọn: trong lúc người nhà trao đổi căng thẳng về tranh chấp quyền chăm sóc và tài sản liên quan đến trẻ, Bảo An nghe được, hoảng loạn rời khỏi phòng; đã tìm thấy tại cổng tòa; đề nghị bệnh viện ghi nhận đầy đủ vào hồ sơ điều dưỡng và báo cáo sự cố nội bộ. Cô không thêm một chữ dư thừa nào, nhưng mỗi chữ đều khiến căn phòng yên xuống.
Bảo An nhìn quanh, như sợ ai đó sẽ hỏi nó tại sao chạy. Thành cúi xuống, đặt túi ruốc cá vào ngăn kéo cạnh giường. “Không ai mắng con. Bây giờ con chỉ cần uống nước, rồi ngủ một chút.”
“Con có làm ba mất mặt không?” Bảo An hỏi rất nhỏ.
Câu ấy khiến Thành đau đến mức phải mất một nhịp mới trả lời được. Anh cắm ống hút vào cốc nước ấm, đưa đến môi con. “Không. Con sợ thì con đi tìm người con tin. Đó không phải mất mặt. Nhưng lần sau, dù sợ đến đâu, con phải gọi người lớn an toàn đi cùng. Ba cũng đang học, con cũng đang học. Mình không cần làm đúng ngay từ đầu, nhưng mình phải còn ở đây để sửa.”
Bảo An uống được hai ngụm rồi nhắm mắt. Hàng mi thằng bé ướt, nhưng hơi thở dần đều hơn. Chỉ đến khi bàn tay con trong tay mình bớt lạnh, Thành mới ra ngoài hành lang theo ánh mắt ra hiệu của An Nhiên. Bảo An mở mắt ngay, hoảng hốt nắm lại. Anh cúi xuống nói: “Ba đứng ngoài cửa. Con nhìn thấy ba được. Ba không đi đâu cả.”
An Nhiên mở bài viết. Nó được đăng từ một tài khoản có tên Góc Nhìn Phụ Huynh Nam Thành, văn phong nửa thương xót nửa phán xét. Bài không nêu đầy đủ tên, nhưng từng chi tiết đều đủ để người quen nhận ra: một người cha làm nghề bếp bình dân, một đứa trẻ học trường tư, một vụ yêu cầu thay đổi quyền chăm sóc vừa được nộp sau khi xuất hiện thông tin về cổ phần treo cho trẻ vị thành niên. Bài viết kể rằng đứa trẻ “vì áp lực từ người cha mà bỏ khỏi bệnh viện, chạy đến tòa xin người lớn đừng tranh giành tài sản của mình”. Ở cuối bài, người viết đặt câu hỏi: tình thương của cha mẹ có nên trở thành cái cớ để kéo con ra khỏi môi trường tốt hơn hay không.
Thành đọc đến đó thì ngón tay cứng lại. Không có câu nào chửi anh thẳng mặt. Cũng không có chữ nào bẩn đến mức có thể chỉ vào nói rằng họ vu khống trắng trợn. Nhưng bài viết khéo léo hơn thế. Nó đặt anh vào vị trí một người cha nghèo bị tự ái dẫn dắt, dùng nước mắt của con để đòi quyền chạm vào tài sản. Nó biến việc Bảo An chạy khỏi bệnh viện vì nghe người lớn gọi mình là quân cờ thành bằng chứng rằng chính anh đang làm con hoảng loạn.
“Đừng bình luận,” An Nhiên nói trước khi Thành kịp mở miệng. “Đừng nhắn trong nhóm. Đừng gọi người đăng. Mọi phản ứng nóng lúc này đều sẽ bị chụp lại.”
“Tôi biết.” Thành hít một hơi rất sâu. “Tôi chỉ muốn biết ai có thể viết nhanh như vậy.”
“Người này biết ba nhóm chi tiết.” An Nhiên dùng bút ghi vào sổ. “Một, thông tin tài sản và cổ phần treo. Hai, việc anh vừa nộp đơn thay đổi quyền chăm sóc. Ba, chuyện Bảo An rời bệnh viện đến tòa trong vòng chưa đầy một tiếng. Nhóm thứ ba không thể lấy từ hồ sơ pháp lý. Nó đến từ người có mặt ở bệnh viện, ở cổng tòa, hoặc người được báo ngay sau đó.”
Thành nhìn về phía phòng bệnh. Qua ô kính nhỏ, anh thấy Tô Uyển ngồi cách giường con nửa mét, hai tay đặt trên đầu gối, không dám chạm vào Bảo An khi thằng bé chưa chủ động. Hà Mẫn Chi đứng cạnh cửa sổ, lưng cứng như đang cố giữ lại chút thể diện cuối cùng. Không thấy Tô Minh Hạo.
“Minh Hạo đâu?” Thành hỏi.
“Rời khỏi bệnh viện trước khi anh đưa Bảo An về,” An Nhiên đáp. “Tôi đã nhờ bệnh viện ghi nhận thời điểm. Nhưng chưa đủ để kết luận. Chúng ta cần nguồn bài, ảnh, tài khoản chia sẻ đầu tiên và các bình luận trong nhóm phụ huynh.”
Điện thoại Thành rung. Là tin nhắn từ cô Phạm Mai: Anh Thành, tôi vừa thấy bài trong nhóm phụ huynh lớp. Một số phụ huynh đã chuyển sang nhóm toàn khối. Tôi đã báo ban giám hiệu, nhưng hiện tại họ yêu cầu giáo viên không tự ý phát ngôn. Anh đừng trả lời trong nhóm lúc này. Tôi xin lỗi.
Cửa phòng bệnh mở ra. Tô Uyển bước ra, mặt tái hơn lúc nãy. “Tôi không đăng bài đó.”
Thành nhìn cô. “Tôi chưa nói là cô đăng.”
“Nhưng chi tiết trong đó…” Cô siết điện thoại trong tay. “Có người trong nhà tôi biết. Tôi vừa gọi Minh Hạo, anh ta không nghe máy. Mẹ tôi bảo đừng làm lớn, càng giải thích càng xấu mặt. Nhưng nếu để yên, Bảo An sẽ…”
Cô không nói hết. Lần đầu tiên, Thành thấy rõ nỗi sợ của Tô Uyển không còn chỉ là sợ mất vị trí trong Tô gia. Cô đã bắt đầu sợ chính cái nhà ấy sẽ nuốt mất con mình bằng những lời nghe có vẻ vì danh dự.
“Việc cô cần làm bây giờ không phải là cãi với tôi,” Thành nói chậm rãi. “Là xác nhận với bệnh viện những gì đã xảy ra trong phòng bệnh. Ai có mặt, ai nói về cổ phần, ai dùng chữ quân cờ. Cô là mẹ của Bảo An. Nếu cô còn muốn con tin cô, thì ít nhất lần này đừng để người khác viết lại sự thật thay con.”
Tô Uyển đỏ mắt, nhưng không phản bác. Cô quay vào phòng, đứng cạnh giường rất lâu rồi cúi xuống hỏi Bảo An có muốn mẹ ngồi gần hơn không. Thằng bé do dự, cuối cùng gật đầu rất khẽ. Thành đứng ngoài cửa nhìn cảnh đó, ngực đau âm ỉ. Anh không muốn tước mẹ khỏi con. Anh chỉ muốn không ai được núp sau chữ mẹ, chữ ngoại, chữ tương lai để biến một đứa trẻ thành lý do giữ tiền, giữ mặt mũi, giữ quyền lực.
Buổi chiều, bác sĩ yêu cầu Bảo An tiếp tục ở lại theo dõi. An Nhiên lập một danh sách việc cần làm: đề nghị trích xuất camera bệnh viện và tòa; lưu chứng cứ bài viết bằng ảnh chụp màn hình có thời gian; không tự ý công khai thông tin y tế của trẻ; yêu cầu trường tạm thời kiểm soát nhóm phụ huynh để tránh lan truyền thông tin cá nhân học sinh. Thành nhìn danh sách ấy, rồi mở sổ ghi chứng cứ của mình. Bàn tay anh vẫn còn run, chữ viết xiêu hơn mọi ngày, nhưng anh ghi đủ từng mốc: giờ con rời phòng, giờ bảo vệ tòa phát hiện, giờ bài viết xuất hiện, giờ cô giáo báo tin bài đã lan.
Điện thoại An Nhiên lại sáng. Lần này không phải bài viết nữa, mà là một đoạn video dài mười bảy giây được chuyển tiếp trong nhóm phụ huynh toàn trường. Khung hình quay từ phía cổng tòa, cắt đúng khoảnh khắc Thành quỳ xuống ôm Bảo An. Không có đoạn thằng bé nói mình không cần cổ phần. Không có câu Thành bảo con không phải cái khóa giữ tiền của ai. Chỉ có dòng chú thích lạnh lẽo dưới video: “Đứa trẻ bị người cha tác động ngay trước tòa?”
Thành nhìn màn hình, rồi nhìn cánh cửa phòng bệnh đang khép hờ. Bên trong, Bảo An vừa ngủ được chưa đầy mười phút. Ở nhóm phụ huynh toàn trường, số người xem đoạn video vẫn đang tăng từng dòng.
