Chương 36: Đứa Trẻ Trong Bàn Cờ
Chương 36: Đứa Trẻ Trong Bàn Cờ
Danh thiếp của Đỗ Quang Huy nằm giữa những ngón tay sạm màu khói bếp của Lục Thành, mỏng đến mức tưởng chỉ cần siết mạnh là gãy. Nhưng thứ làm anh khó thở là câu nói sau cùng của người đàn ông mặc vest xám: một vấn đề về tài sản đứng tên Bảo An.
An Nhiên bước lên đứng ngang vai Thành. Cô không nhận danh thiếp thay anh, cũng không để anh trả lời bằng bản năng của một người cha vừa nghe tên con bị đặt cạnh hai chữ tài sản. “Luật sư Đỗ, nếu là văn bản chính thức, anh có thể gửi qua đường thủ tục. Nếu là trao đổi ngoài hành lang, thân chủ của tôi không có nghĩa vụ tiếp nhận áp lực.”
Đỗ Quang Huy không khó chịu. Anh ta đặt danh thiếp lên mép tập hồ sơ Thành đang cầm. “Tôi chỉ thông báo trước để anh Lục không bị bất ngờ. Phía chúng tôi cho rằng yêu cầu thay đổi người trực tiếp chăm sóc cháu Bảo An xuất hiện ngay sau khi anh tiếp cận thông tin về phần tài sản của cháu. Đây sẽ là một điểm cần làm rõ.”
Thành nghe rõ từng chữ, nhưng phải mất một lúc mới hiểu cách người ta xoay bàn cờ: họ không chỉ giữ Bảo An vì quyền chăm sóc, họ còn chuẩn bị nói rằng anh đòi con vì tiền. Một câu nói có thể biến hộp cơm anh mang đến cổng trường thành lòng tham.
“Phần tài sản nào?” Thành hỏi. Giọng anh thấp, khàn, nhưng không vỡ.
Đỗ Quang Huy nhìn anh một cái. “Theo di chúc của cụ bà Tô, một phần cổ phần công ty được phân bổ theo nhánh của cô Tô Uyển, trong đó có phần lợi ích treo cho cháu Bảo An đến khi trưởng thành. Quyền quản lý hiện do mẹ cháu và người được gia đình chỉ định phối hợp thực hiện. Nếu quyền chăm sóc trực tiếp thay đổi, phía anh có thể yêu cầu tham gia giám sát một số giao dịch liên quan đến quyền lợi của trẻ. Tô gia cho rằng điều này có nguy cơ gây xáo trộn lợi ích chung.”
Từng chữ đều được bọc bằng ngôn ngữ nghề nghiệp, nhưng Thành vẫn nghe ra phần lõi lạnh lẽo bên trong. Bảo An là cái tên nằm trên giấy, là quyền lợi chưa đến tuổi được hiểu, là chiếc khóa nhỏ treo trên cánh cửa tài sản của người lớn.
An Nhiên mở bút, ghi lại thời gian, địa điểm và nội dung chính ngay trước mặt Đỗ Quang Huy. “Tôi cũng sẽ ghi nhận việc phía anh xác nhận có tài sản liên quan đến trẻ vị thành niên, đồng thời thừa nhận quyền chăm sóc có ảnh hưởng đến quyền giám sát tài sản của trẻ.”
Đỗ Quang Huy hơi nheo mắt. “Luật sư Nguyễn luôn rất cẩn thận.”
“Trẻ con bị đưa lên bàn cờ thì người lớn càng phải cẩn thận,” An Nhiên đáp.
Điện thoại của Thành rung lần nữa. Màn hình hiện tên Tô Uyển. Anh bắt máy ngay, đầu dây bên kia đã vang lên tiếng cô thở gấp. “Anh Thành, mẹ tôi và Minh Hạo tới rồi. Tôi đã gọi y tá, nhưng Bảo An… hình như con nghe thấy.”
“Nghe thấy gì?”
Ở đầu dây bên kia có tiếng bước chân, rồi tiếng Tô Uyển nhỏ lại. “Minh Hạo nói về cổ phần. Nói nếu quyền chăm sóc đổi, giấy tờ của Bảo An sẽ rơi vào tay anh. Nó dùng chữ… quân cờ. Tôi đã bảo dừng, nhưng cửa phòng chưa đóng hết.”
Thành không nhớ mình đã rời hành lang tiếp nhận bằng cách nào. Anh chỉ nhớ An Nhiên đi sát bên, giọng cô dứt khoát trong điện thoại với bệnh viện: xác nhận phòng bệnh, yêu cầu bảo vệ kiểm tra lối thang máy và cầu thang bộ, không để người không có tên trong giấy thăm nuôi tiếp xúc với trẻ.
Trong phòng bệnh, Bảo An ngồi trên giường, bát cháo đã nguội bên cạnh. Hà Mẫn Chi đứng ngoài cửa, mặt tái vì tức giận hơn là lo lắng. Tô Minh Hạo dựa vào tường, giọng vẫn giữ độ vừa phải như người đang họp.
“Uyển, em phải hiểu, chuyện này không còn là cảm xúc mẹ con nữa,” Minh Hạo nói. “Nếu Lục Thành nắm được quyền chăm sóc, anh ta có thể dùng danh nghĩa bảo vệ Bảo An để can thiệp vào phần cổ phần. Ba sẽ không để một người ngoài bước vào cấu trúc nhà mình.”
Tô Uyển đứng chắn trước cửa, hai tay run nhưng không lùi. “Bảo An không phải cấu trúc nhà mình.”
“Em đừng ngây thơ. Thằng bé mang họ Lục nhưng nó cũng là máu nhà Tô. Nếu nó nghiêng về phía cha nó, em nghĩ vị trí của em còn giữ được bao lâu?”
Bảo An không hiểu hết cổ phần là gì, cũng không biết cấu trúc nhà mình nghĩa là gì. Nhưng trẻ con luôn hiểu rất nhanh khi mình không còn được gọi như một con người. Nó hiểu nếu nó muốn ở với ba, mẹ sẽ mất vị trí; nếu ba muốn đưa nó về, người ta sẽ nói ba muốn lấy thứ gì đó không phải nó.
Thằng bé cúi nhìn vòng giấy bệnh viện trên cổ tay. Trên đó có tên nó, tuổi nó, mã số bệnh án của nó. Tự nhiên nó thấy cái vòng giấy ấy giống những tờ hồ sơ người lớn ôm trong tay, nơi tên nó luôn nằm cạnh quyền chăm sóc, di chúc, cổ phần, phản đối. Không ai ghi rằng nó sợ tiếng điện thoại, hay ruốc cá của ba thì có mùi nhà.
“Mẹ,” Bảo An gọi rất nhỏ.
Tô Uyển quay lại ngay. “Mẹ đây.”
“Nếu con không chọn ai hết thì mọi người có hết cãi nhau không?”
Căn phòng im xuống. Hà Mẫn Chi mấp máy môi, nhưng lần này không nói được câu “vì tương lai của cháu” nữa. Tô Uyển bước tới giường. “Không phải lỗi của con. Bảo An, con nghe mẹ nói—”
“Con đi vệ sinh.” Thằng bé kéo chăn xuống, động tác chậm đến mức không ai nghĩ nó có thể chạy. Tô Uyển định gọi y tá dìu con, nhưng Minh Hạo lại nói thêm một câu ngoài cửa: “Đừng để nó gặp Lục Thành lúc này. Một đứa trẻ hoảng loạn rất dễ bị dẫn lời.”
Bảo An đứng khựng lại. Dẫn lời. Như thể miệng nó cũng không phải của nó.
Nó không khóc. Nó chỉ gật đầu, đi qua Tô Uyển bằng bước chân rất ngoan, rồi rẽ vào hành lang. Một y tá đi ngang bị người nhà bệnh nhân khác gọi lại. Khi Tô Uyển nhìn lại, cửa buồng vệ sinh trống, đôi dép bệnh viện của Bảo An biến mất khỏi nền gạch trắng.
Tin nhắn của Tô Uyển gửi đến khi Thành vừa xuống tới sân tòa: Không thấy Bảo An. Con không ở nhà vệ sinh.
Thành dừng lại giữa bậc tam cấp, trước mắt tối sầm một thoáng. Anh không lao đi ngay. Chính vì muốn lao đi ngay, anh ép mình đứng lại nửa giây, nhớ lời An Nhiên: hoảng sẽ cho họ hình ảnh họ muốn. Anh gọi lại cho Tô Uyển. “Gọi bảo vệ bệnh viện kiểm tra camera sảnh. Hỏi bảo vệ cổng xem có đứa bé đeo vòng bệnh viện đi ra không. Đừng để Minh Hạo nói chuyện với con nếu tìm thấy trước tôi.”
An Nhiên đã mở bản đồ trên điện thoại. “Bệnh viện cách đây hai ngã tư. Nếu Bảo An nghe anh ở tòa, rất có thể con đi về phía này. Anh đi cổng chính. Tôi gọi bảo vệ tòa. Đừng chạy qua đường khi chưa nhìn đèn.”
Đừng chạy qua đường. Một câu rất bình thường, nhưng nó giữ Thành không biến nỗi sợ thành tai nạn thứ hai.
Anh chạy. Áo sơ mi ướt dính vào lưng, hồ sơ kẹp dưới cánh tay đập vào sườn đau rát. Trên vỉa hè giữa trưa, người đi đường ngoái nhìn người đàn ông mặt trắng bệch gọi tên một đứa trẻ. Anh không dám tưởng tượng con ngất ở đâu đó, không dám tưởng tượng ai đó của Tô gia tìm thấy trước và nói với con rằng ba nó đến vì cổ phần.
Ở chốt bảo vệ trước cổng tòa, một nhân viên đang cúi xuống nói chuyện với một đứa bé mặc áo bệnh viện rộng quá vai. Bảo An đứng nép cạnh bốt gác, chân đi dép nhựa, một bên quai đã tuột. Cổ tay đeo vòng giấy trắng run lên khi nó ôm chặt túi ruốc cá nhỏ mà Thành để lại lúc sáng, như đó là thứ duy nhất chứng minh nó không phải một cái tên trong hồ sơ.
Thành khựng lại cách con vài bước. Anh muốn ôm chầm lấy nó, muốn mắng vì sao con dám chạy ra đường, muốn khuỵu xuống vì nhẹ nhõm. Nhưng ánh mắt Bảo An khiến tất cả nghẹn lại. Đó là ánh mắt của một đứa trẻ tự đi tìm câu trả lời mà nó không chịu nổi nữa.
“Ba,” Bảo An nói, tiếng nhỏ và khô. “Con tới nói với cô chú ở tòa… là con không cần cổ phần đâu.”
Thành bước tới, quỳ xuống trước mặt con. Đầu gối anh chạm nền xi măng nóng, nhưng anh không thấy gì ngoài bàn tay bé xíu đang siết túi ruốc đến nhăn nhúm. “Con nhìn ba này.”
Bảo An ngẩng lên. Môi nó run, nhưng vẫn cố nói cho hết. “Con không muốn mẹ mất chỗ. Con không muốn ba bị nói là lấy tiền. Con không muốn làm quân cờ. Ba đừng kiện nữa được không? Con ngoan. Con ở đâu cũng được.”
Câu “con ở đâu cũng được” đâm vào Thành đau hơn mọi lời khinh miệt anh từng nghe. Anh đưa tay ra, lần này không chờ con tự nắm nữa. Anh ôm Bảo An vào lòng, rất chặt nhưng không làm đau, để trán con tựa vào vai mình, để tiếng tim anh trả lời trước khi miệng anh kịp thành câu.
“Không,” Thành nói. Giọng anh khàn đến mức gần như vỡ, nhưng từng chữ rõ ràng. “Con không ở đâu cũng được. Con phải ở nơi con được ngủ yên. Con không phải cổ phần, không phải vị trí của mẹ, không phải lý do để người khác gọi ba là gì. Con là Bảo An. Là con của ba. Ba kiện không phải để lấy thứ đứng tên con. Ba kiện để không ai được dùng tên con làm cái khóa giữ tiền của họ nữa.”
Bảo An khóc bật ra sau câu ấy, không lớn, chỉ là một tiếng nấc bị giữ quá lâu. Thành ôm con, nhìn qua vai thằng bé thấy An Nhiên đang đứng ở cổng tòa, điện thoại áp bên tai, sắc mặt lạnh đi khi ghi nhận lời bảo vệ bệnh viện về việc Bảo An rời khỏi khoa trong lúc người nhà Tô gia gây tranh cãi.
Trên màn hình điện thoại của An Nhiên, một thông báo mới hiện lên từ nhóm phụ huynh lớp Bảo An. Tiêu đề bài viết chỉ lướt qua một giây, nhưng đủ để Thành thấy máu trong người mình nguội xuống: Người cha nghèo đòi quyền nuôi sau khi biết con có tài sản?
Bảo An vẫn khóc trong lòng anh. Còn trước cổng tòa, bàn cờ của người lớn đã không còn nằm trong phòng họp nữa. Nó bắt đầu tràn ra ngoài, đến tận nơi một đứa trẻ đang run rẩy chỉ vì muốn chứng minh mình không phải tiền.
