Bỏ qua nội dung

Ba Dua Con Ve Nha

Chương 38: Kẻ Thất Bại

Chương 38: Kẻ Thất Bại

Điện thoại của Thành nằm úp trên ghế nhựa ngoài hành lang bệnh viện, nhưng mỗi lần nó rung, mặt ghế lại khẽ kêu lên một tiếng rất nhỏ. Âm thanh ấy không lớn, thậm chí còn bị tiếng bánh xe đẩy thuốc và tiếng loa gọi số át đi, vậy mà Thành vẫn nghe rõ từng lần. Anh ngồi sát cửa phòng bệnh, tay đặt trên túi cháo nóng vừa mua ở căn tin, mắt nhìn qua ô kính hẹp để chắc rằng Bảo An vẫn ngủ.

Video mười bảy giây đã bị An Nhiên lưu lại bằng đủ cách: ảnh chụp màn hình, đường dẫn, tên người chuyển tiếp đầu tiên, thời điểm số lượt xem tăng. Thành không hiểu hết những bước kỹ thuật ấy. Anh chỉ hiểu có người đang lấy khoảnh khắc anh ôm con để biến anh thành kẻ khiến con đau.

“Anh ăn một chút đi,” An Nhiên nói. Cô đứng tựa vào tường, giọng vẫn đều nhưng đuôi mắt đã có vệt mỏi. “Từ sáng đến giờ anh chưa ăn gì.”

Thành nhìn túi cháo trong tay. Anh mua cháo cho Bảo An, dặn người bán đừng rắc tiêu, thêm ít hành chần vì con đang mệt. Đến lúc cầm ra, anh mới nhớ mình cũng chưa bỏ gì vào bụng. “Tôi không đói.”

“Không đói cũng phải ăn hai muỗng. Người đang giữ con không được gục trước.”

Câu ấy khiến Thành im một lát. Anh mở nắp hộp, hơi nóng bốc lên lẫn với mùi thuốc sát trùng. Bảo An từng nói cháo bệnh viện nhạt như nước vo gạo, lần nào Thành cũng lén mang thêm ruốc cá. Hôm nay túi ruốc vẫn nằm trong ngăn kéo cạnh giường, méo mó như một thứ chứng cứ bé xíu của cơn sợ.

Điện thoại lại rung. Lần này là cuộc gọi từ số bàn của trường. An Nhiên ra hiệu để loa ngoài nhưng không trả lời thay anh. Thành lau tay vào quần, nhận máy.

Giọng người ở đầu dây bên kia là cô trợ lý hiệu trưởng, lịch sự đến cứng. Nhà trường đã nắm được “một số trao đổi chưa kiểm chứng trong cộng đồng phụ huynh”, mong gia đình phối hợp ổn định tình hình, sáng mai mời ba mẹ Bảo An đến trường làm việc. Khi Thành hỏi mục đích cụ thể, bên kia nói cần “hạn chế ảnh hưởng đến môi trường học tập chung”, đồng thời đề nghị Bảo An tạm nghỉ thêm vài ngày để tránh các bạn tò mò.

Thành nhìn cánh cửa phòng bệnh. Bên trong, Tô Uyển đang ngồi cạnh giường, hai bàn tay đặt trên chăn, không dám nắm tay con quá chặt. “Con tôi nghỉ vì bác sĩ yêu cầu theo dõi, không phải vì cháu làm sai,” anh nói chậm rãi. “Nếu nhà trường có đề nghị nào liên quan đến quyền học tập của cháu, vui lòng gửi bằng văn bản.”

Đầu dây bên kia im lặng. An Nhiên khẽ gật đầu. Thành không thấy mình thắng. Anh chỉ thấy từng chữ mình nói ra nặng như nồi canh lớn vừa nhấc khỏi bếp.

Sáng hôm sau, bác sĩ cho Bảo An về nhà nghỉ ngơi thêm, hẹn tái khám và khuyên gia đình hạn chế để trẻ tiếp xúc với thông tin gây căng thẳng. Thành muốn đưa con về thẳng căn phòng nhỏ của mình, nhưng lịch làm việc với trường đã hẹn, còn sách vở và vài đồ dùng của Bảo An vẫn để trong ngăn bàn. Tô Uyển xin đi cùng. Hà Mẫn Chi không cản, chỉ đứng bên cửa phòng bệnh, môi mím chặt như muốn nói gì đó rồi lại thôi.

Bảo An ngồi trên xe, đầu tựa vào vai Thành. Thành đặt bàn tay lên gáy con, cảm nhận nhiệt độ đã bớt nóng, rồi nói: “Ba vào trường lấy ít đồ và nói chuyện với cô. Con ngồi với mẹ ở phòng y tế một lát. Ba không để con một mình.”

“Các bạn có biết không ba?” Bảo An hỏi rất nhỏ.

Thành không trả lời ngay. Anh không muốn nói dối, càng không muốn đưa cơn bẩn của người lớn vào miệng con. “Có thể có người lớn nói những chuyện không đúng,” anh đáp. “Nhưng chuyện của người lớn không làm con sai. Nếu ai hỏi, con không cần giải thích. Con chỉ cần nói: con không khỏe, con đang được ba mẹ chăm.”

Bảo An gật đầu, nhưng ngón tay vẫn bấu vào quai cặp cũ của Thành. Bên trong chiếc cặp bong mép ấy là sổ ghi chứng cứ, giấy tờ bệnh viện và hộp cơm nhỏ anh chuẩn bị cho con. Khi xe dừng trước cổng trường tư quốc tế, Thành bỗng thấy nó lạc lõng giữa những túi da bóng, váy áo thẳng nếp và kính xe đen trượt xuống rất khẽ.

Buổi sáng trước cổng trường vốn đông. Hôm nay, sự đông ấy có thêm một khoảng trống kỳ lạ quanh Thành. Vài phụ huynh đang nói chuyện bỗng hạ giọng khi thấy anh. Một người mẹ từng nhờ anh chỉ cách nấu cháo cá cho con ốm nhìn sang, môi mấp máy như muốn chào, rồi lại kéo tay con bước nhanh vào cổng. Một người đàn ông đứng cạnh bồn cây nhìn bộ áo sơ mi đã giặt bạc màu của Thành, nhìn bàn tay có vết bỏng cũ của anh, sau đó quay đi với vẻ thương hại còn khó chịu hơn khinh miệt.

“Đó là ba của bé trong clip à?” ai đó nói rất khẽ.

“Ừ. Nghe nói làm đầu bếp quán cơm. Tội thì cũng tội, nhưng nuôi trẻ trường này đâu chỉ cần tình thương.”

Một giọng khác thấp hơn: “Tình thương mà đem ra đòi cổ phần thì gọi là ăn bám tình thương chứ còn gì.”

Bước chân Thành khựng lại. Từ “ăn bám tình thương” va vào anh không sắc như tiếng chửi, mà cùn và nặng. Cả đời anh làm thuê bằng đôi tay mình, đứng bếp đến nửa đêm, tiết kiệm từng khoản để cuối tuần mua cho con một đôi dép vừa chân. Anh đã từng chịu họ gọi mình nghèo, ít học, không xứng. Nhưng lần này họ khinh luôn thứ duy nhất anh tin là sạch.

Tô Uyển bước sau anh nửa bước, mặt trắng bệch. Có lẽ lần đầu cô nghe rõ điều nhà mình vẫn nói bằng cách sang hơn: tình thương của một người cha nghèo phải chứng minh nhiều hơn tình thương của người có tiền.

An Nhiên đã chờ trước văn phòng trường. Cô nhìn sắc mặt Thành, không hỏi anh có ổn không, chỉ đưa cho anh một tờ giấy. “Đây là yêu cầu bằng văn bản: trường bảo vệ thông tin cá nhân của trẻ, yêu cầu giáo viên và ban phụ huynh ngừng phát tán bài viết, video, hình ảnh liên quan. Anh ký chỗ này. Tô Uyển, nếu cô đồng ý với tư cách mẹ, cô ký cùng.”

Tô Uyển cầm bút. Tay cô run, nhưng lần này không phải run vì bị ép ký giấy chống Thành. Cô ký tên mình dưới dòng xác nhận đồng thuận bảo vệ quyền riêng tư và sức khỏe tinh thần của Bảo An. Mực xanh còn chưa khô, một phụ huynh nữ trong ban đại diện lớp đã bước đến.

“Anh Thành,” bà ta nói, giọng mềm nhưng mắt không mềm, “tôi nghĩ gia đình nên xử lý kín đáo. Các cháu còn nhỏ. Anh càng đưa luật sư, giấy tờ vào trường, mọi chuyện càng ồn. Với điều kiện của anh, thật ra giữ quan hệ tốt với nhà ngoại của cháu vẫn là tốt nhất. Đừng để tự ái của người lớn làm hỏng tương lai trẻ con.”

Thành nhìn bà ta. Nếu là vài tháng trước, anh có lẽ sẽ cúi đầu nói xin lỗi vì đã gây phiền. Anh sẽ nuốt câu “con tôi bị tổn thương” xuống, vì sợ người khác bảo mình làm quá. Nhưng phía sau lưng anh, Bảo An đang ngồi trong phòng y tế, vừa trải qua một đêm sốt và sợ. Anh không thể dùng sự nhẫn nhịn cũ để đổi lấy một thứ bình yên giả nữa.

“Tôi cũng muốn xử lý kín đáo,” Thành đáp. “Vì vậy tôi không đăng bài, không gọi tên ai, không đưa mặt con tôi lên mạng. Tôi đến đây để yêu cầu trường và phụ huynh đừng tiếp tục chia sẻ thông tin của một đứa trẻ tám tuổi.”

Người phụ nữ hơi sượng lại. “Nhưng bài viết ngoài kia nói—”

“Bài viết ngoài kia không phải hồ sơ bệnh viện, không phải biên bản của trường, cũng không phải lời của con tôi.” Giọng Thành thấp, không lớn, nhưng đủ rõ. “Tôi làm đầu bếp. Tôi nghèo hơn nhiều gia đình ở đây. Nhưng nghèo không có nghĩa là ai cũng được quyền lấy con tôi ra bình phẩm. Nếu cô đã chuyển tiếp video hoặc bài viết, tôi mong cô xoá. Nếu không, luật sư của tôi sẽ làm việc bằng văn bản.”

Không khí trước văn phòng chùng xuống. Không ai vỗ tay, cũng không có sự hả hê nào. Chỉ có vài ánh mắt tránh đi, vài chiếc điện thoại bị úp xuống rất nhanh. Thành biết câu “kẻ thất bại” đã được gắn lên lưng mình bằng thứ keo khó gỡ hơn mồ hôi bếp. Nhưng ít nhất, lần này anh không tự dán nó lên người mình trước.

Hiệu phó tiếp họ trong căn phòng máy lạnh mở quá thấp. Bà nói nhà trường rất chia sẻ, nhưng cũng cần giữ sự ổn định của tập thể. An Nhiên không tranh cãi dài. Cô yêu cầu lập biên bản, ghi rõ trường đã nhận thông báo về việc hình ảnh và thông tin của Bảo An bị lan truyền, đồng thời phải có biện pháp ngăn học sinh bàn tán, trêu chọc hoặc cô lập trẻ. Phạm Mai ngồi cuối bàn, hai tay đan chặt. Khi An Nhiên nhắc đến “nguy cơ trẻ bị tổn thương thứ cấp”, cô giáo chủ nhiệm khẽ ngẩng đầu như nuốt một câu xin lỗi.

Rời khỏi phòng họp, Thành vào lớp lấy sách cho con. Bàn của Bảo An ở hàng thứ hai, ngăn bàn gọn đến mức khiến anh xót. Hộp bút xếp thẳng, vở bài tập dán nhãn ngay ngắn. Khi chạm vào cuốn sổ luyện toán, anh thấy giữa các trang có một mẩu giấy nháp. Trên đó, nét chữ trẻ con viết rồi gạch đi: Con có được sai không?

Thành đứng lặng rất lâu. Ngoài hành lang, tiếng học sinh chạy qua vang lên rồi xa dần. Anh gấp mẩu giấy lại, đặt vào trong sổ ghi chứng cứ, không phải như một vật chứng để thắng ai, mà như lời nhắc rằng mọi cuộc chiến này bắt đầu từ một câu hỏi nhỏ của con.

Khi anh trở lại phòng y tế, Bảo An đang ngồi trên giường nhỏ, Tô Uyển bên cạnh. Trên tay thằng bé là chiếc điện thoại của mẹ, màn hình sáng một khung chat lớp. Thành còn chưa kịp hỏi, một tin nhắn mới hiện lên, tên người gửi là một bạn cùng bàn của Bảo An.

Bảo An, mẹ tớ hỏi ba cậu có đòi tiền của nhà cậu thật không?

Thành dừng lại ở cửa. Bảo An ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt vốn vừa bớt sốt lại đỏ lên rất nhanh.