Chương 31 - Chương 31: Clip Gốc Ở Đâu
Chương 31: Clip Gốc Ở Đâu
Mai Phương không tắt máy ngay sau câu cảnh báo ấy. Trong căn phòng nhỏ phía sau tiệm sửa, Nhiên vẫn nép bên Hạnh, còn Minh nhìn màn hình điện thoại như nhìn một cánh cửa vừa mở ra mà phía sau toàn bóng tối. Ép Nhiên thành người có lỗi trước toàn lớp. Câu đó không mới; nó đã lẩn trong từng lời nhắn “cho con nghỉ vài hôm”, từng câu “nghĩ cho tập thể”, từng ánh mắt của cô chủ nhiệm ở buổi hòa giải. Nhưng khi Mai Phương nói thẳng ra, Minh mới thấy cả chuỗi việc xếp thành hàng: video bị cắt, cánh cửa nhà vệ sinh, tin nhắn phụ huynh, bình luận khu phố, và cái tên Gia Hân vừa bị người lớn phía bên kia để lộ.
“Chị Phương,” Minh nói, giọng thấp đến mức chính anh cũng thấy lạ. “Nếu họ muốn ép Nhiên có lỗi, họ sẽ bám vào đoạn video.” Đầu dây bên kia im một nhịp. “Đúng. Vì đó là thứ dễ làm người ngoài tin nhất.” Minh nhìn sang con gái. Nhiên cúi đầu, vai vẫn gồng lên. Anh không hỏi con ngay; anh đã học được rằng có những câu hỏi nếu đặt sai lúc, câu trả lời sẽ biến thành một vết xước mới. “Vậy clip gốc ở đâu?” anh hỏi tiếp. Đó là câu hỏi anh đã né từ ngày đầu vì sợ câu trả lời nằm trong tay một đứa trẻ khác cũng đang bị dồn.
Mai Phương thở ra rất nhẹ. “Anh cần nghĩ theo ba hướng. Một là thiết bị quay ban đầu. Hai là người từng nhận file trước khi bị cắt. Ba là nơi lưu tự động, ví dụ album, cloud, nhóm chat phụ hoặc máy dùng để chỉnh. Nhưng nhớ, anh không được nhắn tin kiểu truy ép học sinh. Nếu Đỗ Quang giữ clip gốc thật, cậu ấy đang sợ. Anh chỉ cần nhắc cậu ấy giữ nguyên dữ liệu, đừng xóa, đừng giao máy cho ai nếu không có biên bản rõ ràng.” Cái tên Đỗ Quang nằm giữa phòng như một cái đinh cắm xuống nền. Cậu bé ấy đã né tránh nhiều lần, ánh mắt luôn chạm vào Minh rồi rụt đi. Một đứa trẻ biết sự thật nhưng chưa đủ can đảm nói ra không phải là kẻ thù. Nhưng sự im lặng ấy vẫn đang để Nhiên bị đánh tiếp.
Hạnh đặt tay lên lưng Nhiên. “Con vào nằm trước đi. Ba mẹ nói chuyện với cô Phương thêm một chút.” Nhiên không đi ngay. Con nhìn Minh, nhìn chiếc điện thoại trong tay anh, rồi mím môi. “Ba đừng mắng bạn Quang,” con nói rất nhỏ. Minh thấy cổ họng mình nghẹn lại. “Ba không mắng,” anh đáp. “Ba chỉ muốn biết sự thật nằm ở đâu.” Nhiên cúi đầu một lúc lâu mới nói: “Hôm đó… lúc ở gần nhà vệ sinh, con thấy bạn Quang cầm điện thoại. Nhưng con không biết bạn ấy quay gì. Sau đó Gia Hân nhìn bạn ấy, bạn ấy tắt màn hình rất nhanh.” Con nuốt khan. “Bạn ấy có nhìn con. Giống như muốn nói gì đó, nhưng rồi không nói.”
Minh không hỏi thêm. Anh chỉ gật đầu, để Hạnh đưa Nhiên vào trong. Tấm rèm khép lại, nhưng lần này Minh không còn cảm giác mình bị ngăn khỏi con. Anh đang đứng phía ngoài để giữ một khoảng an toàn cho con được thở. Mai Phương bảo anh mở lại đoạn video bị cắt. Clip dài mười tám giây, bị nén mờ, phần âm thanh lẫn tiếng cười và tiếng kéo cửa. Khi dừng ở giây thứ bảy, ở mép phải màn hình có một dải phản chiếu rất nhanh trên ô kính cửa nhà vệ sinh. Không phải hình người rõ ràng. Chỉ là một mảng sáng rung lên, giống màn hình điện thoại của ai đó hướng về phía hành lang.
“Bản này không phải file gốc,” Mai Phương nói. “Nó giống bản quay lại màn hình hoặc đã qua chỉnh sửa. Nếu là file quay trực tiếp, metadata sẽ khác. Anh đừng quá tin vào đoạn được gửi trong nhóm lớp. Thứ cần tìm là file trước khi bị cắt.” Minh ghi xuống sổ: bản lan trong nhóm là bản thứ cấp. Bên cạnh đó, anh viết thêm: nguồn gốc – Đỗ Quang? nhóm phụ? máy Gia Hân? Dòng chữ cuối khiến tay anh dừng lại. Nếu Gia Hân biết Đỗ Quang cầm điện thoại, nếu mẹ Gia Hân đã nhúng tay vào việc khu phố, họ có thể đã đoán ra clip gốc nằm ở đâu. Và nếu vậy, bước tiếp theo sẽ là ép người giữ clip giao máy.
Gần một giờ sáng, Mai Phương gửi bản dự thảo văn bản yêu cầu nhà trường bảo toàn chứng cứ. Minh đọc từng dòng, sửa lại vài chỗ theo thông tin gia đình mình có, rồi in ra bằng chiếc máy cũ ở góc quầy. Văn bản yêu cầu giữ nguyên camera hành lang, biên bản làm việc, tin nhắn trao đổi chính thức, danh sách người có mặt, và mọi dữ liệu điện tử liên quan đến đoạn video lan truyền. Phần cuối có một câu Mai Phương dặn tuyệt đối không bỏ: “Việc thu giữ, kiểm tra hoặc yêu cầu học sinh giao nộp thiết bị cá nhân liên quan đến vụ việc cần được lập biên bản, có người giám hộ hoặc đại diện phù hợp, tránh làm mất, thay đổi hoặc gây áp lực lên chứng cứ.” Minh cầm bút ký tên. Khó chịu còn hơn mất chứng cứ, anh tự nhắc mình như vậy.
Sáng hôm sau, Hạnh đưa Nhiên đến trường muộn hơn thường lệ. Minh đi cùng, nhưng không bước sát con đến tận cổng lớp. Anh giữ đúng lời đã hứa: ba luôn ở sau, không biến con thành tâm điểm thêm. Hạnh dặn: “Nếu cô gọi nói chuyện riêng, con nhắn mẹ. Nếu ai hỏi video, con không trả lời một mình.” Trước khi bước qua cổng, Nhiên quay lại nhìn Minh. Anh chỉ gật một cái, chắc chắn và vừa đủ để con thấy: con không đi một mình.
Văn phòng trường nhận văn bản bằng vẻ mặt không vui. Cô nhân viên hành chính nói hiệu phó đang bận họp, nhưng Minh không tranh cãi; anh chỉ yêu cầu ký nhận vào bản sao, ghi giờ nhận và họ tên người nhận. Sau một cuộc gọi nội bộ, cô ấy đóng dấu tiếp nhận. Minh chụp lại bản sao, gửi cho Mai Phương và Hạnh. Chưa đầy mười phút sau, nhóm phụ huynh lớp 11A3 có thông báo mới: “Sáng nay lớp sẽ sinh hoạt ngắn về việc sử dụng điện thoại, quay chụp và phát tán thông tin sai lệch. Đề nghị các em liên quan tự giác hợp tác để tránh làm ảnh hưởng tập thể.” Không nhắc tên Nhiên, không nhắc Gia Hân, nhưng Minh đọc xong liền hiểu vì sao Mai Phương đêm qua dùng chữ “ép”.
Điện thoại của Hạnh rung liên tục. Một bạn nữ trong lớp gửi riêng cho Nhiên một tin: “Cô đang hỏi ai giữ bản quay hôm đó. Gia Hân nói nếu có clip gốc thì đưa ra luôn cho rõ, đừng để người lớn nhà Nhiên bịa chuyện.” Hạnh không đưa máy cho con ngay. Chị nhìn Minh, môi mím lại. Ngay sau đó, một tin khác hiện lên: “Cô gọi Đỗ Quang đứng dậy.” Minh thấy máu trong người mình lạnh đi. Anh không thể xông vào lớp, cũng không thể kéo Nhiên ra giữa giờ, vì làm vậy chỉ khiến câu chuyện “gây rối” có thêm đất sống. Nhưng nếu Đỗ Quang bị hỏi trước cả lớp, nếu chiếc điện thoại của cậu ấy bị yêu cầu đưa lên bàn giáo viên, thì clip gốc có thể biến mất trong một câu “máy em không có gì”.
Minh gọi Mai Phương. Chị nghe máy rất nhanh, như đã chờ. “Anh Minh, anh ở trường chưa?” “Tôi đang ở sân.” “Đừng vào lớp. Anh lên văn phòng, yêu cầu được ghi nhận rằng gia đình đã nộp văn bản bảo toàn chứng cứ trước thời điểm lớp sinh hoạt. Nói rõ mọi việc liên quan đến thiết bị cá nhân của học sinh phải có biên bản.” Minh bước về phía cầu thang văn phòng. Mỗi bước chân của anh đều nặng, nhưng lần này cơn giận không còn kéo anh chạy bừa. Nó ép anh đi thẳng.
Trên hành lang, cô Linh từ phía lớp 11A3 đi ra, mặt căng cứng. Sau lưng cô, Đỗ Quang đứng ở cửa lớp, tay buông thõng, môi trắng bệch. Cậu bé nhìn thấy Minh. Chỉ một giây thôi, ánh mắt ấy vừa hoảng vừa cầu cứu, rồi lập tức cúi xuống. Cô Linh cũng thấy Minh. “Anh Minh, giờ lớp đang sinh hoạt nội bộ. Mong anh không gây áp lực cho học sinh.” Minh dừng lại cách cô vài bước, đủ để không biến hành lang thành một cuộc đối đầu ồn ào. “Tôi không hỏi học sinh,” anh nói. “Tôi lên văn phòng bổ sung yêu cầu: nếu nhà trường làm việc với bất kỳ thiết bị nào liên quan đến vụ việc, xin lập biên bản đầy đủ.”
Mặt cô Linh đổi sắc. Không nhiều, nhưng đủ. “Nhà trường biết quy trình.” Minh nhớ đến bản tường trình bị sửa, camera hành lang lúc được lúc mất, những câu nói lấp lửng trong phòng hội đồng. “Vậy thì càng tốt,” anh đáp. “Tôi chỉ muốn mọi thứ rõ ràng.” Đỗ Quang đứng sau lưng cô Linh, bàn tay siết chặt túi quần. Khi Minh đi ngang, cậu bé khẽ ngẩng lên. Không có lời nào được nói ra, nhưng Minh nhìn thấy trong mắt cậu một điều còn rõ hơn tiếng cầu cứu: cậu đang giữ thứ gì đó, và có người đã biết.
Buổi chiều, trường không trả lời thêm. Cô chủ nhiệm nhắn chung rằng mọi học sinh đã được nhắc nhở về trách nhiệm sử dụng điện thoại, đồng thời đề nghị phụ huynh không lan truyền thông tin chưa kiểm chứng. Minh mở cửa tiệm lúc ba giờ, tay vẫn làm đúng từng thao tác sửa máy nhưng đầu óc cứ quay về câu hỏi cũ: clip gốc ở đâu. Gần tối, anh gửi cho Đỗ Quang một tin nhắn duy nhất, dùng số Hạnh lấy được từ danh sách liên hệ phụ huynh hồi họp lớp: “Chú là ba của Nhiên. Chú không ép cháu nói điều gì ngay. Nếu cháu còn giữ dữ liệu gốc liên quan đến chuyện hôm đó, xin đừng xóa, đừng chỉnh sửa, đừng giao máy cho ai nếu không có người lớn của cháu và biên bản. Khi nào cháu sẵn sàng, chú sẽ nghe.” Tin nhắn hiện đã gửi, rồi rất lâu không hiện đã đọc.
Gần mười hai giờ đêm, khi Hạnh đã tắt đèn gian sau và Nhiên ngủ được một lúc, điện thoại Minh rung lên trên mặt bàn. Không phải cuộc gọi. Là một tin nhắn từ số lạ, chỉ có một dòng: “Chú Minh, cháu là Đỗ Quang. Clip gốc không còn ở trường nữa. Đừng gọi lại số này.” Minh nhìn dòng chữ ấy, tim đập chậm một nhịp rồi nặng xuống. Ngay sau đó, điện thoại lại rung. Lần này là một cuộc gọi đến từ số không lưu tên. Minh đưa tay chạm vào nút nghe, và trong khoảnh khắc trước khi âm thanh bên kia vang lên, anh biết đêm nay câu hỏi “clip gốc ở đâu” sẽ không còn chỉ nằm trên trang sổ của mình nữa.
