Chương 30 - Chương 30: Mẹ Cũng Biết Đau
Chương 30: Mẹ Cũng Biết Đau
Minh nhìn dấu tim ấy lâu đến mức màn hình tự tối đi. Chỉ một biểu tượng nhỏ, đỏ nhạt và tưởng như vô hại, nhưng nó đâm vào anh còn sắc hơn những câu chửi thẳng mặt. Nếu người đăng chỉ là khách hàng bị kích động, họ sẽ không biết đến cánh cửa nhà vệ sinh tầng hai. Nếu chỉ là một bà hàng xóm nghe chuyện ngoài chợ, họ sẽ không viết đúng giọng của những người đã ngồi trong phòng hội đồng chiều nay: cho con nghỉ đi cho lớp yên. Minh chụp lại thêm một lần nữa, kiểm tra giờ, tên tài khoản, số lượt phản ứng, rồi cất điện thoại xuống mặt quầy. Bên trong gian sau, tiếng Nhiên ho khẽ vang lên qua tấm rèm. Một tiếng rất nhỏ thôi, nhưng đủ kéo anh khỏi cơn giận đang muốn bùng ra.
Hạnh đứng cạnh anh từ lúc nào. Chị không hỏi bình luận viết gì, có lẽ vì đã nhìn thấy gần hết trên màn hình. Gương mặt chị trắng bệch dưới ánh đèn tiệm, hai tay nắm vào nhau, ngón cái day mạnh đến đỏ lên. Minh chợt nhớ trong suốt mấy ngày qua, Hạnh luôn là người bế những mảnh vỡ của Nhiên vào lòng: khi con run vì tiếng thông báo, khi con không nuốt nổi cơm, khi con ngủ mà vẫn nhíu mày. Chị ít khi nói mình sợ. Chị chỉ hỏi con uống nước không, con nằm xuống đi, mẹ ở đây. Vì chị cứ đứng đó, dịu dàng và chịu đựng, nên đôi khi Minh quên mất người dịu dàng cũng có thể bị đâm thủng.
“Anh đừng mở cho Nhiên xem,” Hạnh nói. Giọng chị khàn đi, nhưng không vỡ. “Con vừa mới nằm xuống. Em không muốn con lại nghĩ vì nó mà tiệm bị người ta chửi.” Minh gật đầu. Anh định nói anh biết, nhưng Hạnh đã quay đi lấy chiếc điện thoại của mình. Chị mở nhóm phụ huynh lớp 11A3, kéo một lúc rồi dừng lại ở đoạn tin nhắn cũ. Minh chỉ kịp thấy tên vài phụ huynh và những câu hỏi giả vờ tử tế: sao hôm nay Nhiên nghỉ giữa tiết, nhà trường có cần thông báo chung không, mong phụ huynh hai bên bình tĩnh để các con ôn thi. Hạnh bấm vào một tin nhắn riêng, đôi mắt chị khô khốc. “Chiều nay, sau buổi họp, có người nhắn em bảo đừng làm lớn. Người đó không có mặt trong phòng hội đồng, nhưng lại biết chuyện cánh cửa.”
Minh đứng thẳng lên. “Ai?” Hạnh đưa máy cho anh. Người gửi là một phụ huynh trong lớp, mẹ của một bạn ngồi gần nhóm Gia Hân, Minh chỉ nhớ đã gặp thoáng ở cổng trường vài lần. Tin nhắn không chửi, không đe dọa, thậm chí còn mở đầu bằng câu “chị thương cháu Nhiên”. Nhưng sau lớp chữ mềm ấy là một lưỡi dao rất quen: con gái tuổi này nhạy cảm, chuyện trong nhà vệ sinh chưa rõ, nếu gia đình cứ căng thì cả lớp bị ảnh hưởng, hay là cho Nhiên nghỉ vài hôm để mọi người yên tâm học hành. Hạnh đã không trả lời. Dấu thời gian nằm trước bình luận trong nhóm khu phố gần một tiếng.
Minh đọc đến cuối, rồi chuyển tiếp ảnh chụp sang thư mục chứng cứ. “Em sao không nói anh?” Anh hỏi xong mới thấy câu ấy quá nặng. Hạnh nhận lại điện thoại, miệng mím lại. “Vì lúc đó Nhiên đang ngồi trong xe. Vì anh đang lái. Vì em nghĩ nếu em nói thêm, anh sẽ càng giận.” Chị cười rất nhẹ, một nụ cười không có gì vui. “Với lại em cũng quen rồi. Người ta nói với mẹ thì thường dịu hơn một chút, nhưng ý vẫn vậy. Bảo mẹ khuyên con im đi. Bảo mẹ nghĩ cho tập thể. Bảo mẹ đừng để ba nó làm lớn.”
Minh không nói được gì. Ngoài đường, mấy tiếng xe máy đi qua mỏng dần. Cửa cuốn hạ ngang vai khiến tiệm như bị kẹp giữa bên ngoài ồn ào và bên trong ngột ngạt. Hạnh nhìn vào gian sau, nơi Nhiên nằm sau tấm rèm, rồi bất ngờ đặt tay lên cạnh quầy như cần một điểm tựa. “Anh biết lúc người đàn ông đó đứng trước tiệm quay điện thoại, em đã nghĩ gì không?” Chị hỏi. “Em nghĩ nếu con nhìn thấy cảnh đó, nó sẽ nhớ mãi cái mặt của người lạ hơn cả mặt người bắt nạt nó. Nó sẽ nghĩ nhà mình bị kéo ra đường vì nó. Em muốn chạy ra giật cái điện thoại đó ném xuống đất.”
Minh nhìn vợ. Trong nhiều năm, anh quen thấy Hạnh nhẫn nại. Chị có thể nhịn khi khách quen trả thiếu vài chục nghìn, có thể cười khi họ hàng hỏi sao chưa cho Nhiên học thêm trung tâm đắt tiền, có thể nói “thôi kệ” với những chuyện nhỏ để nhà còn yên. Nhưng trước mặt anh lúc này không phải người phụ nữ chỉ biết xoa dịu. Đó là một người mẹ đã ngồi trong bóng tối quá lâu, ôm đứa con bị thương và tự cắn vào môi mình để không gào lên. Minh bước tới, nhưng Hạnh lắc đầu, không phải để đẩy anh ra, chỉ là để giữ mình khỏi sụp xuống quá nhanh.
“Em từng trách anh,” Hạnh nói rất chậm. “Em trách anh lúc đầu hỏi con cứng quá, trách anh cứ âm thầm điều tra mà không nói với em hết. Nhưng em cũng có lỗi. Em đã nhiều lần bảo con thôi đừng để ý, bạn bè nói qua nói lại vài hôm rồi hết. Em nghĩ em đang dỗ con. Hóa ra có những câu dỗ dành lại làm con thấy mình phiền.” Giọng chị run ở chữ cuối. “Nhiên không chỉ sợ ba thất vọng. Nó cũng sợ mẹ buồn. Nên nó mới nói không sao với cả hai chúng ta.”
Tấm rèm phía trong khẽ động. Minh và Hạnh cùng quay lại. Nhiên đứng ở đó, tóc còn ẩm sau khi rửa mặt, chiếc áo thun rộng làm con trông nhỏ hơn tuổi thật. Không biết con đã nghe từ đoạn nào, nhưng đôi mắt đỏ lên đã trả lời thay mọi câu hỏi. Hạnh gần như lập tức lau mặt, cố đổi giọng. “Sao con chưa nằm?” Nhiên không bước tới ngay. Con nhìn mẹ, nhìn ba, rồi cúi xuống mũi chân mình. “Con nghe mẹ nói.” Không khí trong tiệm lặng đi. Minh định mở lời trước, nhưng Hạnh đã đi về phía con.
Chị dừng cách Nhiên một bước, như sợ chỉ cần ôm quá nhanh, con sẽ vỡ ra. “Mẹ xin lỗi,” Hạnh nói. Không vòng vo, không dỗ bằng câu mọi chuyện sẽ ổn. “Có những lúc mẹ tưởng mẹ đang bảo vệ con bằng cách bảo con nhịn. Mẹ sai. Con không cần phải nhịn để mẹ đỡ đau.” Nhiên lắc đầu rất mạnh, nước mắt tràn ra ngay. “Nhưng mẹ khóc.” Hạnh đưa tay lên mặt mới biết mình thật sự đang khóc. Chị bật cười trong nước mắt, đau đớn mà mềm đến mức Minh phải quay mặt đi một giây. “Mẹ cũng biết đau mà con,” chị nói. “Nhưng mẹ đau không phải vì con làm sai. Mẹ đau vì con đã đau một mình quá lâu.”
Nhiên bước tới, lần này không lao vào ôm như đứa trẻ, mà chậm chạp đặt trán lên vai mẹ. Hạnh ôm con, bàn tay vỗ rất khẽ sau lưng con, nhịp vỗ đều như đã làm từ những ngày Nhiên còn sốt mọc răng. Minh đứng bên cạnh, cảm thấy mọi chứng cứ, mọi ảnh chụp, mọi đường link trong điện thoại bỗng có một trọng lượng khác. Chúng không chỉ là thứ để thắng một cuộc tranh cãi. Chúng là cách duy nhất để con gái anh không phải ôm lỗi thay những người đã làm sai.
Điện thoại của Hạnh rung lên trong tay Minh. Anh định tắt màn hình, nhưng dòng thông báo hiện ra khiến anh khựng lại. Vẫn là người phụ huynh vừa nhắn trước đó. Tin mới ngắn hơn, gấp hơn: “Chị Hạnh, tôi nói thật lòng, đừng lôi tên Gia Hân vào nữa. Chị Vân đã biết chuyện nhóm khu phố rồi. Chị ấy bảo nếu nhà chị tiếp tục làm ảnh hưởng danh dự con bé, trường sẽ phải xử lý việc Nhiên gây rối trước.” Minh nhìn tên Gia Hân sáng trên màn hình, rồi nhìn sang Hạnh. Chị vẫn đang ôm Nhiên, nhưng đôi mắt đã mở ra, ráo hoảnh một cách lạ lùng.
“Đưa em,” Hạnh nói. Minh do dự nửa giây rồi đặt điện thoại vào tay chị. Hạnh đọc lại tin nhắn, chụp màn hình, gửi sang máy Minh và Mai Phương như đã học từ anh. Bàn tay chị vẫn run, nhưng thao tác không sai. Sau đó chị gõ một câu rất ngắn: “Tôi đã lưu tin nhắn này. Từ giờ mọi trao đổi liên quan đến con tôi xin gửi bằng văn bản rõ người gửi, thời gian và nội dung.” Chị không bấm gửi ngay. Chị nhìn Nhiên. “Mẹ gửi được không con?” Nhiên ngẩng lên. Mắt con còn ướt, nhưng lần này con không nói tùy mẹ, cũng không nói con xin lỗi. Con gật đầu.
Hạnh bấm gửi. Một tiếng tách nhỏ vang lên, bình thường đến tàn nhẫn. Minh nghe tiếng đó mà thấy như trong căn tiệm cũ vừa có thứ gì chuyển vị trí. Không phải họ đã thắng, càng không phải tin đồn ngoài kia đã dừng. Nhưng lần đầu tiên kể từ khi chuyện bắt đầu, Hạnh không chỉ đứng phía sau để đỡ con ngã. Chị bước lên cạnh Minh, cùng cầm lấy phần đau đớn mà trước đây cả hai đều tưởng chỉ cần giấu đi là con sẽ bớt sợ. Ngoài nhóm khu phố, bài đăng vẫn tăng bình luận. Trong nhóm phụ huynh, có lẽ một cuộc im lặng mới đang được sắp xếp. Và ở dòng tin vừa gửi đi, có tên Nguyễn Gia Hân lần đầu xuất hiện trong một chứng cứ do chính người lớn phía bên kia để lộ.
Minh lưu toàn bộ chuỗi tin nhắn vào thư mục timeline. 20:17, phụ huynh lớp nhắc Gia Hân. 20:18, Hạnh phản hồi yêu cầu trao đổi bằng văn bản. Anh vừa đặt tên file xong thì Mai Phương gọi tới. Minh mở loa ngoài. Đầu dây bên kia, giọng chị thấp hơn mọi khi: “Anh Minh, chị Hạnh, đừng trả lời thêm. Tin nhắn vừa rồi rất quan trọng. Nó nối bài đăng khu phố với mẹ Gia Hân và áp lực từ trường. Sáng mai tôi sẽ giúp anh chị soạn một văn bản yêu cầu nhà trường bảo toàn chứng cứ.” Chị dừng một nhịp, rồi nói tiếp: “Nhưng trước đó, anh chị cần chuẩn bị tinh thần. Nếu họ đã đưa chuyện ra khu phố, bước tiếp theo có thể là ép Nhiên thành người có lỗi trước toàn lớp.”
Nhiên siết áo mẹ. Hạnh cúi xuống hôn lên tóc con, lần này không nói không sao nữa. Minh nhìn màn hình điện thoại còn sáng, nhìn tên Gia Hân nằm giữa những dòng chữ được lưu lại, và nghe bên ngoài có ai đó dừng xe trước cửa tiệm rồi lại đi. Đêm chưa kết thúc. Nhưng trong căn phòng nhỏ phía sau tiệm sửa, lần đầu tiên Nhiên nghe mẹ nói rằng mẹ đau, và nỗi đau ấy không cần con phải gánh thay. Minh tắt bớt đèn quầy, giữ lại bóng đèn ngoài hiên. Ánh sáng hắt lên tấm biển cũ, mỏng nhưng không tắt.
