Chương 24: Người Cha Đứng Thẳng
Tin nhắn từ số lạ nằm trong tay Thành suốt quãng đường anh đi bộ về bếp. Màn hình đã tắt từ lâu, nhưng câu đi một mình vẫn như một vệt mực chưa khô. Anh đã từng nghe những câu tương tự trong nhà họ Tô: đến đây nói chuyện cho rõ, ký xong mọi thứ sẽ yên ổn. Năm năm trước, những câu ấy kéo anh đến bàn ký. Hôm nay, phía sau câu chữ là bàn tay Bảo An áp lên kính xe, nhỏ đến mức khiến tim anh đau, nhưng cũng đủ để anh hiểu nếu mình chỉ chạy theo nỗi sợ, người bị kéo đi cuối cùng vẫn là con.
Thành không gọi lại. Anh đứng dưới mái hiên bếp, chụp màn hình tin nhắn, ghi số điện thoại, thời gian nhận, rồi gửi tất cả cho Nguyễn An Nhiên. Tin nhắn của cô đến rất nhanh: Không đi mà không báo ai. Không ký. Không giao bản gốc giấy tờ. Nếu họ yêu cầu gặp riêng, anh có quyền yêu cầu ghi nhận bằng văn bản. Vào trong thì bật ghi âm nếu pháp luật cho phép dùng làm ghi nhớ, nhưng đừng khiêu khích. Quan trọng nhất: nếu Bảo An xuất hiện, anh chỉ nói với con những câu làm con an toàn. Thành đọc đi đọc lại dòng cuối. Những câu làm con an toàn. Không phải những câu làm anh hả giận.
Huy từ trong bếp ló đầu ra, tay còn dính nước rửa rau. “Chú lại có việc hả?” Thành cất điện thoại, đi thẳng đến bàn inox kiểm tra danh sách suất ăn Ánh Sao. Hai mươi suất ngày thử thứ hai, một bé không ăn hành, hai suất không hải sản, một suất không trứng, giờ giao trước mười một giờ rưỡi. Anh đọc từng dòng, đổi nhãn trắng khoanh đỏ sang túi riêng để Huy không nhầm. Huy nhăn mặt: “Giờ này mà chú còn lo hành với trứng?” Thành dán xong nhãn cuối cùng mới đáp: “Vì nếu chú để bếp rối, họ sẽ nói đúng một phần. Rằng đời chú chưa ổn.”
Câu ấy làm Huy im. Một lúc sau, cậu bê nồi canh đặt lên bếp nhỏ, giọng bớt cộc: “Vậy chú đi đi. Con canh được.” Thành dặn lại thời gian tắt bếp, kiểm tra hóa đơn, rồi bỏ vào túi vải sổ chứng cứ, bản sao thỏa thuận cũ, bản cam kết mới, chai nước Huy nhét hôm qua và một tờ giấy trắng. Trên tờ giấy ấy, anh viết trước ba dòng: Tôi không ký khi chưa có luật sư xem. Tôi không trao đổi bất lợi trước mặt con. Lịch gặp con phải được xác nhận bằng văn bản.
Trước ba giờ mười lăm phút, Thành đứng ở trạm xe buýt gần khu biệt thự phía Nam thành phố. Anh không đi xe ôm vào tận cổng. An Nhiên bảo anh nên để lại dấu vết di chuyển rõ ràng, nên anh giữ vé xe, chụp ảnh biển đường và gửi vị trí trực tiếp cho cô. Cô nhắn: Tôi đang ở quán cà phê cách đó hai ngã tư. Nếu quá bốn giờ anh không nhắn lại, tôi gọi. Thành nhìn dòng chữ ấy, trong lòng có một điểm tựa rất nhỏ. Không ai thay anh làm cha, nhưng anh không còn bước vào nhà họ Tô như một người hoàn toàn đơn độc.
Biệt thự Tô gia hiện ra sau hàng cây cắt tỉa thẳng tắp, cổng sắt cao và lạnh. Thành từng đến đây rất nhiều lần, nhưng hầu hết chỉ đứng ngoài, ôm túi quà sinh nhật chờ đến tối, nghe bảo vệ nói cậu chủ đang học, đang ngủ, đang không tiện gặp. Hôm nay, khi bảo vệ hỏi tên, Thành không cúi đầu nói nhỏ như trước. Anh đưa căn cước, nói rõ: “Tôi là Lục Thành, ba của Lục Bảo An. Tôi đến theo tin nhắn hẹn ba giờ.”
Phòng khách nhà họ Tô rộng đến mức tiếng bước chân cũng bị nuốt mất. Tô Khải Chính ngồi ở ghế chính, bên cạnh là người thư ký mặc vest xám buổi sáng. Tô Uyển đứng gần cửa sổ, sắc mặt còn nhợt hơn lúc ở quán cà phê. Trên bàn trà đã đặt sẵn một tập giấy khác, mở sẵn ở trang ký tên. Ông Tô nhìn Thành từ đầu đến chân, ánh mắt dừng ở chiếc túi vải cũ, rồi mới nói: “Anh Lục, tôi gọi anh đến vì không muốn mọi chuyện xấu đi. Một người cha thương con nên biết lúc nào cần dừng.”
Thành ngồi xuống chiếc ghế đối diện, lưng thẳng, hai tay đặt trên đầu gối để không ai thấy chúng vừa lạnh vừa run. “Tôi cũng không muốn mọi chuyện xấu đi. Vì vậy tôi đã báo luật sư biết tôi đến đây.” Không khí trong phòng khựng lại rất nhẹ. Người thư ký ngẩng lên. Tô Uyển nhìn anh, trong mắt có hoảng hốt lẫn một tia nhẹ nhõm khó gọi tên. Tô Khải Chính đặt tách trà xuống, tiếng sứ chạm mặt bàn vang khô. “Tôi yêu cầu anh đi một mình.” Thành gật đầu. “Tôi vào đây một mình. Nhưng mọi trao đổi liên quan đến quyền của Bảo An cần minh bạch.”
Ông Tô cười nhạt. “Minh bạch? Anh lấy tư cách gì để nói chuyện đó trong nhà tôi?” Thành thấy câu hỏi ấy đâm đúng chỗ cũ, nơi nhiều năm qua anh vẫn tự thấy mình thấp hơn người khác. Nhà, trường, xe đưa đón, bác sĩ, cả lịch gặp con đều do người nhà ông Tô quyết. Nhưng Bảo An không phải một món đồ nằm trong phòng khách này. Thành hít một hơi, chậm đến mức ngực đau. “Tôi lấy tư cách ba của Bảo An.”
Người thư ký đẩy tập giấy về phía anh. Thành chỉ cần liếc qua đã hiểu: nếu anh tạm dừng mọi liên hệ với giáo viên, đơn vị chuyển phát và bên tư vấn pháp lý trong ba mươi ngày, phía Tô gia sẽ “xem xét tạo điều kiện” để anh gặp Bảo An cuối tuần này tại nhà họ Tô, dưới sự giám sát. Nếu anh tiếp tục “gây nhiễu”, lịch gặp sẽ bị hoãn vì lý do tâm lý trẻ. Cuối trang vẫn là một dòng quen thuộc: anh tự nguyện phối hợp để tránh ảnh hưởng đến Bảo An. Thành không cầm bút. Anh mở sổ, ghi tên văn bản, giờ nhận, người đưa, rồi đặt sổ xuống.
“Tôi không ký.” Câu nói ấy lần này không còn là phản xạ chống đỡ. Nó đứng yên trong phòng, rõ ràng như một chiếc ghế được đặt lại đúng chỗ. Tô Khải Chính nheo mắt. “Anh nghĩ vài dòng ghi chép đó biến anh thành người đủ tư cách nuôi con à? Anh có nhà không? Có tiền cho nó học tiếp không? Có biết mỗi tháng lớp kỹ năng, lớp tiếng Anh, bác sĩ tâm lý tốn bao nhiêu không?” Thành nhìn ông. Anh không thắng được những con số ấy, và cũng không định giả vờ mình thắng. “Tôi chưa có nhiều tiền. Nhà tôi nhỏ. Công việc của tôi còn phải chứng minh từng ngày. Nhưng tôi không dùng những thứ đó để ép con phải sợ. Tôi không bắt con trả giá cho sự bất an của người lớn.”
Tô Uyển khẽ quay mặt đi. Ông Tô đập tay xuống tay vịn ghế, không mạnh, nhưng đủ khiến tách trà rung lên. “Anh đang ám chỉ ai?” Thành nghe tiếng tim mình, nghe cả tiếng đồng hồ treo tường, nghe tiếng dép trẻ con rất nhẹ ở hành lang phía sau. Anh không quay đầu ngay. Nếu Bảo An đang ở đó, từng chữ trong phòng này sẽ đi vào con như những mảnh kính. Vì vậy anh hạ giọng: “Tôi không đến để mắng ai trước mặt con. Tôi đến để nói rằng quyền gặp ba của Bảo An không phải phần thưởng cho sự im lặng của tôi. Nếu cuối tuần này nhà ông không giao con theo lịch đã thỏa thuận, xin gửi lý do bằng văn bản và căn cứ chuyên môn. Tôi sẽ để luật sư xử lý.”
Cánh cửa hé ra một khe nhỏ. Bảo An đứng sau lưng người giúp việc, vẫn mặc áo đồng phục trung tâm tiếng Anh, balô còn trên vai. Mặt thằng bé trắng bệch, hai mắt nhìn Thành như vừa mừng vừa sợ. Tô Uyển bước lên một bước, nhưng rồi dừng lại. Tô Khải Chính lạnh giọng: “Bảo An, lên phòng.” Thằng bé giật mình. Thành nhìn con, cổ họng nghẹn đến mức suýt không nói được. Anh muốn chạy đến ôm con, muốn hỏi ai bắt con đứng đó, muốn nói cả thế giới này sai rồi. Nhưng anh nhớ dòng tin nhắn của An Nhiên. Những câu làm con an toàn.
Anh đứng dậy, không tiến về phía con, chỉ để Bảo An thấy anh đứng thẳng. “Bảo An,” anh nói, giọng nhẹ hơn tất cả những gì vừa diễn ra trong phòng, “ba ở đây. Con không cần chọn bên nào. Con chỉ cần ăn cơm đúng bữa, ngủ đúng giờ, và nếu có chuyện gì làm con sợ, con được nói với người lớn con tin.” Môi Bảo An run lên. Thằng bé nắm chặt quai balô, nhỏ giọng đến mức gần như tan trong tiếng máy lạnh: “Nếu con nói, mẹ có bị mắng không?”
Cả phòng im phăng phắc. Tô Uyển nhắm mắt. Trong khoảnh khắc ấy, Thành hiểu có những sợi dây đã quấn quanh con mình lâu hơn anh tưởng. Anh không nhìn Tô Uyển bằng ánh mắt kết tội. Anh chỉ nhìn Bảo An. “Không ai được bắt con chịu trách nhiệm thay người lớn. Ba cũng không.” Bảo An chớp mắt, nước mắt rơi xuống trước khi thằng bé kịp lau. Người giúp việc vội kéo nhẹ vai con, nhưng Thành đã kịp thấy trong lòng bàn tay Bảo An có một mảnh giấy gấp nhỏ, bị nắm đến nhàu.
Tô Khải Chính đứng dậy. Lần đầu tiên trong buổi gặp, vẻ điềm tĩnh của ông rạn ra. “Đủ rồi. Anh Lục, hôm nay anh có thể về. Cuối tuần gặp hay không, chúng tôi sẽ thông báo sau.” Thành cầm túi vải lên. Anh muốn đòi gặp con ngay, nhưng chỉ một bước sai ở đây sẽ thành cái cớ để họ nói anh kích động trước mặt trẻ. Anh bỏ bản giấy chưa ký vào túi hồ sơ, nhìn thẳng Tô Khải Chính. “Vậy xin thông báo bằng văn bản. Và xin đừng dùng Bảo An làm người chuyển lời.”
Khi Thành ra đến sân, điện thoại rung. An Nhiên hỏi: Anh ổn không? Thành chưa kịp trả lời thì phía sau vang lên tiếng cửa mở rất khẽ. Người giúp việc ban nãy bước nhanh ra, mắt không dám nhìn camera quá lâu. Bà dúi vào tay anh một mảnh giấy đã được gấp lại, giọng thấp đến mức gần như không thành tiếng: “Cậu chủ nhặt được trong phòng học. Nó bảo nếu không đưa cho ba, nó sẽ không ngủ.” Rồi bà quay vào ngay, như thể chỉ vừa ra tưới một chậu cây.
Thành đứng dưới bóng cây trong sân biệt thự, lòng bàn tay khép lại quanh mảnh giấy còn ấm. Trên nếp gấp ngoài cùng là nét chữ trẻ con hơi lệch của Bảo An: Ba ơi, ông ngoại nói con là người thừa kế nhỏ, nên con không được đi đâu cả. Mưa bụi bắt đầu rơi xuống hàng gạch sạch bóng. Thành nhìn cánh cổng sắt trước mặt, lần đầu tiên hiểu rằng thứ mình phải đưa con ra khỏi không chỉ là một căn nhà giàu có, mà là một bàn cờ đã đặt tên con từ rất lâu.
