Chương 23: Điều Kiện Được Gặp Con
Chương 23: Điều Kiện Được Gặp Con
Tin nhắn của Tô Uyển nằm im trên màn hình, nhưng Thành có cảm giác nó đang gõ từng tiếng vào xương ngực mình. Bếp sau ca chiều vẫn còn mùi cơm nóng, hơi nước bám mờ trên tấm kính nhỏ nhìn ra con hẻm. Huy đang cúi người lau thùng giữ nhiệt, vừa lau vừa lẩm bẩm chuyện rau hôm nay bị một đứa bé chê mềm, nhưng giọng cậu xa dần như bị đẩy sang một căn phòng khác. Thành đọc lại câu cuối: ba em sẽ không để con bị ảnh hưởng thêm. Một câu nghe như lo cho Bảo An, nhưng cũng giống một cái khóa đặt lên cánh cửa cuối tuần của hai cha con.
Anh không trả lời ngay. Việc đầu tiên Thành làm là chụp màn hình, ghi thời gian, rồi gửi cho An Nhiên. Vài phút sau, điện thoại rung. An Nhiên nhắn rất ngắn: Không gọi. Không tranh cãi. Hỏi họ muốn trao đổi bằng văn bản hay gặp ở nơi công cộng. Nếu có điều kiện mới, yêu cầu họ gửi trước. Thành nhìn dòng chữ ấy thật lâu, sau đó gõ chậm rãi: Anh muốn nói lại điều kiện thì gửi nội dung trước cho tôi. Nếu cần gặp, tôi gặp ở quán cà phê gần trường Bảo An, không gặp riêng trong nhà. Anh gửi đi, bàn tay vẫn run, nhưng ít nhất câu trả lời không run theo.
Tô Uyển phản hồi sau gần nửa tiếng. Sáng mai chín giờ, quán cà phê bên cạnh trung tâm tiếng Anh của Bảo An. Em sẽ mang giấy. Tin nhắn ấy không có câu chào, cũng không giải thích vì sao quyền gặp con lại đột ngột trở thành thứ cần “nói lại”. Thành đặt điện thoại xuống, mở sổ chứng cứ ra viết. Tin nhắn nhận lúc mấy giờ. Bối cảnh trước đó là gì. Anh đã phản hồi thế nào. Viết đến gần nửa đêm, anh dừng bút ở một câu: Không biến Bảo An thành người trả lời thay người lớn. Anh gạch dưới câu ấy một lần, rồi thêm bên dưới: Không ký gì khi chưa đọc kỹ. Không đổi quyền gặp con lấy im lặng.
Sáng hôm sau, Thành giao phần chuẩn bị bếp cho Huy sớm hơn thường lệ. Chị Linh bên Ánh Sao nhắn xác nhận ngày thử thứ hai vẫn giữ hai mươi suất, có thêm một bé không ăn hành. Thành ghi lại, dặn Huy nhãn xanh là không hải sản, nhãn vàng là không trứng, nhãn trắng khoanh bút đỏ là không hành. Huy nghe xong thì cau mày: “Chú đi một mình được không?” Thành buộc dây túi vải, trong túi có sổ chứng cứ, bản photo lịch gặp con cũ và điện thoại đã sạc đầy. “Không được cũng phải được. Chú chỉ đi nghe điều kiện, không đi cãi nhau.” Huy dúi vào tay anh một chai nước. “Vậy nếu muốn cãi, chú uống nước trước.” Thành bật cười rất khẽ. Tiếng cười ngắn, nhưng đủ kéo anh về với đời sống bình thường, không phải chỉ trong hồ sơ và tin nhắn đe dọa.
Quán cà phê gần trung tâm tiếng Anh sáng thứ bảy đông phụ huynh. Thành đến sớm mười lăm phút, chọn bàn sát cửa sổ, lưng không quay ra cửa. Anh nhắn cho An Nhiên vị trí và bật ghi âm theo hướng dẫn, nhưng đặt điện thoại úp xuống, không làm động tác thách thức. Tô Uyển bước vào lúc chín giờ đúng. Cô mặc áo sơ mi trắng, tóc buộc thấp, sắc mặt mệt hơn lần trước. Đi sau cô là một người đàn ông trung niên mặc vest xám, tay cầm phong bì da. Thành nhận ra ông ta là thư ký của Tô Khải Chính, từng đứng cạnh ông Tô trong buổi ký phụ lục năm xưa.
Tô Uyển ngồi xuống trước, không nhìn thẳng vào mắt anh. Người thư ký đặt phong bì lên bàn, giọng đều đều: “Ông Tô bận, nên ủy quyền cho tôi chuyển nội dung. Vì gần đây anh Lục có nhiều hành động gây bất ổn cho cháu Bảo An, gia đình đề nghị điều chỉnh lịch gặp để bảo đảm tâm lý trẻ.” Thành nhìn phong bì, không chạm tay ngay. “Hành động nào gây bất ổn?” Người thư ký đẩy kính. “Liên hệ người ngoài, thu thập chuyện cũ, đưa vấn đề riêng ra bên thứ ba. Trẻ con rất nhạy cảm.” Thành nghe chữ “trẻ con” mà lòng lạnh đi. Họ luôn đặt Bảo An ở giữa câu nói, nhưng rất ít khi thật sự hỏi con cần gì.
Tô Uyển mở phong bì, lấy ra hai tờ giấy in sẵn. Cô nói nhỏ: “Anh đọc đi. Chỉ là cam kết để mọi thứ yên ổn hơn.” Thành nhận tờ giấy. Điều kiện thứ nhất: các buổi gặp tạm thời chuyển sang hình thức có người nhà họ Tô giám sát, không quá hai giờ. Điều kiện thứ hai: Thành không được đưa Bảo An về bếp, về phòng trọ hoặc gặp người quen của anh nếu chưa được đồng ý. Điều kiện thứ ba: Thành không trao đổi với con về thư từ, quà sinh nhật, chuyện ly hôn, chuyện trường học và bất kỳ vấn đề nào có thể khiến con hiểu sai về mẹ hoặc nhà ngoại. Điều kiện thứ tư: Thành tạm dừng liên hệ với giáo viên, đơn vị chuyển phát và các bên thứ ba liên quan đến Bảo An. Nếu vi phạm, Tô gia có quyền tạm hoãn lịch gặp cho đến khi “tình trạng tâm lý trẻ ổn định”.
Thành đọc đến cuối trang thứ hai thì thấy một dòng nhỏ: Người ký xác nhận việc hạn chế này là tự nguyện, nhằm tránh gây thêm áp lực cho trẻ. Anh ngẩng lên. Năm năm trước, anh cũng đã từng ký vào một văn bản có chữ “tự nguyện”. Khi ấy cha anh nằm viện, tiền thuốc chất thành hóa đơn, Tô gia nói chỉ cần anh hiểu chuyện thì Bảo An sẽ được chăm sóc tốt. Anh đã hiểu chuyện đến mức đứng ngoài cuộc đời con mình quá lâu.
“Tôi không ký.” Thành nói. Giọng anh không lớn, nhưng đủ rõ để Tô Uyển siết tay quanh ly nước. Người thư ký nhìn anh như đã đoán trước: “Anh nên cân nhắc. Nếu anh không hợp tác, cuối tuần này lịch gặp có thể không thuận tiện.” Thành đặt tờ giấy xuống, vuốt phẳng mép giấy bị cong. “Lịch gặp con không phải phần thưởng để đổi lấy việc tôi im lặng.” Tô Uyển ngẩng phắt lên. Trong mắt cô có giận, có sợ, và một thứ gì đó giống như cầu xin anh đừng làm mọi chuyện khó hơn. “Anh Thành, anh cứ làm lớn lên như vậy, cuối cùng người chịu là Bảo An.”
“Anh không kéo con vào.” Thành nhìn cô, cố giữ từng chữ không sắc quá. “Anh đang hỏi vì sao nhiều năm qua có những thứ anh gửi không đến tay con. Anh đang hỏi vì sao mỗi lần con cần ba, người lớn lại nói con bận, con mệt, con không tiện gặp. Anh không nói xấu em trước mặt con. Anh cũng không để con phải chọn phe. Nhưng anh sẽ không ký giấy nói rằng việc hạn chế ba con gặp nhau là tự nguyện.” Tô Uyển tái mặt khi nghe đến những thứ anh gửi. Cô quay mắt sang cửa kính, đáp gần như theo phản xạ: “Những lá thư đó đã qua lâu rồi, bây giờ nhắc lại có ích gì?”
Câu nói ấy rơi xuống bàn nặng hơn cả phong bì da. Thành im lặng. Anh chưa hề nói trước mặt cô rằng mình đang xác minh thư. An Nhiên từng dặn không kết luận vượt chứng cứ. Vậy nên Thành chỉ mở sổ, ghi đúng câu vừa nghe, đúng thời điểm, đúng người nói. Tô Uyển nhìn động tác ấy, môi mím lại. “Anh ghi em như tội phạm à?” Thành đóng nắp bút. “Anh ghi lại cuộc trao đổi. Nếu em không sai, những dòng này cũng không làm hại em.”
Người thư ký không còn giữ vẻ lịch sự ban đầu. Ông ta đặt tay lên văn bản, giọng thấp hơn: “Anh Lục, điều kiện sống hiện tại của anh chưa ổn định. Công việc mới chỉ là thử nghiệm, nơi ở chật, thời gian làm việc thất thường. Gia đình chúng tôi có cơ sở để lo ngại.” Thành nghe từng mũi kim quen thuộc cắm vào chỗ yếu nhất của mình. Nghèo. Nhà nhỏ. Công việc chưa chắc. Không xứng với một đứa trẻ học trường quốc tế. Trước đây, những câu ấy đủ làm anh cúi đầu. Hôm nay, anh nghĩ đến Bảo An hỏi con có được sai không, nghĩ đến hộp thư bị kẹt ở cổng bảo vệ, nghĩ đến những suất cơm anh dán nhãn cẩn thận cho một hợp đồng chưa biết có qua được ba ngày thử hay không. Anh không giàu lên sau một đêm, nhưng anh không còn tay trắng như họ muốn anh tin.
“Tôi nhận bản này để luật sư của tôi xem.” Thành nói. “Tôi không đồng ý cấm tôi hỏi các bên liên quan, và không đồng ý để nhà họ Tô tự ý hoãn lịch gặp con bằng một lý do không có xác nhận chuyên môn. Nếu lo cho Bảo An, chúng ta có thể thống nhất bằng văn bản: tôi đón và trả con đúng giờ, không nói chuyện tranh chấp với con, không hỏi con ai đúng ai sai, không đưa con đến nơi nguy hiểm, và có thể thông báo trước lịch trình. Còn việc tôi bảo vệ quyền liên lạc với con, tôi sẽ tiếp tục.”
Tô Uyển nhìn anh như nhìn một người vừa quen vừa lạ. Rất lâu sau, cô nói khẽ: “Anh thay đổi rồi.” Thành gấp hai tờ giấy lại, bỏ vào túi hồ sơ trong sổ chứng cứ. “Không. Anh chỉ học cách đọc kỹ trước khi ký.” Câu ấy làm Tô Uyển cụp mắt. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, vẻ cứng rắn trên mặt cô nứt ra, để lộ một người mẹ cũng đang bị đẩy từ phía sau. Nhưng người thư ký đã đứng dậy, thay cô khép lại mọi mềm yếu. “Vậy tôi sẽ báo lại ông Tô rằng anh không hợp tác.”
Cuộc gặp kết thúc trong chưa đầy ba mươi phút. Thành bước ra khỏi quán, mưa bụi bay lẫn trong nắng nhạt. Bên kia đường, trung tâm tiếng Anh vừa tan ca, từng nhóm trẻ ùa ra dưới mái hiên. Thành đứng dưới gốc cây, tay giữ quai túi vải, tự nhắc mình không được tìm Bảo An bằng cách làm con hoảng. Nhưng rồi từ cổng phụ, một chiếc xe đen chậm rãi lăn qua. Cửa kính sau hạ xuống một khe nhỏ. Trong khoảnh khắc rất ngắn, Thành thấy gương mặt Bảo An phía sau lớp kính, đôi mắt mở to, bàn tay nhỏ áp lên cửa như muốn gọi anh.
Chiếc xe không dừng. Nó đi qua anh, để lại mùi xăng nhẹ và một vệt nước mỏng trên mặt đường. Thành đứng bất động vài giây, trái tim đập mạnh đến mức đau. Điện thoại trong túi rung lên. Một tin nhắn mới từ số lạ hiện trên màn hình: Nếu anh còn muốn gặp Bảo An cuối tuần này, chiều nay ba giờ đến biệt thự. Đi một mình. Thành nhìn dòng chữ, rồi nhìn theo hướng chiếc xe vừa khuất. Lần này, điều kiện không còn nằm trên giấy nữa. Nó đã được đặt thẳng lên ánh mắt của con anh.
