Bỏ qua nội dung

Ba Dua Con Ve Nha

Chương 25: Biệt Thự Nhà Họ Tô

Chương 25: Biệt Thự Nhà Họ Tô

Mảnh giấy nằm trong lòng bàn tay Thành nhẹ đến mức gần như không có trọng lượng, nhưng lại khiến anh đứng yên rất lâu dưới bóng cây trong sân biệt thự. Mưa bụi rơi lên mu bàn tay, làm những nếp gấp giấy mềm đi. Thành không mở ra lần thứ hai ngay. Anh sợ chỉ cần nhìn thêm một lần, cơn giận sẽ kéo anh quay lại phòng khách, kéo anh qua những camera lạnh lẽo kia, kéo anh đến trước mặt Tô Khải Chính để hỏi ông đã đặt tên con anh thành thứ gì trong căn nhà này. Nhưng Bảo An còn ở trong đó. Người giúp việc vừa mạo hiểm đưa giấy cũng còn ở trong đó. Một bước sai của anh có thể biến thành cái cớ để họ khóa chặt mọi cánh cửa hơn nữa.

Thành cúi đầu, chụp lại mảnh giấy bằng điện thoại, lưu thời gian, rồi gấp nó vào túi hồ sơ trong cùng, giữa bản sao thỏa thuận cũ và tờ giấy trắng anh đã viết trước khi đến. Anh không biết mảnh giấy trẻ con này sau này có thể dùng được đến đâu, nhưng anh biết nó là tín hiệu đầu tiên Bảo An tự đưa ra khỏi căn nhà ấy. Tín hiệu đó không được phép mất. Khi đi qua lối lát đá ra cổng, Thành nhìn thấy camera đặt dưới mái hiên quay chậm theo chuyển động. Bảo vệ đứng thẳng hơn lúc anh vào, ánh mắt né khỏi anh rất nhanh. Biệt thự nhà họ Tô không ồn ào, không có tiếng cãi vã lọt ra ngoài, không có một món đồ chơi nào vương ở sân. Nó sạch sẽ đến mức giống như chưa từng có một đứa trẻ tám tuổi sống ở đó.

Ra khỏi cổng, Thành mới nhắn cho An Nhiên: Tôi ra rồi. Tôi có một tờ giấy của Bảo An. Cô gọi lại gần như ngay lập tức, nhưng câu đầu tiên không hỏi nội dung. Cô chỉ hỏi: “Anh đang ở ngoài camera chưa?” Thành ngoái lại nhìn bức tường cao, lùi thêm mấy bước tới dưới tán cây bên kia đường. “Rồi.” Đầu dây bên kia im một nhịp, như thể cô cũng vừa thở ra. “Đến quán cà phê tôi gửi địa chỉ. Đừng đi thẳng về bếp. Anh cần ghi lại mọi thứ khi trí nhớ còn mới.” Thành nhìn con đường ướt, nhìn cổng sắt phía sau khép kín như chưa từng mở cho anh, rồi gật đầu dù cô không nhìn thấy. “Tôi đến ngay.”

Quán cà phê cách đó hai ngã tư, nằm ở tầng trệt một tòa nhà văn phòng nhỏ. An Nhiên đã chọn bàn sát tường, lưng quay vào trong, trước mặt đặt sẵn một ly nước ấm. Khi Thành bước vào, cô không vội hỏi chuyện. Cô đẩy khăn giấy về phía anh, rồi mở sổ. “Anh viết trước. Từng chi tiết. Ai ngồi đâu, ai nói câu nào, Bảo An xuất hiện lúc mấy giờ, người giúp việc đưa giấy ở vị trí nào. Cảm xúc để sau.” Thành cầm bút. Đầu ngón tay anh vẫn lạnh, chữ viết ban đầu xiêu vẹo, nhưng càng viết, những mảnh rời trong phòng khách càng hiện lại rõ hơn: Tô Khải Chính ở ghế chính, thư ký bên phải, Tô Uyển gần cửa sổ, tập giấy mở sẵn trang ký, tiếng dép của Bảo An, câu hỏi về mẹ, bàn tay người giúp việc kéo nhẹ vai con.

An Nhiên đọc từng dòng rất chậm. Đến đoạn mảnh giấy, cô dừng lại lâu hơn, nhưng vẫn không chạm tay vào ngay. “Anh có chụp hình rồi đúng không?” Thành gật đầu. Cô mới nhận tờ giấy qua khăn giấy, nhìn nét chữ trẻ con bị nhòe ở một góc vì mưa. Mặt cô không đổi sắc, nhưng giọng thấp xuống. “Đây chưa phải chứng cứ đủ để kết luận chuyện thừa kế. Nó là một đầu mối. Một đầu mối rất quan trọng.” Thành siết ly nước ấm. “Nếu nó chỉ là câu người lớn nói dọa trẻ con thì sao?” An Nhiên nhìn anh. “Vậy ta phải chứng minh được đó là câu dọa. Còn nếu không phải, ta phải biết họ đang dọa Bảo An bằng thứ gì.”

Thành nhắm mắt trong giây lát. Hình ảnh Bảo An đứng ở khe cửa lại hiện lên, balô chưa kịp tháo, mặt trắng bệch như sợ chỉ cần bước thêm nửa bước là sẽ làm mẹ bị mắng. Anh từng nghĩ nhà họ Tô nuôi con trong đầy đủ, còn anh chỉ đứng ngoài nhìn vào bằng mặc cảm của một người cha nghèo. Hôm nay, lần đầu tiên anh thấy sự đầy đủ ấy có hình dạng khác: lịch học dán kín đời sống, camera nhìn xuống sân, người lớn nói bằng văn bản, trẻ con học cách gấp giấy cầu cứu. Anh hỏi: “Tôi có nên hỏi Bảo An trực tiếp không?” An Nhiên lập tức lắc đầu. “Không hỏi như lấy lời khai. Không biến con thành nguồn chứng cứ của anh. Anh chỉ cần giữ cho con biết rằng con được nói khi con muốn, và con không có lỗi nếu chưa nói được.”

Câu đó làm Thành đau hơn anh tưởng. Anh đã muốn nghe tất cả từ con, muốn biết ai nói gì, ai khóa cửa, ai bắt con phải ngoan. Nhưng một đứa trẻ không sinh ra để đứng giữa bàn người lớn và cung cấp bằng chứng. Thành gật đầu, ghi thêm vào sổ: Không hỏi ép Bảo An. Không để lộ người giúp việc. Không nhắc mẹ trước mặt con bằng giọng kết tội. An Nhiên nhìn dòng chữ ấy, ánh mắt dịu đi một chút. “Việc tiếp theo là kiểm tra các lớp ngoài nhà họ Tô: công ty, cổ phần, di chúc nếu có dấu vết, tài sản đứng tên Tô Uyển, lịch tư vấn tâm lý của Bảo An, và vì sao họ muốn anh im lặng ba mươi ngày. Ba mươi ngày không phải con số vô tình.”

Thành ngẩng lên. “Ý cô là họ đang chờ chuyện gì?” “Có thể là một thủ tục nội bộ. Có thể là một cuộc họp gia đình. Có thể là một thay đổi giấy tờ. Tôi chưa khẳng định.” An Nhiên gấp bản ghi của anh lại, kẹp riêng cùng ảnh chụp màn hình tin nhắn số lạ. “Nhưng anh nhớ kỹ, từ giờ đến lúc rõ hơn, anh càng phải ổn định. Bếp Ánh Sao, lịch sinh hoạt, chỗ ở, thu nhập, mọi thứ đều là nền. Họ muốn chứng minh anh là người cha kích động. Anh phải khiến họ không có vật liệu để dựng câu chuyện đó.” Thành cười rất nhạt. “Tức là vẫn phải về nấu cơm.” “Đúng,” cô nói, lần này khóe môi hơi nhấc lên. “Nấu cơm cũng là chiến thuật, anh Lục.”

Điện thoại của Thành rung ngay khi anh vừa cất sổ. Tên Tô Uyển hiện trên màn hình. An Nhiên nhìn thấy, ra hiệu bật loa nhưng không nói gì. Thành nhận cuộc gọi. Đầu dây bên kia có tiếng cửa đóng rất nhẹ, rồi giọng Tô Uyển vang lên, mỏng và căng: “Anh đã lấy gì từ Bảo An?” Thành không trả lời ngay. Anh nhìn An Nhiên. Cô viết nhanh lên khăn giấy: Bình tĩnh. Không buộc tội. Thành hạ giọng. “Con gửi cho anh một mảnh giấy.” Hơi thở của Tô Uyển đứt một nhịp. “Anh đừng làm lớn chuyện. Nó chỉ là trẻ con nghe người lớn nói rồi hiểu sai.” “Vậy em giải thích giúp anh,” Thành nói, tay đặt lên cuốn sổ để giữ mình ngồi yên. “Người thừa kế nhỏ nghĩa là gì?”

Tô Uyển im lặng lâu đến mức Thành nghe được tiếng đồng hồ ở quán cà phê. Sau đó, cô nói rất khẽ: “Không liên quan đến anh.” Câu ấy không sắc như những lần trước. Nó mệt, giống một người đã nói câu được dạy sẵn quá nhiều lần. Thành không đẩy cô vào góc. Anh chỉ nói: “Nếu chuyện đó khiến Bảo An nghĩ mình không được đi đâu cả, thì nó liên quan đến con. Mà chuyện liên quan đến con thì liên quan đến anh.” Đầu dây bên kia có tiếng bước chân xa xa. Tô Uyển hạ giọng nhanh hơn. “Anh không hiểu căn nhà đó đâu. Ở đó, đến cả ai được ngồi chỗ nào trong bữa cơm cũng có quy tắc. Bảo An còn nhỏ, nó không chống lại được.”

Thành nghe câu ấy như nghe một cánh cửa hé ra rồi lập tức sắp đóng. Anh muốn hỏi còn em thì sao, em có chống lại được không. Nhưng giọng một người đàn ông lớn tuổi vang lên mơ hồ ở đầu dây: “Uyển.” Tô Uyển hít vào rất khẽ. “Anh đừng nhắc chuyện này trước mặt ba tôi. Đừng kéo Bảo An vào.” “Anh không kéo con vào,” Thành nói. “Anh đang cố kéo con ra khỏi việc bị người lớn kéo qua kéo lại.” Cuộc gọi bị ngắt. Màn hình tối lại, phản chiếu gương mặt Thành trong một mảng đen nhỏ. An Nhiên không hỏi anh có ổn không. Cô chỉ nói: “Ghi lại ngay. Nguyên văn những gì cô ấy nói được đến đâu thì ghi đến đó.”

Khi Thành về đến bếp, Huy đang đứng trước thùng giữ nhiệt, mặt mày căng như sợ chỉ cần canh nguội một chút là chú mình sẽ bị cả thế giới bắt lỗi. Hai mươi suất Ánh Sao đã giao xong, hóa đơn kẹp ngay ngắn trên bàn, nồi cháo cho ông Lưu ở đầu hẻm vẫn còn ấm. Huy thấy Thành bước vào thì hỏi ngay: “Cậu nhỏ sao rồi?” Thành rửa tay rất lâu dưới vòi nước, đến khi nước lạnh kéo anh về lại căn bếp hẹp. “Nó sợ,” anh đáp. “Nhưng nó biết gửi tin cho chú.” Huy chửi thề một câu rất nhỏ rồi quay mặt đi múc canh, cố làm như mình chỉ cay vì hơi nóng. Thành không cười. Anh mở sổ chứng cứ trên chiếc bàn gỗ đã xước, ghi thêm một dòng mới: Biệt thự không chỉ giữ Bảo An bằng cửa. Nó giữ con bằng vai trò.

Tối đó, sau khi dọn xong mẻ bát cuối cùng, Thành ngồi một mình dưới ánh đèn vàng của bếp. Mùi gừng, hành và nước rửa chén lẫn vào nhau, bình thường đến mức khiến lòng anh nhói lên. Bảo An đáng lẽ chỉ cần lo bài tập toán, lo ngày mai ăn gì, lo có được đá bóng mười phút trước khi tắm hay không. Vậy mà trong căn biệt thự kia, con phải học cách hỏi nếu con nói thì mẹ có bị mắng không, phải nghe người lớn gọi mình là người thừa kế nhỏ, phải gấp một mảnh giấy như gấp cả tiếng kêu cứu vào lòng bàn tay. Thành lấy điện thoại, gửi cho An Nhiên ảnh chụp sổ vừa ghi. Cô trả lời sau vài phút: Ngày mai tôi sẽ bắt đầu kiểm tra tuyến tài sản công khai. Anh giữ nhịp bếp. Đừng tự vào biệt thự lần nữa nếu không có hẹn rõ ràng.

Thành vừa định cất máy thì màn hình sáng lên lần nữa. Tin nhắn đến từ Tô Uyển, chỉ một dòng ngắn: Nếu anh còn muốn gặp Bảo An cuối tuần này, đừng hỏi chuyện di chúc trước mặt ba tôi. Thành nhìn chữ “di chúc” rất lâu. Một phút sau, tin nhắn biến mất khỏi khung chat, như thể người gửi đã hối hận ngay khi buông tay. Nhưng ảnh chụp màn hình đã nằm trong máy anh, thời gian hiển thị rõ ràng ở góc trên. Thành gửi nó cho An Nhiên, rồi đặt điện thoại xuống bên cạnh cuốn sổ chứng cứ. Ngoài hẻm, mưa bắt đầu nặng hạt. Trong bếp nhỏ, Thành chậm rãi viết thêm ba chữ dưới dòng cuối cùng: bắt đầu từ di chúc.