Bỏ qua nội dung

Ba Luon O Sau

Chương 23 - Chương 23: Biên Bản Hòa Giải

Chương 23: Biên Bản Hòa Giải

Minh không trả lời tin nhắn đó ngay. Anh đứng bên bồn rửa, nhìn dòng chữ ngắn ngủi sáng lên trên màn hình đến khi nó tự tối đi. Trong phòng khách, Nhiên vẫn ngủ, một nửa khuôn mặt vùi vào chiếc gối ôm cũ, hàng mi thỉnh thoảng động nhẹ như người đang cố đi qua một giấc mơ không yên. Hạnh ngồi cạnh con, tay đặt trên mép chăn, không hỏi bằng lời nhưng ánh mắt đã hỏi đủ. Minh đưa điện thoại cho vợ xem. Hạnh đọc xong, sắc mặt đổi rất khẽ. “Ai gửi vậy anh?” Minh lắc đầu. “Không biết. Nhưng người này biết chuyện anh gặp Đỗ Quang chiều nay.”

Anh chụp màn hình, lưu số điện thoại, rồi gửi nguyên văn cho Mai Phương. Lần này Phương không gọi ngay. Cô nhắn lại sau vài phút: “Đừng trả lời. Lưu lại tin nhắn, giờ nhận, ảnh chụp màn hình. Từ bây giờ mọi việc liên quan Đỗ Quang chỉ đi qua phụ huynh hoặc nhà trường bằng văn bản.” Minh nhìn dòng tin ấy, thấy trong lòng mình có một cơn nóng nhỏ bị ép xuống. Vài ngày trước, có lẽ anh đã gọi lại. Bây giờ anh hiểu, mỗi cú gọi vội đều có thể thành cái cớ để người khác nói anh uy hiếp học sinh.

Nhiên tỉnh dậy khi Hạnh đứng lên tắt bớt đèn. Con nhìn Minh, giọng còn khàn vì ngủ chưa sâu: “Ba có chuyện gì hả?” Minh ngồi xuống cạnh sofa, kéo chăn ngay lại cho con. “Trường hẹn ba mẹ lên trao đổi thêm thôi.” Anh không nói đến tin nhắn. Anh càng không nói đến tên Quang. Nhiên nhìn anh lâu hơn mọi khi, như thể con đã học được cách đọc những khoảng im lặng của người lớn. Cuối cùng con chỉ hỏi: “Có bắt con lên không?” Câu hỏi ấy làm Hạnh quay mặt đi rất nhanh. Minh đáp chậm: “Chưa. Nếu con chưa sẵn sàng, ba sẽ nói phần của người lớn trước.”

Đêm đó, sau khi Nhiên vào phòng, Hạnh mới ngồi xuống bàn ăn với Minh. Trên bàn là bản yêu cầu bổ sung về camera, hóa đơn photocopy và cuốn sổ nhỏ anh ghi lời Đỗ Quang. Những thứ ấy giống mấy mảnh nhựa vụn sau một tai nạn, nhỏ đến mức có thể bị quét đi nếu không ai cúi xuống nhặt. Hạnh cầm tờ giấy lên rồi đặt xuống, giọng rất thấp: “Em sợ họ lại nói mình làm quá.” Minh nhìn cửa phòng con. “Anh cũng sợ. Nhưng nếu mình vì sợ câu đó mà ký cho xong, sau này Nhiên sẽ học được rằng chỉ cần người khác nói con phiền, con phải im.”

Sáng hôm sau, thầy Lợi gọi cho Minh lúc anh đang mở cửa tiệm. Giọng thầy vẫn mềm, nhưng phía sau cái mềm ấy có một sự vội vàng được bọc rất kỹ. “Nhà trường đã xem xét mong muốn của gia đình. Chiều nay chúng tôi muốn mời anh chị lên làm việc, hướng tới một biên bản hòa giải cuối cùng để các em ổn định học tập.” Minh hỏi: “Biên bản dựa trên kết luận nào?” Thầy Lợi cười nhẹ qua điện thoại. “Không nặng nề vậy đâu anh. Đây là hướng xử lý nhân văn, tránh làm các cháu tổn thương thêm.” Minh nhìn chiếc máy lạnh đang tháo dở trên bàn, những con ốc nhỏ nằm thành hàng. Anh nói: “Tôi sẽ đến. Nhưng tôi đề nghị mọi nội dung phải được đọc kỹ trước khi ký.”

Phòng tư vấn của trường chiều hôm đó lạnh hơn hành lang. Máy điều hòa thổi đều đều, trên tường treo mấy câu khẩu hiệu về yêu thương học đường, chữ xanh trên nền trắng sạch đến mức khiến người ta ngại thở mạnh. Minh và Hạnh ngồi một bên bàn. Bên kia là thầy Lợi, cô chủ nhiệm, một cô nhân viên hành chính cầm tập hồ sơ, và Nguyễn Thanh Vân. Bà Vân mặc bộ đồ màu kem, tóc búi gọn, mùi nước hoa rất nhẹ nhưng đủ làm căn phòng nhỏ thêm chật. Bà nhìn Minh bằng nụ cười vừa phải: “Tôi cũng mong hôm nay xong. Trẻ con có va chạm, người lớn kéo dài thì thiệt cho các con.”

Minh không đáp ngay. Anh đặt điện thoại úp xuống bàn, chế độ ghi âm đã được bật sau khi anh nói rõ: “Tôi xin ghi âm buổi làm việc để lưu nội dung.” Thầy Lợi hơi khựng, rồi gật đầu vì không tìm được lý do lịch sự để từ chối. Cô chủ nhiệm đẩy tập giấy về phía Minh. “Đây là dự thảo biên bản hòa giải. Anh chị xem trước.” Hai chữ “dự thảo” được nói rất nhẹ, nhưng giấy đã in đủ ba bản, ghim ngay ngắn, các ô chữ ký nằm sẵn ở cuối trang.

Minh đọc từ dòng đầu tiên. “Về việc mâu thuẫn phát sinh giữa học sinh Trần An Nhiên và học sinh Nguyễn Gia Hân do hiểu lầm trong giao tiếp…” Anh dừng lại ở chữ “hiểu lầm”. Hạnh ngồi cạnh, bàn tay đặt trên đầu gối siết lại. Minh đọc tiếp. Biên bản ghi hai bên đã được nhà trường trao đổi, thống nhất nhắc nhở các con giữ gìn lời nói, không chia sẻ thông tin chưa kiểm chứng, không làm ảnh hưởng uy tín cá nhân và tập thể lớp. Đến đoạn thứ ba, mắt anh chậm xuống từng chữ: “Gia đình học sinh Trần An Nhiên cam kết không tiếp tục liên hệ, tác động, đặt câu hỏi với học sinh khác ngoài sự hướng dẫn của nhà trường; không lan truyền thêm tài liệu, hình ảnh, video chưa được xác minh.”

“Tôi cần hỏi rõ,” Minh nói. “Gia đình tôi chưa từng lan truyền video nào. Người bị lan truyền là con tôi.” Cô chủ nhiệm nhìn thầy Lợi. Thầy Lợi nghiêng người, giọng vẫn nhỏ: “Ý ở đây là hai bên cùng giữ gìn, anh Minh. Không nhắm riêng ai cả.” Minh đặt ngón tay lên dòng chữ. “Nhưng tên gia đình tôi nằm ngay trước chữ cam kết. Nếu không nhắm riêng, sao nội dung này không viết chung cho cả hai bên?” Nguyễn Thanh Vân cười khẽ. “Anh kỹ quá. Một tờ biên bản thôi mà. Điều quan trọng là các cháu không bị gọi lên gọi xuống nữa. Nhất là mấy bạn như Đỗ Quang, tụi nhỏ yếu tâm lý lắm.”

Căn phòng im đi trong nửa nhịp. Minh ngẩng lên nhìn bà Vân. Từ lúc bước vào, anh chưa nhắc đến Quang. Hạnh cũng chưa nhắc. Trong biên bản trước mặt, tên Quang không xuất hiện. Vậy mà bà Vân đã đặt cái tên ấy xuống bàn với sự tự nhiên của một người biết chính xác điểm nào đang nóng. Thầy Lợi ho nhẹ: “Ý chị Vân là các học sinh khác nói chung. Nhà trường cũng không muốn các em bị ảnh hưởng.” Minh không tranh luận ngay. Anh chỉ lấy bút chì trong túi, gạch một đường nhỏ cạnh câu vừa đọc. Lúc ấy, im lặng có ích hơn cơn giận. Nó cho anh nghe thêm.

Anh đọc tiếp đến phần “hai học sinh nhận thức được hành vi ứng xử chưa phù hợp”. Minh đặt tờ giấy xuống. “Nhiên nhận thức hành vi nào chưa phù hợp?” Cô chủ nhiệm mím môi. “Em Nhiên hôm đó cũng có phản ứng căng thẳng, làm bạn Gia Hân hiểu nhầm.” Hạnh bật ra trước khi kịp kìm: “Con tôi bị quay clip cắt ghép, bị chửi trong nhóm, bài kiểm tra bị tráo, giờ lại ghi là nó làm bạn hiểu nhầm?” Giọng chị không lớn, nhưng run đến mức Minh nghe thấy cả phần chị cố nuốt xuống. Minh đặt tay lên tay vợ dưới gầm bàn. Anh biết Hạnh đang nhìn thấy Nhiên trong từng dòng chữ lạnh tanh ấy, một đứa trẻ đã nói “con không sao” quá nhiều lần để người lớn yên tâm.

Thầy Lợi thở dài như người đang cố làm cầu nối giữa hai bờ quá cứng. “Chị Hạnh, nhà trường hiểu gia đình bức xúc. Nhưng để các con trở lại bình thường, mỗi bên nhường một chút sẽ tốt hơn.” Minh hỏi: “Camera khu B thì sao?” Cô nhân viên hành chính cúi nhìn tập hồ sơ. Thầy Lợi đáp thay: “Bộ phận kỹ thuật vẫn đang kiểm tra. Chưa có gì chắc chắn.” “Vậy tại sao biên bản lại ghi gia đình tôi không còn yêu cầu xác minh hình ảnh, video liên quan sau buổi làm việc hôm nay?” Minh lật sang trang hai, xoay tờ giấy để mọi người cùng nhìn thấy. Dòng chữ nằm ở cuối đoạn, nhỏ hơn những câu phía trên, nhưng không hề mơ hồ. Nó không phải biên bản ghi lại sự thật. Nó là chiếc nắp được đo sẵn.

Bà Vân ngả người ra sau ghế. “Anh Minh, nói thật, nếu cứ đào đến camera, nhóm chat, clip gốc gì đó, người thiệt nhất vẫn là con anh. Con bé sẽ bị bạn bè nhìn khác đi. Gia đình tôi không muốn làm lớn, nhà trường cũng không muốn. Anh nên nghĩ cho cháu.” Minh nghe đến hai chữ “clip gốc”, bàn tay đặt trên mép giấy bất giác dừng lại. Hôm qua Quang đã lỡ nói. Hôm nay bà Vân nói. Hai người ở hai vị trí khác nhau, nhưng cùng chạm vào một thứ mà chưa ai trong phòng này được anh hỏi chính thức. Minh nhìn bà. “Tôi đang nghĩ cho con tôi nên mới cần biết bản đầy đủ ở đâu.” Nụ cười của bà Vân nhạt đi. Thầy Lợi lập tức chen vào: “Chúng ta quay lại biên bản, anh Minh.”

Minh cúi xuống đọc trang cuối. Ở đó có dòng: “Các bên tự nguyện thống nhất khép lại vụ việc, không khiếu nại, không cung cấp thêm thông tin cho bên thứ ba khi chưa có sự đồng ý của nhà trường.” Bên dưới, tên anh đã được đánh máy sẵn: Trần Minh, phụ huynh học sinh Trần An Nhiên. Kế bên là một ô trống để ký. Anh nhìn cái tên mình, có cảm giác như đang nhìn một người cha đã đồng ý trước khi được hỏi, đã im lặng thay con chỉ vì căn phòng này cần một kết thúc gọn gàng.

Điện thoại úp trên bàn rung nhẹ. Minh lật lên. Tin nhắn của Mai Phương hiện ra: “Nếu biên bản có chữ tự nguyện, không khiếu nại, không yêu cầu xác minh tiếp, anh đừng ký khi chưa sửa. Xin chụp lại dự thảo.” Gần như cùng lúc, thầy Lợi đẩy cây bút bi màu xanh về phía anh. “Anh chị cứ ký trước để nhà trường có cơ sở ổn định lớp. Những phần kỹ thuật, nếu có gì thêm, chúng tôi sẽ thông báo sau.” Minh nhìn cây bút, rồi nhìn Hạnh. Mắt chị đỏ nhưng rất tỉnh. Ngoài hành lang, tiếng trống chuyển tiết vang lên, đều đặn và vô tư. Minh cầm cây bút lên. Ngòi bút chạm vào khoảng trắng dưới tên anh, nhưng anh chưa viết.