Bỏ qua nội dung

Ba Luon O Sau

Chương 22 - Chương 22: Đỗ Quang Né Tránh

Chương 22: Đỗ Quang Né Tránh

Mai Phương gọi lại cho Minh khi anh vừa rẽ khỏi con đường trước cổng trường. Tiếng xe ngoài phố dội qua loa điện thoại, lẫn với tiếng cô lật giấy ở đầu dây bên kia. Minh kể ngắn gọn, không thêm suy đoán: nhân viên hành chính nói camera khu B hôm đó không hỏng cả buổi; buổi trưa còn trích được đoạn va quẹt xe ở cổng sau; nên hỏi lịch bảo trì và tên người trích xuất. Phương im lặng vài giây rồi nói: “Anh đừng nhắc đến người đó trong bất kỳ văn bản nào. Mình chỉ hỏi theo logic: nếu hệ thống lỗi, lỗi lúc nào; nếu từng có trích xuất trong ngày, ai trích, trích camera nào, lưu ở đâu.” Minh đậu xe bên lề, lấy sổ ra ghi lại. Những chữ mới nối vào nhau thành một đường đi hẹp, nhưng lần đầu tiên anh thấy đường ấy có thể dẫn ra khỏi cái câu trả lời mơ hồ “lỗi kỹ thuật”.

“Còn Đỗ Quang?” Minh hỏi. Anh không định nói tên cậu bé ấy ngay, nhưng cái tên đã nằm trong đầu anh từ hôm đoạn video bị cắt ghép xuất hiện. Trong tất cả những người bị kéo vào tin đồn, Quang là người im lặng sạch sẽ nhất: không thanh minh công khai, không đứng về phía Nhiên, cũng không đứng hẳn về phía Gia Hân. Sự im lặng đó không giống vô can. Nó giống một người đang đứng sát mép nước, sợ chỉ cần nhúc nhích là cả đôi giày sẽ ướt. Phương đáp rất nhanh: “Cẩn thận. Nó là học sinh chưa thành niên. Anh không nhắn tin riêng, không hẹn gặp riêng, không dồn hỏi. Nếu cần, phải qua phụ huynh hoặc trong bối cảnh có người lớn chứng kiến. Trước mắt anh chỉ quan sát phản ứng và ghi nhận lại.”

Minh hiểu. Anh từng nóng ruột muốn kéo sự thật ra khỏi miệng một người ngay lập tức, nhưng mấy ngày qua đã dạy anh rằng sự thật bị kéo mạnh quá có khi đứt luôn. Anh về nhà trước, gửi email bổ sung cho nhà trường. Lần này văn bản ngắn hơn, lạnh hơn: đề nghị cung cấp thời điểm bắt đầu và kết thúc lỗi ghi hình khu B; tình trạng các camera liên quan trong ngày xảy ra việc; lịch bảo trì, phiếu báo lỗi nếu có; thông tin về các lần trích xuất dữ liệu camera trong cùng ngày, bao gồm thời điểm, người thực hiện, camera được trích và mục đích trích xuất. Anh đọc lại ba lần, xóa hết những chữ có thể khiến nhà trường biết rằng bên trong họ có người đã hé miệng. Phương nhắn lại: “Ổn. Cứ để câu hỏi tự làm việc.”

Buổi trưa, Nhiên ngồi ở ghế sofa, laptop mở nhưng màn hình đã tối. Hạnh đang phơi khăn ngoài ban công, cố tạo ra những âm thanh bình thường trong một căn nhà mấy hôm nay cái gì cũng phải nhẹ tay. Minh đặt bát canh xuống bàn, vừa định nói con ăn trước thì Nhiên hỏi rất khẽ: “Ba lại gửi giấy cho trường hả?” Anh ngồi xuống đối diện con. “Ừ. Ba hỏi camera thôi.” Nhiên cắn môi, mắt dừng ở mép bàn. “Có liên quan tới Đỗ Quang không?” Câu hỏi ấy làm Minh khựng lại. Anh không hỏi ngay vì sao con nhắc đến Quang. Anh chỉ đáp: “Nếu có liên quan, ba cũng sẽ hỏi đúng cách. Ba không ép bạn nào nói trong sợ hãi.”

Nhiên gật đầu nhưng vai không thả lỏng. “Bạn ấy không xấu như mấy bạn kia,” con nói sau một lúc. “Nhưng bạn ấy sợ.” Minh nhìn đôi tay con đang xoắn vào nhau. Một đứa trẻ bị tổn thương vẫn còn chừa chỗ để bênh cho một đứa trẻ khác. Điều đó làm anh đau theo kiểu rất khó gọi tên. “Sợ không phải tội,” Minh nói chậm. “Nhưng nếu vì sợ mà để người khác bị đẩy xuống, người lớn phải hỏi cho rõ.” Nhiên không phản bác. Con chỉ kéo laptop lại, như thể cần một vật gì đó chắn giữa mình và cái tên vừa được gọi ra. Minh không hỏi thêm. Anh ghi vào đầu: Nhiên biết Quang sợ, có thể Quang đã nhìn thấy hoặc giữ điều gì đó, nhưng con chưa đủ sức kể.

Đầu giờ chiều, Minh quay lại trường để nộp bản bổ sung. Cổng trường lúc tan ca câu lạc bộ ồn hơn buổi sáng, học sinh đi thành từng nhóm, áo đồng phục trắng loang trong nắng. Minh đứng ở quầy bảo vệ ký sổ, đưa văn bản qua cửa kính và yêu cầu chuyển lên phòng hành chính. Ông bảo vệ nhìn anh một cái rất nhanh, rồi gọi bộ đàm. Lần này thầy Lợi không ra ngay, nhưng Minh nhìn thấy ông từ hành lang tầng trệt, đang nói chuyện với một nhóm học sinh nam gần bảng tin. Trong nhóm đó có Đỗ Quang. Minh nhận ra cậu không phải vì đã gặp nhiều lần, mà vì trong video cắt ghép, bóng dáng cậu luôn bị đặt ở vị trí khiến Nhiên thành người có lỗi.

Quang cao hơn bạn cùng lứa một chút, tóc cắt gọn, ba lô đeo lệch một bên vai. Khi thầy Lợi nói gì đó, cậu gật đầu liên tục, nhanh quá mức cần thiết. Một bạn bên cạnh huých khuỷu tay vào cậu, cười nhỏ: “Ba con nhỏ đó lại hỏi camera hả?” Câu nói bay tới chỗ Minh không rõ từng chữ, nhưng đủ để anh thấy mặt Quang đổi sắc. Cậu liếc về phía cổng, bắt gặp Minh, rồi lập tức cúi đầu mở điện thoại. Ngón tay cậu vuốt trên màn hình rất nhanh, nhưng màn hình vẫn đen. Minh không bước tới. Anh chỉ đứng yên, tay cầm bản photo, nhìn cậu học sinh đang giả vờ bận rộn bằng tất cả sự vụng về của tuổi mười bảy.

Thầy Lợi cũng thấy Minh. Nụ cười của thầy hiện ra đúng lúc, đúng độ, như một miếng băng dán được chuẩn bị sẵn. “Anh Minh, anh lại đến à?” Minh đưa văn bản qua cho cô nhân viên bảo vệ vừa đi ra nhận. “Tôi nộp bổ sung yêu cầu về tình trạng camera.” Thầy Lợi nhìn lướt qua tờ giấy, giọng vẫn mềm: “Những việc kỹ thuật nhà trường sẽ phản hồi sau. Tôi chỉ mong anh đừng để học sinh khác bị ảnh hưởng. Các em đang rất áp lực.” Minh không nhìn Quang, nhưng anh thấy khóe mắt cậu động đậy. “Tôi không hỏi riêng học sinh nào,” anh nói. “Tôi chỉ đề nghị người lớn trả lời phần người lớn phải chịu trách nhiệm.” Câu đó khiến Quang ngẩng lên một chút rồi lại cúi xuống.

Minh rời khỏi quầy bảo vệ trước. Anh đi chậm ra phía tiệm photocopy đối diện trường để in thêm một bản lưu, không quay đầu. Mười phút sau, khi anh đang kẹp giấy vào bìa nhựa, cửa kính tiệm rung nhẹ. Đỗ Quang bước vào mua bút, phía sau không có bạn nào đi cùng. Vừa thấy Minh, cậu đứng sững như người vào nhầm phòng. Chủ tiệm hỏi mua gì, Quang lắp bắp nói lấy một cây bút đen, mắt nhìn xuống hộp kẹo cao su cạnh quầy. Minh đặt tiền in lên bàn, giữ khoảng cách đủ xa. “Chú là ba của Nhiên,” anh nói. “Chú không hỏi cháu ở đây. Chú chỉ muốn nói, nếu có chuyện gì cháu thấy mà chưa dám nói, cháu có thể nói với phụ huynh của cháu, hoặc yêu cầu có giáo viên, phụ huynh cùng chứng kiến.”

Mặt Quang trắng đi. “Cháu không biết gì hết.” Câu trả lời bật ra quá nhanh. Minh gật đầu, không chặn đường cậu. “Ừ. Chú nghe vậy.” Quang cầm cây bút, nhưng không lấy tiền thừa. Cậu quay ra cửa, rồi như bị chính nỗi sợ kéo lại, nói thêm: “Cháu không có clip gốc đâu. Với lại… cái clip mọi người xem trong nhóm, cháu không đăng.” Không khí trong tiệm photocopy bỗng mỏng đi. Tiếng máy in chạy rè rè phía sau trở nên rõ đến khó chịu. Minh nhìn cậu, không hỏi “clip gốc nào”, cũng không hỏi vì sao cháu biết bản trong nhóm không phải bản gốc. Anh chỉ nói: “Chú chưa hỏi chuyện đó.”

Quang sững người. Cậu nhận ra mình vừa nói thừa. Hai tai đỏ lên, bàn tay bóp cây bút đến cong nhẹ vỏ nhựa. Ngoài cửa, có tiếng bạn gọi: “Quang, nhanh lên!” Cậu giật mình, bỏ lại tiền thừa trên quầy rồi chạy ra. Qua lớp kính, Minh thấy cậu nhập vào nhóm bạn, vai co lại. Một bạn khoác vai cậu, nói gì đó khiến cả nhóm cười, nhưng Quang không cười. Cậu quay đầu nhìn về tiệm photocopy một lần rất nhanh. Ánh mắt ấy không có vẻ thách thức. Nó giống ánh mắt của người đang ôm một vật nóng mà chưa tìm được chỗ đặt xuống.

Minh không đi theo. Anh lấy điện thoại ra, mở ghi chú, ghi thời gian, địa điểm, lời Quang nói nguyên văn nhất có thể: “Cháu không có clip gốc đâu. Clip trong nhóm không phải cháu đăng.” Anh ghi thêm: “Mình chưa hỏi về clip gốc.” Rồi anh chụp lại hóa đơn photocopy có giờ in, lưu cùng ảnh bản yêu cầu bổ sung. Những việc nhỏ ấy chậm chạp, khô khan, nhưng chúng giữ anh khỏi biến mình thành người lớn chỉ biết dùng áp lực để ép một đứa trẻ sợ hãi. Nếu Quang thật sự giữ bản gốc, cậu vẫn cần một lối ra không làm cậu hoảng đến mức tự chôn tất cả sâu hơn.

Khi Minh gửi ghi chú cho Mai Phương, cô gọi lại ngay. “Anh chắc là anh chưa nhắc chữ clip gốc trước đó?” “Chắc.” Minh nhìn qua đường, nơi nhóm học sinh vừa rẽ khỏi cổng trường. “Tôi chỉ nói nếu cháu thấy gì thì nói qua người lớn.” Phương thở ra rất nhẹ. “Vậy cậu bé biết có bản gốc, hoặc ít nhất biết bản đang lan không phải đầy đủ. Anh đừng đụng vào nó vội. Bước tiếp theo là xin làm việc chính thức có phụ huynh Đỗ Quang hoặc yêu cầu trường lập danh sách học sinh có mặt ở khu B trong khung giờ đó.” Minh đáp “ừ”, nhưng mắt anh vẫn dừng ở cánh cổng trường. Trước đây anh nghĩ sự thật nằm trong camera im lặng trên trần. Bây giờ anh biết nó còn nằm trong một đứa trẻ đang run, trong một câu phủ nhận quá nhanh, và trong hai chữ “clip gốc” mà anh chưa từng nói ra.

Chiều muộn, Minh về nhà. Nhiên đã ngủ trên sofa, tay vẫn đặt lên bàn phím laptop. Hạnh kéo chăn mỏng lên cho con, nhìn Minh bằng ánh mắt hỏi lặng. Anh đặt ngón tay lên môi, rồi đi vào bếp rót nước. Điện thoại trong túi rung một lần. Là tin nhắn từ số lạ, không có tên: “Đừng hỏi Quang nữa. Nó không chịu nổi đâu.” Minh đứng rất lâu bên bồn rửa. Nước trong ly sóng sánh dưới ánh đèn vàng. Anh không biết người gửi là Quang, bạn của Quang, hay một người lớn nào đó đang theo dõi từng bước của anh. Nhưng anh biết một điều: nếu có người vội ngăn anh hỏi Quang, thì Đỗ Quang chắc chắn biết nhiều hơn những gì cậu vừa phủ nhận.