Chương 40 - Chương 40: Chữ Ký Của Huy
Máy điều hòa trong phòng đọc phát ra một tiếng tách khô, rồi im. Câu hỏi của Trạch Hành vẫn nằm giữa chiếc bàn kim loại, ngay cạnh mã đỏ K4-ĐP/MT-02. Nhân viên kho không ngẩng lên. Hai người chứng kiến cũng giữ nguyên vị trí, như thể chỉ một cử động thừa lúc này cũng có thể biến thành phần phải giải thích trong biên bản. Huy nhìn dòng mã lâu đến mức đồng hồ điện tử trên tường đổi thêm một phút.
“Chưa đủ căn cứ để nói số hai là bản ghi thứ hai,” ông đáp. “Nó có thể là số thứ tự vật mang, số lần chuyển lưu hoặc mã nội bộ của kho điều phối.”
“Anh nhận ra tiền tố đó.”
Huy không phủ nhận. Ông quay sang nhân viên kho, yêu cầu ghi nguyên văn nhận xét của Trạch Hành và câu trả lời của mình, rồi lập phiếu bổ sung để truy vấn kho K4 thuộc hệ thống điều phối cũ. Mỗi chỉ dẫn đều đúng thủ tục. Chính vì đúng, sự tránh né càng hiện rõ. Trạch Hành nhìn cây bút trong tay Huy chạy xuống cuối phiếu. Nét ký nhanh, phần cuối kéo chéo xuống dưới như một vết cắt. Sáu năm trước, anh đã thấy nét đó trên hàng trăm biên bản hiện trường. Anh chưa từng nghĩ có ngày mình phải nhớ nó như nhớ một âm thanh khả nghi.
Phiếu truy nguyên được đóng dấu 08:17. Nhân viên kho thông báo câu trả lời từ đơn vị khác sẽ không đến ngay; hồ sơ cũ chưa số hóa đầy đủ, yêu cầu phải đi qua bộ phận pháp chế và cán bộ quản lý kho hiện tại. Huy gật đầu, bảo cô tiếp tục kiểm kê phần tài liệu kết thúc xác minh nằm trong chính hộp HS-MT-06. “Chúng ta chưa rời phạm vi quyết định mở kho,” ông nói. “Đối chiếu lý do hồ sơ được chuyển trạng thái và căn cứ đã được viện dẫn.”
Người phụ trách lật đến nhóm tờ cuối. Tiếng giấy cọ nhau nghe mỏng và ráp. Tờ bảy mươi chín là báo cáo rà soát lần cuối. Tờ tám mươi là phiếu đề xuất kết thúc xác minh người mất liên lạc. Tờ tám mươi mốt là bản phê duyệt chuyển hồ sơ sang lưu kín. Trạch Hành không chạm vào chúng. Anh chỉ cúi gần hơn khi từng trang được đặt dưới camera tài liệu.
Bản báo cáo lặp lại những câu anh đã đọc ở đầu hồ sơ: Minh Thư có dấu hiệu tự ý rời nhà, không có yêu cầu tiền chuộc, không ghi nhận nhân chứng thấy hành vi cưỡng ép. Phần đánh giá cuộc gọi cuối ghi rằng nội dung không rõ, tín hiệu mất tự nhiên do thời tiết và chất lượng đường truyền. Ba tiếng kim loại bị xếp vào nhóm âm thanh sinh hoạt không đủ giá trị định vị. Ở mục chứng cứ kỹ thuật, một dòng đánh máy khẳng định: “Đã đối chiếu toàn bộ bản ghi gốc thời lượng 00:39.1; không phát hiện lời cầu cứu rõ ràng hoặc thông tin định vị có thể kiểm chứng.”
Trạch Hành đọc dòng đó hai lần. Bản sao vừa phát chỉ dài ba mươi mốt phẩy bốn giây. Bảy phẩy bảy giây còn lại không có trong hộp. Nhưng sáu năm trước, người lập báo cáo đã viết rằng họ nghe toàn bộ ba mươi chín phẩy một giây.
“Cho tôi xem ngày tạo phụ lục kỹ thuật,” anh nói.
Kỹ thuật viên kho mở bản quét trên máy độc lập. Góc phải phụ lục có dấu thời gian 18:12, cùng ngày với phiếu đề xuất. Bên dưới là mã tiếp nhận của trung tâm điều phối. Phiếu đề xuất lại ghi giờ hoàn tất 16:35. Tức là văn bản đề nghị khép hồ sơ đã được ký trước khi phụ lục được dùng làm căn cứ xuất hiện trên hệ thống gần hai giờ.
Huy yêu cầu phóng to hai mốc thời gian, chụp màn hình và ghi nhận là “không thống nhất về trình tự lập tài liệu”, chưa kết luận tài liệu được lập sau hay dấu thời gian được cập nhật muộn. Ông vẫn tách sự thật khỏi suy đoán như ở mọi hiện trường. Trạch Hành từng dựa vào sự thận trọng ấy. Bây giờ, mỗi câu chữ chính xác của Huy lại giống một cánh cửa đóng vừa đủ để không ai buộc được ông bước qua.
Nhân viên kho chuyển sang phiếu đề xuất. Cuối trang có ba ô. Người lập báo cáo ký bằng nét mực đen đã nhòe. Ô phê duyệt mang tên Nguyễn Bảo Cường, đóng dấu vào sáng hôm sau. Ở giữa là ô “cán bộ phụ trách tổ xác minh”, dưới câu in sẵn: “Đã kiểm tra hồ sơ, đã đối chiếu vật chứng và thống nhất đề nghị kết thúc xác minh theo nội dung nêu trên.”
Tên viết tay bên dưới là Trần Quốc Huy.
Không ai nói gì. Camera tài liệu tự điều chỉnh tiêu cự, phát một tiếng rè nhỏ. Trạch Hành nhìn nét ký màu xanh đã bạc: chữ đầu gọn, phần giữa dồn nhanh, nét cuối kéo chéo xuống dưới. Nó giống chữ ký Huy vừa đặt trên phiếu truy nguyên đến mức anh không cần một chuyên gia chữ viết để cảm thấy lạnh ở lòng bàn tay. Nhưng cảm giác không phải chứng cứ.
“Đề nghị đối chiếu hình thức chữ ký với tài liệu Huy vừa ký sáng nay,” anh đọc thành lời.
Huy nhìn anh. “Đối chiếu hình thức không phải giám định.”
“Tôi biết.”
Nhân viên kho xin ý kiến người chủ trì. Huy im một nhịp, sau đó gật đầu. Hai phiếu được đặt cạnh nhau dưới camera, không chồng mép, không rời khỏi tầm ghi hình. Cô đọc các đặc điểm nhìn thấy bằng mắt thường: cùng cách nối hai nét đầu, cùng điểm dừng ngắn ở giữa họ tên, cùng nét kết thúc xiên xuống. Biên bản chỉ ghi “có đặc điểm tương đồng”, không ghi “cùng một người ký”. Trạch Hành không cần nhiều hơn thế vào lúc này.
Điện thoại công vụ của Huy rung trên bàn. Tin nhắn từ tổ giám định hiện lên đủ để ông đọc: đã phục dựng thêm bốn gói dữ liệu từ thiết bị trong phòng Điều phối, chưa xác định được vị trí M-19; một gói chứa ảnh danh sách ca nhưng phần tên bị mã hóa. Huy trả lời yêu cầu tiếp tục theo đúng ảnh sao niêm phong, không thử mở bằng tài khoản ngoài hệ thống. Ông đặt điện thoại xuống, sự sống của những người còn mất tích kéo căn phòng trở lại hiện tại trong vài giây. Trạch Hành hiểu họ không được phép để quá khứ nuốt hết thời gian. Nhưng quá khứ này đang nằm ngay trước mặt, có chữ ký của người đứng cạnh anh.
“Ở thời điểm ký,” Trạch Hành hỏi, “anh đã nghe bản ghi ba mươi chín phẩy một giây chưa?”
Huy không trả lời ngay. Ông lật lại báo cáo, mắt dừng ở câu “không phát hiện lời cầu cứu rõ ràng”. Ngón tay ông đặt sát mép giấy nhưng không chạm vào phần chữ ký. “Ghi vào biên bản,” ông nói với nhân viên kho, “người được mời đối chiếu đặt câu hỏi về phạm vi kiểm tra của người ký. Chưa có lời giải trình tại phiên mở kho.”
“Chưa có,” Trạch Hành nhắc lại. “Hay anh không muốn có?”
Một trong hai người chứng kiến khẽ đổi tư thế. Huy ngẩng lên. Trong mắt ông không có vẻ giận dữ mà Trạch Hành từng thấy khi đồng đội vượt quyền, cũng không có sự lạnh lùng của người đã chuẩn bị sẵn lời phủ nhận. Chỉ có một sự mệt mỏi bị nén chặt, giống như ông đã giữ một cánh cửa suốt sáu năm và biết bản lề đang bắt đầu bật khỏi tường.
“Đừng biến phòng đọc thành phòng hỏi cung,” Huy nói.
“Tôi đang hỏi về căn cứ của một chữ ký.”
“Và tôi đang bảo vệ giá trị của những gì chúng ta vừa tìm thấy. Anh muốn câu trả lời, hay muốn một câu nói không có luật sư, không có tư cách làm việc và không thể dùng được ở bất kỳ đâu?”
Câu hỏi đánh trúng phần tỉnh táo còn lại trong Trạch Hành. Anh lùi nửa bước khỏi bàn. Huy đúng về thủ tục, nhưng điều đó không làm chữ ký biến mất. Anh yêu cầu kiểm tra mục lục tài liệu kèm theo phiếu đề xuất. Danh mục liệt kê sáu phụ lục; trong hộp chỉ có năm. Mục còn thiếu mang tên “Bản giải trình ý kiến khác biệt của cán bộ phụ trách”, hai trang, lập cùng ngày. Ở cột tình trạng, ai đó đã gạch chữ “kèm theo” và viết tay “rút khỏi hồ sơ theo yêu cầu”. Không có số yêu cầu. Không có người nhận.
Huy nhìn dòng đó rất lâu. Lần này vai ông không chỉ cứng lại. Bàn tay ông khép thành nắm, rồi mở ra. Ông yêu cầu lập thêm biên bản bất nhất, truy nguyên hai trang giải trình và niêm phong riêng bản mục lục. Giọng ông vẫn đều, nhưng ở chữ “giải trình” có một khoảng hụt rất nhỏ.
Trạch Hành nhìn từ mục tài liệu bị rút sang chữ ký màu xanh. Có thể hai trang thiếu chứa phản đối. Cũng có thể chúng chỉ là cách một người tự bảo vệ mình sau khi đã đồng ý. Anh không cho phép bản thân chọn cách giải thích dễ chịu hơn khi chưa có chứng cứ. Sáu năm trước, Minh Thư đã bị thu nhỏ thành một kết luận thuận tiện. Anh sẽ không làm điều tương tự, kể cả với Huy.
Nhân viên kho hỏi có tiếp tục mở bản phê duyệt hay tạm dừng để hoàn tất các biên bản bất nhất. Huy đáp phải hoàn tất trước. Ông ký từng trang mới, vẫn nét cuối xiên xuống ấy. Đến trang ghi nhận phiếu đề xuất khép hồ sơ, bút ông dừng ngay trên dòng mô tả chữ ký cũ.
Trạch Hành nghe tiếng đầu bút chạm giấy, khô và ngắn như tiếng kim loại thứ ba bị cắt mất phần ngân. Anh hỏi lần cuối, đủ chậm để camera và máy ghi âm giữ nguyên từng chữ:
“Chữ ký trong hồ sơ Minh Thư là của anh, đúng không?”
Huy không ký tiếp. Ông cũng không ngẩng lên.
Máy ghi âm vẫn chạy, thu trọn sự im lặng của ông.
