Bỏ qua nội dung

Tin Hieu Cuoi Cung

Chương 41 - Chương 41: Bài Hát Cũ

Máy ghi âm chạy thêm bảy giây sau câu hỏi của Trạch Hành. Trong bảy giây ấy, đầu bút của Huy vẫn đứng trên dòng ký xác nhận, nhân viên kho không ngẩng lên, còn hai người chứng kiến giữ nguyên tay trên mặt bàn. Tiếng quạt tản nhiệt trong máy độc lập trở nên rõ đến khó chịu. Cuối cùng Huy đặt bút xuống, nhưng không ký. “Ghi nhận tôi chưa trả lời câu hỏi này tại phiên mở kho,” ông nói. “Tôi sẽ giải trình khi có quyết định làm việc phù hợp và người chủ trì không phải là tôi.” Đó không phải lời phủ nhận. Trạch Hành cũng không cho phép mình gọi nó là thú nhận.

Nhân viên kho đọc lại nguyên văn, đánh dấu thời điểm 08:46 rồi đề nghị tạm dừng phiên để hoàn thiện biên bản bất nhất. Huy đồng ý, tự ghi lý do tạm dừng và yêu cầu niêm phong lại ba tài liệu đang đối chiếu. Nét ký mới vẫn kéo xiên xuống, nhưng lần này ông ký ở cuối trang rất nhanh, như thể chỉ cần chậm thêm một nhịp, câu hỏi vừa rồi sẽ chen vào giữa tên mình. Khi túi niêm phong được ép mép, điện thoại công vụ của ông rung hai lần liên tiếp. Huy nhìn màn hình, sắc mặt đổi trước khi ông kịp giấu đi. “Tổ kỹ thuật phục dựng được một đoạn âm thanh trong gói dữ liệu thứ ba,” ông nói. “Có khả năng liên quan trực tiếp đến M-19.”

Quá khứ lập tức bị đẩy khỏi giữa bàn bởi một người vẫn còn có thể đang chờ được tìm thấy. Huy yêu cầu chuyển bản sao làm việc sang phòng nghe bảo mật, giữ nguyên ảnh sao gốc và lập mã truy cập cho từng người. Trạch Hành đi sau ông qua hành lang kho, cách đúng hai bước. Sáu năm làm đồng đội khiến anh nhận ra nhịp đi của Huy vẫn như cũ: nhanh hơn khi có nạn nhân sống, chậm hơn khi có giấy tờ phải chịu trách nhiệm. Điều đó làm vết rạn trong anh đau hơn, không nhẹ đi.

Phòng nghe chỉ có ba ghế, một màn hình không nối mạng và cặp loa kiểm âm đặt sát tường. Kỹ thuật viên từ tổ phục dựng tham gia qua đường truyền nội bộ, xác nhận đoạn âm thanh dài mười hai phẩy sáu giây được tách từ vùng nhớ chưa ghi đè của thiết bị thu trong phòng Điều phối. Tệp không có tọa độ. Dấu thời gian chỉ xác định được trong khoảng bốn mươi phút trước khi nguồn điện của thiết bị bị ngắt. “Chúng tôi chưa chứng minh được giọng trong tệp là M-19,” kỹ thuật viên nói. “Chỉ có một âm tiết gần với mẫu giọng ở cuộc gọi đêm mưa. Tôi đề nghị nghe như dữ liệu chưa định danh.”

Huy nhìn sang Trạch Hành. “Anh nghe trước. Không suy diễn danh tính.”

Trạch Hành đeo tai nghe. Đoạn ghi bắt đầu bằng tiếng cọ khô, giống vải áo quét qua cạnh gỗ. Sau đó là một nhịp động cơ thấp và đều, không đủ sạch để phân biệt máy phát hay xe đang nổ không tải. Ở giây thứ tư, một hơi thở trẻ vang sát màng thu. Cô bé không nói. Em ngân năm nốt rất nhỏ: ba nốt đầu đi xuống, nốt thứ tư bất ngờ nhấc cao, nốt cuối rơi hụt như bị cắt giữa chừng. Phía xa có tiếng cửa mở, rồi một người đàn ông nói một từ không rõ. Tệp kết thúc bằng cú chạm ngắn vào kim loại.

Trạch Hành không tháo tai nghe. Giai điệu ấy không hiện ra như một ký ức hoàn chỉnh. Nó đến bằng hình ảnh méo và vụn: Minh Thư ngồi trên thành bếp, chân đung đưa, lấy thìa gõ vào miệng cốc; một chiều mất điện, em hát sai điệp khúc rồi cãi rằng bài hát vốn phải như thế; tiếng xe buýt rung qua cửa kính trong một tin nhắn thoại cũ. Anh nhận ra mình đang nắm quá chặt mép bàn nên buông tay ra. “Phát lại từ giây ba phẩy hai,” anh nói.

Lần thứ hai, anh bỏ qua hơi thở và chỉ giữ khoảng cách giữa các nốt. Lần thứ ba, anh nghe nốt cuối. Nó không rơi đúng về âm kết thường thấy. Minh Thư từng luôn hát thấp hơn một quãng nhỏ ở chỗ đó. Không phải vì không biết hát. Em cố tình đổi, rồi bảo như vậy nghe giống một câu hỏi chưa được trả lời.

“Anh biết bài này?” Huy hỏi.

“Biết một phiên bản.” Trạch Hành tháo tai nghe. “Nhưng trí nhớ của tôi không phải căn cứ.”

Anh yêu cầu mời An Nhiên nghe đoạn tệp dưới tư cách chuyên gia hỗ trợ nạn nhân, chỉ để đánh giá hành vi âm thanh chứ không xác nhận danh tính. Huy chấp thuận. Qua đường truyền, An Nhiên nghe hai lần rồi nói giọng ngân rất nhỏ, đều hơi, có thể là cách tự ổn định khi người nói không dám phát âm thành lời. Tuy nhiên, việc dừng đúng trước tiếng cửa cho thấy cô bé có nhận biết môi trường và chủ động ngắt âm thanh. “Đừng coi đây là một lời nhắn chỉ vì chúng ta cần nó là lời nhắn,” cô nói. “Nhưng cũng đừng bỏ qua khả năng em ấy chọn giai điệu vì biết có người sẽ nhận ra.”

Trạch Hành nhìn màn hình đen. Câu cuối của An Nhiên chạm đúng vào phần anh đang cố giữ yên. Anh nói mình có một tin nhắn thoại cá nhân của Minh Thư, được gửi trước ngày cô mất tích nhiều tháng. Tệp nằm trong bản sao lưu gia đình, không thuộc hồ sơ vụ án. Huy không hỏi vì sao anh còn giữ. Ông chỉ đáp: “Muốn dùng để đối chiếu, anh giao nộp tự nguyện, lập biên bản nguồn gốc và không mở trực tiếp trên thiết bị cá nhân trong phòng này.”

Thủ tục mất mười chín phút. Trạch Hành đăng nhập bản sao lưu trên máy cách ly của kho, trước sự chứng kiến của nhân viên kỹ thuật; chọn đúng tệp; xác nhận ngày tạo, chuỗi đồng bộ và nội dung chưa qua chỉnh sửa theo khả năng của hệ thống lưu trữ. Tên tệp do Minh Thư đặt là “xe hai bảy lại kẹt”. Khi dòng chữ ấy hiện lên, anh phải đọc hai lần mới bấm được nút sao chép. Bản gốc cá nhân không bị giữ, nhưng một ảnh sao được tạo mã băm, niêm phong điện tử và gắn vào biên bản giao nộp.

Tin nhắn dài hai mươi tám giây. Bốn giây đầu chỉ có tiếng máy xe rung và tiếng tiền xu va vào khay. Minh Thư cười rất khẽ, nói: “Anh đoán xem em đang ở đâu,” rồi ngân đúng năm nốt ấy. Ở phía sau, một phụ nữ rao tên hai trạm dừng. Tiếng dụng cụ bấm vé vang lên ba lần, khô và gọn. Minh Thư hát lại đoạn cuối, vẫn hạ sai nốt như thói quen. Trước khi tệp dừng, cô nói với ai đó bên cạnh: “Chị ngồi sát vào, xe thắng gấp đấy.”

Không ai trong phòng nghe lần thứ hai ngay. Câu nói cuối quá bình thường, và chính sự bình thường ấy làm khoảng thời gian sáu năm co lại thành một khoang xe nóng, nơi Minh Thư vẫn còn đủ gần để nhắc người khác ngồi cho chắc. Trạch Hành nhìn đồng hồ chạy trên màn hình. Anh không nhớ người em nói cùng là ai. Trong ký ức của gia đình, tin nhắn này chỉ là một lời trêu. Bây giờ nó chứa một giọng phụ nữ bán vé, hai trạm dừng và dấu hiệu rằng Minh Thư không đi một mình.

Kỹ thuật viên tách phần giai điệu của hai tệp, đặt các đường cao độ lên cùng một trục. Kết quả không thể xác định người hát và cũng không chứng minh hai người từng gặp nhau. Nhưng năm khoảng chuyển nốt gần như trùng, kể cả chỗ kết bị hạ thấp bất thường. “Nếu đây là một bài phổ biến, chúng ta cần bản chuẩn để loại trừ,” anh ta nói. “Riêng biến thể ở nốt cuối xuất hiện giống nhau trong cả hai mẫu. Tôi chỉ có thể ghi: cùng mô-típ giai điệu, cùng sai lệch kết câu.”

An Nhiên im vài giây rồi hỏi: “Minh Thư có hay dạy người khác hát theo kiểu đó không?”

Trạch Hành nhớ em gái từng đổi lời bài hát cho trẻ con ở khu trọ, từng ghi tiếng thành phố vào chiếc máy nhỏ và bắt mọi người đoán địa điểm. Nhưng anh không biến những mảnh nhớ thành câu trả lời. “Tôi không biết ai đã nghe em ấy hát,” anh nói. “Tôi chỉ biết cô bé trong tệp hiện tại không ngân phiên bản thông thường.”

Huy đứng bên cửa, từ lúc tin nhắn cũ được mở không hề ngồi xuống. Ông yêu cầu lập hai hướng xác minh riêng: một hướng nhận dạng bài hát và nguồn phổ biến của biến thể; một hướng truy tuyến xe số 27 ở thời điểm tệp cá nhân được tạo, gồm lịch trình, đơn vị vận hành, danh sách lái xe và nhân viên bán vé. Ông không nhắc đến chữ ký trong phòng đọc. Trạch Hành cũng không nhìn ông khi ký biên bản giao nộp. Giữa họ lúc này có hai hồ sơ: một hồ sơ cũ Huy chưa chịu giải thích, và một tín hiệu mới cả hai không được phép để chìm.

Kỹ thuật viên tăng âm phần cuối của tin nhắn Minh Thư. Sau câu nhắc người bên cạnh ngồi sát vào, tiếng phụ nữ bán vé vọng lại, méo vì động cơ nhưng vẫn tách được ba chữ: “Bến Kho Cũ.” Trạch Hành ngẩng lên. Tuyến 27 hiện tại không còn đi qua địa danh đó; khu bến đã bị dỡ từ năm năm trước, sau khi mạng xe buýt đổi nhà thầu. Muốn biết người con gái ngồi cạnh Minh Thư là ai, họ sẽ phải tìm người còn nhớ một chuyến xe đã biến mất khỏi bản đồ.

Anh yêu cầu phát lại hai đoạn giai điệu, nối sát nhau. Một giọng ở sáu năm trước, một giọng chưa xác định trong hiện tại. Năm nốt đi qua khe hở thời gian gần như không lệch. Đến nốt cuối, cả hai cùng hạ xuống cùng một chỗ sai.

Cô bé đêm mưa không hát bài hát cũ.

Em hát đúng phiên bản Minh Thư từng hát sai.