Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em
Chương 51 - Chương 51: Những Chiếc Lồng Kín
Chương 51: Những Chiếc Lồng Kín
Đèn báo trên cánh cổng chuyển từ xanh sang đỏ lúc hai giờ ba mươi tám. Một tiếng khóa điện khô khốc vang lên sau lớp tôn màu kem, rồi khu đất cuối đường lại im như chưa từng nuốt vào một chiếc xe tải đổi biển. An Nhiên nhìn chấm đỏ ấy lâu hơn mức cần thiết. Tay cô vẫn đặt trên cuốn sổ mở sẵn, đầu bút dừng cạnh dòng “dải niêm phong xanh, bốn ô”, nhưng cô không viết thêm điều mình chưa nhìn thấy.
Trạch Hành nhận xác nhận từ đơn vị trực rồi đặt điện thoại xuống giữa hai người. Cảnh sát giao thông đã chuyển thông tin về hai biển số cho tổ tuần tra gần nhất; đơn vị thú y cấp huyện đang kiểm tra quyền quản lý của cơ sở. Đội phải giữ nguyên vị trí công cộng, không tiếp cận cổng, không gọi vào số trên biển hiệu. “Chờ không có nghĩa là bỏ mặc,” anh nói. An Nhiên khép nắp bút. “Tôi biết. Chỉ là bên trong cũng đang chờ.”
Tưởng Nghiên yêu cầu Phó Nhiên lùi xe khỏi đầu dốc, tránh để hai phương tiện cùng nằm trong một góc camera. Bạch Giai ở trạm mở ba hướng tra cứu: tên quỹ, địa chỉ khu đất và mã số trên một trang kêu gọi tài trợ cũ. Không ai nói “quỹ giả” trước khi có dữ liệu. Cái tên tử tế trên biển hiệu có thể chỉ là thương hiệu hoặc một pháp nhân chưa được cập nhật; nếu họ kết luận sớm, mọi bằng chứng sau đó sẽ bị kéo theo thành kiến.
Hai giờ năm mươi hai, một xe tuần tra không bật còi dừng ở lề đường cách họ gần năm mươi mét. Hai cán bộ chụp toàn cảnh cổng từ phần đường công cộng, ghi nhận dấu lốp mới trên lớp bụi nhưng không bước vào khu đất. Chiếc tải đã ở bên trong; hành vi đổi biển đủ để họ theo dõi nếu phương tiện rời đi, chưa đủ để tự ý mở cổng một cơ sở đang đóng.
Bạch Giai gọi lại lúc ba giờ lẻ một. “Không có quỹ xã hội hay quỹ từ thiện nào đăng ký đúng tên Mái Nhà Bình An trong dữ liệu công khai. Mã số trên trang tài trợ thuộc một công ty dịch vụ cộng đồng đã ngừng hoạt động mười tám tháng trước. Địa chỉ đăng ký là văn phòng chia sẻ trong thành phố, không phải khu đất này.” Cô dừng một nhịp. “Tôi cũng chưa thấy giấy phép chăm sóc, lưu giữ hay phục hồi động vật tại tọa độ này. Chưa thấy không có nghĩa chắc chắn không có. Tôi đang xin xác minh chính thức.”
Trạch Hành yêu cầu cô lưu từng kết quả cùng thời gian truy cập, tách phần dữ liệu khỏi phần suy luận. Tưởng Nghiên nhắc cả nhóm không đưa bất cứ thứ gì ra ngoài thư mục chứng cứ. Cơn giận trong An Nhiên không bùng lên mà lắng thành một lớp lạnh và rõ. Một tấm biển có thể dùng tên thương mại, một giấy phép có thể chưa được đồng bộ; nhưng một chiếc xe đổi biển đi từ DT-04 đến nơi không có hồ sơ phù hợp không còn là sự trùng hợp họ được phép bỏ qua.
Camera trên trụ cổng quay chậm sang phía đường. Ánh hồng ngoại quét qua kính xe như một vệt mắt nhợt nhạt. “Họ có thể đã ghi biển số chúng ta từ lúc xe máy bám theo,” Trạch Hành nói. “Vậy bây giờ che mặt cũng không làm chúng ta biến mất.” Anh nhìn cô, rồi tắt đèn báo sạc nhỏ trên bảng điều khiển. Đó là tất cả những gì họ thay đổi.
Ba giờ mười một, cổng mở lần thứ hai để một xe tải nhỏ chở thùng giấy chạy ra. Khoảng hở chỉ đủ cho ánh đèn sân kéo thành một hành lang vàng nhạt vào nhà xưởng. Phó Nhiên giữ máy ảnh trên giá trong xe, chụp ở tiêu cự cố định để sau này chứng minh toàn bộ hình ảnh được ghi từ ngoài đường.
Qua khe cổng, An Nhiên thấy một dãy khung kim loại đặt trên bánh xe. Chúng cao ngang ngực người, bốn mặt bọc tấm nhựa xám đục. Khi một nhân viên kéo chiếc ngoài cùng qua vùng sáng, cô nhìn rõ các khe thông khí hẹp phía trên, cửa nạp nước bên hông và khóa gài kép thường dùng cho lồng vận chuyển động vật cỡ vừa. Mặt trước bị che kín, không có thẻ tên, hồ sơ sức khỏe hay ký hiệu cách ly. Trên mỗi cửa chỉ dán một dải xanh chia bốn ô vuông.
Bốn chiếc lồng vừa được đẩy khỏi khu tiếp nhận còn mang hơi nước trên tấm nhựa. Sau chúng là ít nhất sáu chiếc khác xếp sát tường. Một nhân viên cúi xuống mở ô nhỏ, đưa vào bát nước rồi khóa lại. Khi bàn tay rút ra, một bóng nhỏ dịch chuyển sau lớp nhựa đục. Không có tiếng kêu lớn, chỉ có tiếng móng chạm rất khẽ vào đáy kim loại, hai lần rồi dừng.
An Nhiên không nhận ra mình đã nín thở cho đến khi Trạch Hành nói: “Mô tả cho tôi, đừng kết luận.” Cô đọc chậm từng chi tiết: kích thước, khe khí, khóa kép, cửa nạp nước, dải niêm phong, số lượng nhìn thấy, thao tác của nhân viên và chuyển động phía trong. Cô không nói đó là chó hay mèo, không gọi những chiếc hộp kín ấy là bằng chứng sống. Nhưng đến chiếc thứ tư, giọng cô thấp đi. “Cấu trúc này được thiết kế để giữ động vật mà không cho người ngoài nhìn thấy trực tiếp.”
Một cán bộ tuần tra cũng quan sát được khoảng mở của cổng. Anh chuyển đoạn ghi hình cho đầu mối thú y và yêu cầu cơ sở cử người đại diện ra làm việc. Gần ba phút sau, một người đàn ông mặc áo sơ mi trắng xuất hiện, tự giới thiệu là quản lý ca đêm. Ông ta nói khu đất chỉ tiếp nhận “vật tư phục hồi”, còn những tủ có bánh xe là thiết bị cách âm dùng huấn luyện hành vi. Khi được hỏi giấy phép và danh sách động vật đang lưu giữ, ông ta trả lời hồ sơ do văn phòng chính quản lý, ban đêm không có người phụ trách hành chính. Cán bộ hỏi thẳng bên trong có động vật không. Người quản lý nhìn vào camera gắn trên ngực anh ta rồi đáp: “Không có hoạt động tiếp nhận công khai vào giờ này.” Đó không phải câu trả lời. Trạch Hành ghi nguyên văn, không sửa thành lời thừa nhận hay phủ nhận. Người quản lý từ chối kiểm tra tự nguyện, viện lý do khu vực vô trùng và dữ liệu khách hàng. Đơn vị thú y thông báo sẽ lập yêu cầu kiểm tra hành chính khẩn vào đầu giờ sáng dựa trên địa điểm chưa xác minh giấy phép, phương tiện đổi biển và hình ảnh thiết bị có dấu hiệu lưu giữ động vật. Họ vẫn cần người có thẩm quyền ký. Không ai hứa cánh cổng sẽ mở ngay.
Trước khi cổng khép, một quạt hút lớn trên mái nhà xưởng ngừng chạy. Khoảng im lặng chỉ kéo dài bốn giây, nhưng trong bốn giây ấy, từ phía sau dãy tường vang ra một tiếng sủa bị nén, tiếng kim loại rung rồi tiếng cào ngắn và gấp. Quạt khởi động trở lại, nuốt hết phần còn lại. Phó Nhiên không nói gì. Cậu chỉ đánh dấu thời gian trên tệp âm thanh và gửi bản gốc cho Bạch.
An Nhiên từng thấy lồng cách ly, lồng hồi sức và lồng vận chuyển đường dài. Những nơi tử tế không cần giấu hoàn toàn mặt trước, không bỏ trống thẻ theo dõi và không dùng một dải niêm phong vô danh thay cho hồ sơ từng con vật. Tuy vậy, cô vẫn nói với cán bộ thú y: “Tôi có thể xác nhận cấu trúc phù hợp với lồng giữ động vật và có thao tác cấp nước. Tôi không thể đánh giá tình trạng bên trong từ vị trí hiện tại.” Nói đúng giới hạn ấy khó hơn hét lên rằng họ phải phá cổng, nhưng chính giới hạn giữ được giá trị của điều cô vừa chứng kiến.
Tưởng Nghiên chuyển đội sang chế độ chờ luân phiên, yêu cầu không ai rời xe một mình. Bạch Giai tìm được thêm một chi tiết: trang kêu gọi tài trợ của Mái Nhà Bình An dùng ảnh một khu chăm sóc khác ở tỉnh bên, còn tài khoản nhận tiền đứng tên cá nhân. Cô chỉ lập bảng đối chiếu nguồn ảnh, ngày đăng và chủ tài khoản để gửi cơ quan chức năng. “Vỏ bọc này không làm ẩu,” cô nói. “Nó trộn đủ thứ có thật để người ta ngại gọi nó là giả.”
Ba giờ hai mươi chín, xe máy màu đen xuất hiện ở đầu dốc, dừng dưới bóng cây và tắt đèn gần một phút. Tổ tuần tra bật đèn nóc. Người lái lập tức quay đầu, biến mất về hướng đường lớn. Cùng lúc đó, camera trên trụ cổng xoay hẳn về phía xe An Nhiên và dừng lại. Lần này không còn giống một vòng quét tự động.
“Chúng ta đã bị đánh dấu,” Trạch Hành nói. “Nếu họ chuyển thứ bên trong trước khi lệnh kiểm tra có hiệu lực thì sao?” An Nhiên hỏi. “Tổ tuần tra đang giữ tuyến ra. Chúng ta ghi những gì rời cổng, không tự biến mình thành lý do để họ hủy chứng cứ hoặc tố ngược.” Anh không bảo cô bình tĩnh. Bàn tay anh chỉ đặt lên chốt cửa xe khi thấy ngón tay cô đã chạm vào tay nắm, đủ nhẹ để cô tự rút lại.
Phía trong khu đất, một cửa phụ bật sáng. Một phụ nữ mặc áo khoác xám bước ra, tay cầm chùm chìa khóa dài và chiếc điện thoại cũ có vết nứt ngang màn hình. Cô đi nhanh dọc theo tường, dừng trước dãy lồng vừa chuyển vào. Ánh đèn nghiêng qua mặt cô đúng một khoảnh khắc, nhưng An Nhiên đã nhìn thấy gương mặt ấy trong hồ sơ nhân sự PawCare mà Bạch gửi: Hạ Lâm.
Hạ Lâm cúi xuống chiếc lồng ngoài cùng, đưa điện thoại sát dải niêm phong xanh như đang chụp lại mã. Chùm chìa khóa khẽ va vào khung kim loại. Một cánh cửa phía sau bất ngờ mở ra, ánh đèn pin quét thẳng lên lưng cô. Giọng đàn ông vang lên, không lớn nhưng rõ đến tận ngoài đường: “Hạ Lâm, cô đang làm gì ở đó?”
Cô ngẩng lên. Ánh mắt lướt qua camera trên cổng, qua xe tuần tra, rồi dừng đúng hướng chiếc xe đang tắt đèn của An Nhiên. Bàn tay cầm điện thoại siết chặt như muốn giấu nó vào tay áo. Người phía sau bước tới, chắn mất nửa thân cô. Cánh cửa phụ bắt đầu khép lại, còn chùm chìa khóa rơi xuống nền, kéo theo một chuỗi âm thanh kim loại va vào những chiếc lồng kín.
