Bỏ qua nội dung

Sau Nua Dem Co Nguoi Den Cuu Em

Chương 50 - Chương 50: Đường Sau Siêu Thị

Chương 50: Đường Sau Siêu Thị

Máy in ở góc phòng họp nhả tờ bản đồ cuối cùng lúc mười một giờ mười bảy. Tiếng bánh răng kéo giấy khô và đều, nhưng cả căn phòng nghe nó như tiếng đồng hồ đang đếm ngược. Tưởng Nghiên trải ba bản sao lên bàn, đánh dấu lối dịch vụ sau siêu thị, đại lộ phía nam và hai nút giao có thể quan sát từ nơi công cộng. Chị không khoanh cổng kho. Chỗ ấy đã bị gạch chéo từ đầu.

Đơn vị thú y địa phương trả lời bằng văn bản: dữ liệu hiện tại đủ để tiếp nhận cảnh báo, chưa đủ để chặn hoặc kiểm tra phương tiện. Nếu đội ghi nhận dấu hiệu độc lập cho thấy có động vật gặp nguy cấp, họ phải báo ngay vị trí, đặc điểm xe và hướng di chuyển; quyền dừng xe vẫn thuộc cơ quan chức năng. Trạch Hành lưu thư vào hồ sơ chung, gửi kèm ảnh bảng điều phối và ghi rõ nguồn tin chưa được xác thực.

Kế hoạch được chia thành các điểm quan sát, không phải một cuộc rượt đuổi. Phó Nhiên và Tưởng Nghiên ở nút giao phía nam. An Nhiên và Trạch Hành chờ xa hơn hai cây số trong bãi đỗ của một cửa hàng mở xuyên đêm. Bạch Giai ở lại trạm, ghi thời gian, nhận ảnh và gửi yêu cầu bảo toàn camera. Không ai dùng xe cứu hộ. Không ai mặc áo có logo đội.

Trước khi rời trạm, Trạch Hành nhắc lại: không áp sát, không chặn đầu, không xuống xe. Nếu mất dấu, họ chấp nhận mất dấu. Tưởng Nghiên nhìn từng người rồi nói: “Chúng ta cần biết chiếc xe đi đâu, không cần chứng minh mình dũng cảm.” An Nhiên cất điện thoại lạ vào túi chống tín hiệu. Cô hiểu câu ấy dành cho cả đội, nhưng Tưởng vẫn nhìn cô lâu hơn nửa giây.

Gần một giờ sáng, khu bán sỉ đã tắt phần lớn đèn. Mặt sau siêu thị chỉ còn ánh sáng trắng từ khu nhận hàng và tiếng máy lạnh công nghiệp. Từ chỗ đỗ xe, An Nhiên không thấy cửa kho DT-04, chỉ thấy đầu đường dịch vụ nằm giữa hai bức tường cao. Trạch Hành đặt điện thoại trên giá, màn hình tối, tai nghe mở một bên. Họ không nói chuyện để lấp khoảng chờ.

Một giờ hai mươi ba, Phó Nhiên báo có xe van trắng rời lối sau. Thân xe không có thùng lạnh, phía sau chất khay nhựa rỗng. Mười phút sau, một xe bán tải của siêu thị ra đường chính. Không ai bám theo. Tin nhắn nói “xe thứ hai” nhưng không nói chiếc thứ hai tính từ đâu; đội không biến mọi phương tiện thành mục tiêu chỉ vì thời gian đã gần một giờ bốn mươi.

Đúng một giờ bốn mươi mốt, đèn trong đường dịch vụ tắt lần lượt từ trong ra ngoài. Ba giây sau, một xe tải thùng kín màu xám hiện khỏi bóng tối, nóc gắn cụm máy lạnh, thành thùng không logo. Một người mặc áo phản quang đi phía sau, dừng cạnh biển số đủ lâu để che nó khỏi camera. Khi người ấy lùi ra, tấm biển nền trắng đã nằm ngay ngắn, đuôi số 726.

Qua ảnh của Phó Nhiên, An Nhiên giữ lại ba đặc điểm bền hơn một dãy số: đèn hậu trái mất một vạch dọc, bản lề trên cửa phải mới hơn ba bản lề còn lại, mép chắn bùn sau nứt hình chữ V. Dưới cụm máy lạnh còn một mảng keo xanh đã bóc nhãn, cùng màu với dấu DT-04. Cô đọc từng chi tiết cho Bạch ghi lại, không nói trong thùng có gì.

Chiếc tải chưa nhập đại lộ. Nó dừng dưới mái che cuối đường và tắt đèn gần một phút. Một xe máy màu đen chạy ra trước, vòng qua nút giao rồi quay lại, chậm đến mức người lái có thể nhìn vào từng xe đang đỗ. Tưởng Nghiên giả vờ tìm đồ trong cốp. Phó Nhiên bước vào cửa hàng tiện lợi. Xe máy đi qua họ hai lần mới chạy về hướng nam.

“Có người dò đường,” Tưởng Nghiên nói qua tai nghe. “Chưa chắc dò chúng ta.” Trạch Hành không khởi động cho đến khi chiếc tải qua điểm quan sát đầu hơn một phút. Anh để hai xe khác chen giữa rồi mới rời bãi đỗ. An Nhiên giữ mắt vào đèn hậu bị khuyết và hình dạng thùng xe thay vì biển số. Khoảng cách ấy có thể khiến mục tiêu biến mất sau mỗi khúc cong, nhưng không biến họ thành cái bóng dính sát phía sau.

Trong bảy phút đầu, chiếc tải đi đúng tuyến ra vành đai logistics. Đến ngã tư thứ ba, nó đột ngột rẽ vào đường phụ của một trạm rửa xe tải mở cả đêm. Trạch Hành không rẽ theo. Anh đi thẳng qua giao lộ đúng lúc xe máy màu đen từ lề đường bật đèn, nhập ngay phía sau họ.

Vai An Nhiên cứng lại. Trong gương, người lái xe máy nhìn biển số xe rồi tăng tốc lên ngang cửa ghế phụ. Cô không quay mặt tránh cũng không nhìn lại. Trạch Hành giữ tốc độ, bật xi-nhan đúng lúc và rẽ về khu dân cư như một người đi đêm bình thường. Xe máy bám qua hai giao lộ rồi tách sang đường khác. Họ đã mất chiếc tải.

“Không quay lại,” Trạch Hành nói trước khi cô kịp đề nghị. “Điểm hai đã có Tưởng Nghiên.” An Nhiên gật đầu. Mọi bản năng nghề nghiệp đều thúc cô quay về nơi có thể tồn tại một sinh mạng đang bị vận chuyển, nhưng quay lại lúc ấy chỉ giúp người dò đường xác nhận chiếc xe nào đang theo dõi.

Cô mở bản ảnh vừa nhận, đánh dấu lại đèn hậu, bản lề và đường nứt chắn bùn. “Nếu họ đổi biển, vẫn còn những thứ này.” Trạch Hành liếc màn hình khi xe dừng đèn đỏ. “Và nếu họ đổi cả xe?” “Thì chúng ta dừng ở thứ mình chứng minh được.” Anh nhìn cô thêm một nhịp rồi gật đầu. Không phải yên tâm, chỉ là tin cậy đủ để tiếp tục.

Hai giờ lẻ bốn, Tưởng Nghiên báo từ vòng xuyến ngoại cảng. Một xe tải thùng xám vừa đi qua, cụm máy lạnh đúng vị trí, đèn hậu trái mất một vạch, bản lề cửa phải sáng hơn. Biển số bây giờ có đuôi 491. Phó Nhiên gửi hai khung hình đặt cạnh nhau. Ánh sáng khác, góc chụp khác, nhưng đường nứt hình chữ V trên chắn bùn trùng đến từng nhánh. Chiếc xe đã đổi biển trong khoảng họ mất dấu.

Bạch Giai đóng dấu thời gian cho cả hai ảnh và chuyển chúng cùng tường thuật quan sát sang kênh tiếp nhận của cảnh sát giao thông. Trạch Hành chỉ báo hành vi thay biển và hướng di chuyển, không gắn thêm cáo buộc về hàng hóa. Đơn vị trực xác nhận đã nhận thông tin, yêu cầu đội không tiếp cận và tiếp tục gửi vị trí nếu quan sát được an toàn. Một chiếc xe đổi biển vẫn không trao cho đội cứu hộ quyền lập chốt chặn riêng.

Trạch Hành vòng sang tuyến dự phòng, đi trước chiếc tải thay vì cố đuổi phía sau. Tưởng Nghiên giữ vị trí cách nó một nút giao, Phó Nhiên cập nhật khi xe qua các mốc công cộng. Cách theo dấu đứt đoạn khiến mỗi lần mục tiêu biến mất đều kéo dài, nhưng buộc nó bộc lộ tuyến đường bằng chính lựa chọn của người lái. Sau vành đai logistics, xe không rẽ về bến hàng, kho lạnh hay cao tốc. Nó đi tiếp về phía tây nam, nơi nhà xưởng thưa dần.

Ở một đoạn dốc, chiếc tải giảm tốc vì ổ gà. Đèn xe phía sau quét qua cửa thùng, làm hiện một vệt ngưng tụ không đều quanh hai khe thông khí thấp. Cửa kim loại rung nhẹ ba lần, ngừng, rồi rung thêm một lần. Nó có thể do hàng hóa không được chằng kỹ, do máy lạnh hoặc mặt đường. An Nhiên ghi đúng những gì nhìn thấy, không ghi điều mình sợ.

“Có cần báo dấu hiệu nguy cấp không?” Phó Nhiên hỏi. An Nhiên xem lại đoạn video chín giây. “Chưa đủ để gọi đó là động vật. Gửi kèm như quan sát kỹ thuật, đừng diễn giải.” Tưởng Nghiên yêu cầu ghi thêm nhiệt độ ngoài trời và tình trạng mặt đường, để người khác có thể đánh giá vệt ngưng tụ và độ rung mà không dựa vào cảm giác của họ.

Hai giờ ba mươi sáu, thành phố phía sau chỉ còn một quầng sáng nhạt. Chiếc tải rời đường lớn, đi vào tuyến bê tông hẹp giữa các vườn ươm bỏ dở và dãy kho mái tôn. Trạch Hành dừng ở một trạm xe buýt cũ trên phần đường công cộng, tắt đèn pha. Tưởng Nghiên ở xa hơn, không để hai xe của đội cùng xuất hiện trước một cổng. Bạch Giai đối chiếu tọa độ và nói không tìm thấy kho vận đăng ký tại khu đất cuối đường.

Cuối con dốc, chiếc tải bật xi-nhan. Một cánh cổng tôn màu kem mở ra trước khi xe đến gần, như thể người bên trong đã theo dõi nó từ camera. Trên trụ cổng không có tên PawCare hay Vận tải Duy Tân. Biển hiệu nền xanh dưới bóng đèn vàng ghi: “Quỹ Mái Nhà Bình An – Khu chăm sóc và phục hồi.” Phía dưới là dòng chữ nhỏ về tiếp nhận tài trợ cộng đồng.

“Tên quỹ không chứng minh đây là cơ sở của họ,” An Nhiên nói. “Cũng không chứng minh bên trong có thú cưng.” Trạch Hành đã mở biểu mẫu báo vị trí mới. “Nhưng chiếc xe đổi biển đi từ DT-04 đến đây. Chuỗi quan sát của chúng ta dừng ở cổng này.” Anh gửi tọa độ, ảnh biển hiệu, hai bộ biển số và đặc điểm xe cho đơn vị trực. Mọi dữ liệu đều giữ nguyên thời gian gốc.

Chiếc tải chậm lại khi qua cổng. Trong khoảnh khắc đèn sân quét ngang đuôi xe, An Nhiên thấy trên mép cửa phải một dải niêm phong xanh có bốn ô đánh số, cùng kiểu màu với mã lồng trên bảng điều phối. Một ô đã rách, ba ô còn nguyên. Cô chưa kịp nhìn rõ ký tự thì cánh cổng trượt đóng, che chiếc xe và khoảng sân phía sau.

Không ai xuống xe. Họ ngồi trong bóng tối của trạm xe buýt cũ, chờ xác nhận cơ quan chức năng đã nhận đủ tọa độ. An Nhiên đặt tay lên cuốn sổ, nơi hai biển số khác nhau nằm cạnh cùng ba dấu vết trên thân xe. Đường sau siêu thị không dẫn họ tới một bến hàng. Nó dẫn tới một nơi mang tên cứu giúp, nằm ngoài mọi hồ sơ họ vừa kiểm tra. Sau cánh cổng vừa khép, chiếc xe DT-04 biến mất như thể chưa từng đi qua thành phố.