Bỏ qua nội dung

Phia Sau Vang Sang

Chương 49 - Chương 49: Mất Tất Cả

Chương 49: Mất Tất Cả

Tám giờ mười hai, thẻ nhân viên của Tô Mạn chuyển từ xanh sang đỏ. Đèn báo trên cổng an ninh chớp hai lần giữa sảnh An Thịnh nơi cô đã đi qua tám năm. Người bảo vệ nói phòng nhân sự sẽ xuống đón. Tô Mạn không thử lại. Một hệ thống không vô hiệu hóa thẻ sớm mười tám phút vì sơ suất. Quyết định đã có trước khi cuộc họp bắt đầu.

Hạ Nhiên đứng cách cô nửa bước, khẩu trang kéo cao nhưng vẫn không che được quầng mắt. Hai chiếc thang máy mở cùng lúc. Trưởng phòng nhân sự đi ra từ bên trái, một quản lý nghệ sĩ cấp cao đi ra từ bên phải, đồng thời mời hai người vào hai phòng khác nhau. Tô Mạn quay sang Hạ Nhiên. Phản xạ cũ muốn dặn cô không ký, không nói, không tin. Cô nuốt cả ba mệnh lệnh xuống. “Đọc hết. Yêu cầu bản sao. Phần nào chưa hiểu thì ghi là chưa hiểu.” Hạ Nhiên gật đầu. “Chị cũng vậy.”

Lục Trì bị chặn ở quầy lễ tân vì đây được gọi là họp nội bộ. Anh đã gửi trước văn bản yêu cầu bảo toàn biên bản, thư điện tử, camera và dữ liệu truy cập. Trước khi cửa thang máy khép lại, anh nói: “Đừng tranh cãi với kết luận. Buộc họ ghi cách họ đi tới kết luận.”

Phòng họp kỷ luật có trưởng nhân sự, trưởng pháp chế nội bộ, Chu Khải và một thư ký. Tần Viễn chưa xuất hiện. Tô Mạn ngồi trước tập tài liệu đã đánh số trang. “Cuộc họp có được ghi âm không?” Câu trả lời là không, chỉ có biên bản gửi sau. “Ghi rõ thời điểm bắt đầu, thành phần tham dự và việc công ty từ chối cho luật sư của tôi vào.” Cây bút của thư ký dừng một nhịp rồi tiếp tục.

Các cáo buộc được đọc theo thứ tự có lợi nhất cho An Thịnh: tự ý sao chép tài liệu nội bộ, tiếp xúc nghệ sĩ ngoài phạm vi, chuyển thông tin cho luật sư bên ngoài, gây tổn hại uy tín công ty và có xung đột lợi ích cá nhân. Email vụ Lâm Chi được đặt ở cuối. Chu Khải đẩy bản in sang phía cô. “Cô có phủ nhận đã chỉnh và gửi thông cáo này không?” “Không. Tôi xác nhận đã sửa và gửi nó.” Tô Mạn nhìn dòng tiêu đề năm xưa. “Tôi không xác nhận những suy diễn đời tư, cũng không xác nhận việc lời kể của nghệ sĩ là tài sản để công ty buộc tôi giao bất kể phạm vi đồng ý của họ.”

Trưởng pháp chế hỏi cô đang giữ những gì. Tô Mạn trả lời đúng phạm vi: thiết bị công ty sẽ được bàn giao; tài liệu do thân chủ của Lục Trì tiếp nhận được xử lý theo kênh pháp lý; cô không tiết lộ danh tính nhân chứng. “Cô vừa thừa nhận có hồ sơ bên ngoài hệ thống.” “Tôi thừa nhận có người tìm đến luật sư vì không tin hệ thống này bảo vệ họ.” Chu Khải cười nhạt. “Cô đang biến cuộc họp kỷ luật thành diễn đàn đạo đức.” “Không. Tôi đang yêu cầu các anh gọi đúng tên việc mình làm.”

Tám giờ bốn mươi mốt, Tần Viễn bước vào. Trưởng nhân sự lật tới thỏa thuận chấm dứt theo đồng thuận: Tô Mạn tự nguyện rời vị trí vì lý do cá nhân, nhận ba tháng lương, An Thịnh xác nhận các suy diễn về quan hệ với Lục Trì không có cơ sở. Đổi lại, cô phải bàn giao toàn bộ bản sao tài liệu liên quan nghệ sĩ, cam kết không liên hệ người đang có hợp đồng với công ty và không phát ngôn gây bất lợi cho An Thịnh.

“Đây là đường dừng tôi đã nói,” Tần Viễn bảo. Tô Mạn đọc điều khoản xác nhận không còn bất kỳ bản sao nào dưới mọi hình thức. Câu chữ rộng đến mức có thể nuốt cả lời kể của người khác. “Nếu tôi không ký?” “Công ty ra quyết định kỷ luật.” “Và các ông vẫn đăng rằng Hạ Nhiên tự nguyện tạm nghỉ?” Ánh mắt Tần Viễn không đổi. “Cuộc họp của cô ấy không thuộc phạm vi cô.” Câu nói ấy từng là thứ Tô Mạn dùng để chặn người khác khỏi quyết định về chính họ. Lần này, cô không nhận nó.

Cô đặt bút xuống. “Ghi vào biên bản: công ty đề nghị đổi xác nhận bác bỏ scandal đời tư lấy việc tôi giao tài liệu và chấm dứt liên hệ với nghệ sĩ.” Trưởng pháp chế phản đối. “Vậy ghi nguyên văn điều khoản và thời điểm ông Tần đưa ra đề nghị.” Tần Viễn nhìn cô. “Cô nghĩ một biên bản sẽ cứu được cô?” “Không. Nhưng nó sẽ khiến việc hủy tôi tốn nhiều giấy hơn.”

Quyết định sa thải được đọc lúc chín giờ lẻ ba, với lý do vi phạm nghiêm trọng nghĩa vụ bảo mật, bất tuân quy trình quản lý và gây thiệt hại danh tiếng không thể khắc phục. Hiệu lực ngay lập tức. Quyền truy cập bị thu hồi, lương và quyền lợi dừng từ ngày hôm đó. Tô Mạn yêu cầu bản có chữ ký và đóng dấu. Tờ giấy nhẹ hơn cô tưởng. Tám năm được thu lại trong hai trang và một dòng “không còn đủ tư cách đại diện cho An Thịnh”.

Khi cô đứng lên, Tần Viễn nói: “Bên ngoài An Thịnh không ai muốn thuê một quản lý mang theo chiến tranh.” Tô Mạn xếp quyết định vào bìa hồ sơ. “Ít nhất bên ngoài tôi không còn phải gọi chiến tranh là quản lý thiệt hại.” Cô rời phòng. Bên kia hành lang, Hạ Nhiên vẫn đang chờ một quyết định khác.

Điện thoại công việc bị thu tại cửa. Một nhân viên IT đi cùng Tô Mạn bàn giao máy tính, thẻ và khóa tủ. Cô chỉ được lấy chiếc cốc sứ đen, hai cuốn sổ, áo khoác và hộp thuốc đau đầu. Người của pháp chế muốn kiểm tra nội dung sổ. “Muốn sao chụp nội dung cá nhân, gửi căn cứ bằng văn bản.” Sau một cuộc gọi ngắn, họ lùi lại. Đó không phải chiến thắng, chỉ là thứ cuối cùng cô chưa để họ lấy.

Ở hành lang, lịch diễn của Hạ Nhiên đang biến mất khỏi màn hình điều phối. Từng ô màu chuyển sang xám: ghi hình, thu âm, buổi chụp nhãn hàng, sân khấu cuối tuần. Tô Mạn đã biết câu trả lời trước khi Hạ Nhiên xuất hiện ở cuối hành lang, ôm một phong bì trắng.

Hạ Nhiên không khóc. Cô đưa bản quyết định cho Tô Mạn nhưng vẫn giữ một góc giấy. “Họ ghi em tự nguyện tạm nghỉ vì sức khỏe.” “Em ký chưa?” “Em ký xác nhận đã nhận, rồi viết thêm rằng em không đồng ý nội dung tự nguyện.” Giọng cô khàn nhưng rõ. “Họ đình chỉ toàn bộ hoạt động chín mươi ngày, thu quyền dùng tài khoản chính thức, không cho vào phòng thu và yêu cầu em ngừng liên hệ với chị trong mọi việc liên quan công ty.”

Tô Mạn đọc từng dòng. Việc đánh giá lại sau chín mươi ngày không cam kết khôi phục lịch trình, còn chi phí hủy hợp đồng vẫn có thể tính vào nghĩa vụ của Hạ Nhiên. Công ty vừa khóa thu nhập vừa giữ cánh cửa đòi bồi thường. “Họ có đưa em thỏa thuận khác không?” “Nếu em xác nhận chị thao túng hồ sơ và em cần công ty bảo vệ khỏi chị, họ sẽ giữ lại hai lịch trình.” Hạ Nhiên nhìn những tấm ảnh sáng bóng trên tường. “Em hỏi hai lịch trình đó giá bao nhiêu. Họ không trả lời.”

Tô Mạn muốn nói em làm đúng, nhưng câu ấy vẫn là một cách chấm điểm lựa chọn của Hạ Nhiên. Cô sửa lại. “Em muốn xử lý văn bản này thế nào?” Hạ Nhiên siết phong bì rồi thả lỏng tay. “Em muốn Lục Trì đọc trước. Sau đó em muốn nói rõ em không tự nguyện nghỉ. Phần còn lại, em sẽ tự chọn.” Tô Mạn gật đầu. “Được.” Chỉ một chữ, khó hơn mọi mệnh lệnh cô từng đưa.

Họ xuống sảnh bằng thang máy dành cho khách. Lục Trì đứng cạnh quầy lễ tân với danh mục bàn giao đã in sẵn. “Tôi đã nhận thư xác nhận bảo toàn dữ liệu. Hai người đưa tôi bản quyết định, bản gốc giữ lại.” Chín giờ hai mươi sáu, An Thịnh thông báo Tô Mạn bị chấm dứt hợp đồng vì “vi phạm nghiêm trọng đạo đức nghề nghiệp và nghĩa vụ bảo mật”. Bảy phút sau, tài khoản Hạ Nhiên đăng rằng cô “chủ động tạm dừng hoạt động để ổn định sức khỏe và hình ảnh”. Tài khoản ấy đã không còn nằm trong tay Hạ Nhiên.

Dưới hai bài đăng, quyết định sa thải lập tức bị dùng làm bằng chứng rằng scandal tối qua là thật. Một số người thương hại Hạ Nhiên vì “được giải cứu khỏi quản lý”; số khác yêu cầu cô biến mất lâu hơn. Điện thoại Tô Mạn cũng rung liên tục: hai nhãn hàng cũ chấm dứt liên hệ, một công ty tuyển dụng đóng vị trí từng trao đổi, chủ nhà hỏi liệu phóng viên có kéo tới tòa nhà không. Mất vị trí lan qua từng cánh cửa đóng lại sau đó.

Trước cửa kính An Thịnh, Tô Mạn giao thẻ nhân viên lần cuối. Phía sau lớp kính, logo công ty vẫn sáng. Cô từng nghĩ rời khỏi nơi này sẽ giống một cú nhảy, nhưng thực tế chỉ là bước qua cổng mà không còn tiếng bíp chấp nhận. Hạ Nhiên đứng bên cạnh, lịch trình bị xóa sạch. Trong tay Lục Trì là hai quyết định khiến họ mất việc, mất thu nhập và mất độ tin trong cùng một buổi sáng. HỒ SƠ ĐEN vẫn chưa được mở. Video vẫn chưa đăng. Không có phép màu nào chờ ngoài cửa.

Ở văn phòng luật, Lục Trì đối chiếu hai văn bản và đánh dấu những câu An Thịnh đã đổi so với thực tế cuộc họp. Tô Mạn mở bản phản hồi từ đêm trước. Dòng đầu tiên vẫn viết: “Tôi là quản lý nghệ sĩ tại An Thịnh.” Cô xóa nó, gõ lại: “Sáng nay, tôi đã bị An Thịnh sa thải sau khi từ chối giao nộp tài liệu của những người chưa cho phép tôi công khai.” Lục Trì chỉ vào chữ “tài liệu”. “Phải tách thứ cô có quyền nói khỏi thứ cần được bảo vệ.” “Tôi biết.” Lần này, câu ấy không mang nghĩa cô sẽ tự quyết định tất cả.

Hạ Nhiên ngồi đối diện, mở “Lời của tôi – bản 1”. Cô không phát video cũ mà ghi thêm: “Tôi không tự nguyện tạm dừng hoạt động. Tôi cũng không cho phép bất kỳ ai dùng sức khỏe của tôi để nói thay lựa chọn của tôi.” Cô đọc lại rồi quay sang Tô Mạn. “Lần này chị có định bảo em im không?” Tô Mạn nhìn cô gái đã mất sân khấu, tài khoản và gần như toàn bộ thu nhập trong chín mươi ngày tới. “Không,” cô nói. “Nhưng em sẽ là người tự bấm đăng.” Bên ngoài, thông báo của An Thịnh vẫn tăng lượt chia sẻ. Trong căn phòng nhỏ, hai bản phát ngôn nằm cạnh hai quyết định sa thải và đóng băng. Họ đã mất mọi thứ hệ thống có thể lấy trong một buổi sáng. Thứ còn lại là quyền tự nói câu đầu tiên.