Chương 50 - Chương 50: Chúng Tôi Không Im Nữa
Chương 50: Chúng Tôi Không Im Nữa
Con trỏ của Hạ Nhiên đứng trên nút “Đăng” nhưng Lục Trì vẫn chưa cho cô chạm vào. Trên màn hình đối diện, bản của Tô Mạn mang cái tên không cảm xúc: “Phản hồi ngày hôm nay”. Ngoài cửa kính văn phòng, tiếng còi xe trôi thành một lớp ồn mỏng. Trong phòng, mọi câu chữ đều phải chịu được sức nặng của một lá đơn kiện.
“Không đăng hai lời kể như một khối,” Lục Trì nói, đặt bản của Hạ Nhiên bên trái, bản của Tô Mạn bên phải. “Hạ Nhiên nói điều cô trực tiếp trải qua. Tô Mạn nói quyết định dành cho cô, đề nghị cô đã nhận và phần trách nhiệm cô thừa nhận. Không ai nói thay nhân chứng. Không mở HỒ SƠ ĐEN. Không dùng một người để chứng minh người kia vô tội.”
Tô Mạn nhìn hai tờ giấy cách nhau chưa đầy một gang tay. Trước đây cô sẽ ghép chúng thành một chiến dịch, chọn câu chủ đạo và nhịp phát hành đủ mạnh để ép truyền thông chạy theo. Lần này, việc tách chúng ra mới là nguyên tắc. “Thứ tự?”
Lục Trì nhìn Hạ Nhiên. “Cô muốn thế nào?”
“Video của tôi trước. Tôi phải nói rõ tài khoản chính thức không còn do tôi quản lý. Sau đó chị Mạn đăng phần của chị. Nếu đăng cùng lúc, họ sẽ bảo chị viết cả hai.”
“Khoảng cách bao lâu?”
Tô Mạn đã nghĩ đến chín mươi giây, nhưng cô không giành câu trả lời. Hạ Nhiên nói: “Đủ để người ta thấy tôi tự nói. Không đủ lâu để công ty cắt video thành thứ khác.”
“Chín mươi giây,” Tô Mạn đề nghị.
Hạ Nhiên gật đầu. “Được.”
Lục Trì rà lại nội dung lần cuối. Hạ Nhiên không nhắc đến Lâm Chi, Bạch Dao, tiền im lặng hay hồ sơ của nghệ sĩ khác. Cô chỉ nói quyết định đóng băng không phải lựa chọn tự nguyện; tài khoản chính thức đã bị thu quyền truy cập; sức khỏe của cô không được phép trở thành lý do nói thay; cô chịu trách nhiệm cho từng câu công khai. Đến đoạn “Tôi được đề nghị xác nhận rằng quản lý cũ thao túng tôi để đổi lấy hai lịch trình”, Lục Trì đặt bút xuống.
“Công ty sẽ phủ nhận.”
“Họ có thể phủ nhận.” Hạ Nhiên mở phong bì, chỉ vào dòng viết tay trên quyết định. “Tôi có bản ghi không đồng ý. Tôi cũng ghi lại nội dung đề nghị ngay khi ra khỏi phòng, có thời gian trên điện thoại. Tôi chỉ nói họ đã yêu cầu gì ở tôi.”
“Giữ câu đó, bỏ chữ ‘đe dọa’,” Lục Trì nói. “Để sự việc tự mang tên của nó.”
Bản của Tô Mạn xác nhận cô bị sa thải lúc chín giờ lẻ ba sau khi từ chối thỏa thuận chấm dứt theo đồng thuận. Cô ghi rõ An Thịnh đề nghị bác bỏ suy diễn đời tư và trả ba tháng lương nếu cô giao mọi bản sao tài liệu, cắt liên hệ với nghệ sĩ đang có hợp đồng và không phát ngôn bất lợi. Cô cũng thừa nhận từng sửa thông cáo vụ Lâm Chi, chịu trách nhiệm về câu chữ của mình, nhưng sẽ không công khai danh tính, lời kể hoặc hồ sơ của người chưa cho phép.
Câu cuối khiến Lục Trì im lâu hơn: “Tôi không yêu cầu công chúng tin tôi ngay hôm nay. Tôi chỉ từ chối để quyết định sa thải được dùng như bằng chứng rằng mọi điều An Thịnh nói đều là sự thật.”
“Giữ.”
Hạ Nhiên dùng tài khoản cá nhân cũ được lập trước khi ra mắt, chỉ có hơn ba nghìn người theo dõi. Cô ghi rõ tài khoản chính thức đang do công ty kiểm soát, đặt điện thoại trên giá và để bản quyết định trên bàn. Chỉ tên, ngày tháng và dòng viết tay phản đối được lộ; các điều khoản khác bị che.
Tô Mạn đứng ngoài khung hình. Lần đầu Hạ Nhiên hụt ở chữ “tự nguyện”. Lần thứ hai cô dừng quá lâu trước câu về hai lịch trình. Đến lần thứ ba, cô không đọc nữa mà nhìn thẳng vào camera.
“Tôi là Hạ Nhiên. Sáng nay, An Thịnh đăng rằng tôi chủ động tạm dừng hoạt động vì sức khỏe và hình ảnh. Tôi không viết, không duyệt và không đồng ý với thông báo đó. Tôi bị đình chỉ toàn bộ hoạt động trong chín mươi ngày và bị thu quyền sử dụng tài khoản chính thức. Trong cuộc họp, tôi được đề nghị giữ lại hai lịch trình nếu xác nhận chị Tô Mạn thao túng tôi. Tôi đã từ chối.”
Cô hít vào, hai tay đặt yên trên bàn. “Video này không chứng minh mọi cáo buộc về tôi là sai. Những bằng chứng khác cần được kiểm tra đúng trình tự. Nhưng tôi có quyền nói quyết định nào là của mình. Tôi không cho phép công ty dùng sức khỏe của tôi để biến cưỡng ép thành chăm sóc. Tôi sẽ không im lặng để người khác dùng sự im lặng của tôi làm bằng chứng.”
Video dài hai phút mười bảy giây. Hạ Nhiên xem lại một lần, không hỏi Tô Mạn có đạt hay không. Cô chỉ hỏi Lục Trì: “Có câu nào vượt khỏi phần tôi chịu trách nhiệm không?”
“Không.”
Ngón tay cô chạm nút đăng.
Mười giây đầu, lượt xem đứng ở mười hai. Đến giây thứ ba mươi, nó lên bốn mươi bảy. Không có phép màu, chỉ có một tài khoản cũ nhỏ đến mức thuật toán gần như không nhận ra. Hạ Nhiên gửi đường dẫn cho Tô Mạn. Cô chia sẻ nguyên văn: “Đây là phát ngôn do Hạ Nhiên tự ghi và tự đăng từ tài khoản cô ấy đang kiểm soát.”
Chín mươi giây sau, Tô Mạn đăng bản phản hồi của mình.
Đinh Lộ nhận đường dẫn sau khi cả hai bài đã công khai. Tô Mạn chỉ nhắn: “Trích nguyên văn, đừng gọi đây là hồ sơ lật kèo.” Sáu phút sau, bài ngắn đầu tiên xuất hiện với tiêu đề trung tính: “Hạ Nhiên nói không tự nguyện tạm nghỉ, An Thịnh chưa phản hồi về quyền kiểm soát tài khoản.” Video, ảnh quyết định đã che điều khoản và thời gian đăng được giữ nguyên.
Mười một giờ mười chín, An Thịnh phản ứng. Thông báo mới gọi video của Hạ Nhiên là “phát ngôn thiếu ổn định được thực hiện dưới ảnh hưởng của cựu nhân sự đang có tranh chấp lợi ích”. Công ty tuyên bố việc thu quyền tài khoản nhằm bảo vệ nghệ sĩ, đồng thời bảo lưu quyền khởi kiện đối với hành vi tiết lộ thông tin nội bộ và gây thiệt hại hợp đồng.
Ngay sau đó, tài khoản chính thức của Hạ Nhiên đăng một đoạn hậu trường cũ. Trong video, cô co người sau buổi livestream hỏng, mặt trắng bệch, tay run đến mức không cầm nổi cốc nước. Chú thích viết: “Sức khỏe nghệ sĩ luôn là ưu tiên. Xin đừng để người ngoài lợi dụng giai đoạn mong manh của cô ấy.”
Hạ Nhiên nhìn chính mình bị biến thành bằng chứng chống lại mình. Đầu ngón tay cô trắng bệch trên mép bàn. Phản xạ của Tô Mạn muốn tắt màn hình, thu điện thoại, chặn mọi bình luận. Cô giữ tay trên tập hồ sơ.
“Em muốn xem tiếp không?”
“Có. Nếu họ dùng mặt em để nói em không đủ tỉnh táo, em phải biết họ dùng đoạn nào.”
Bình luận tách thành hai dòng chảy. Một nhóm hỏi vì sao tài khoản chính thức vẫn đăng nếu Hạ Nhiên không kiểm soát nó. Vài fan cũ nhận ra đoạn hậu trường thuộc buổi livestream bị gài câu hỏi và yêu cầu công bố bản đầy đủ. Nhưng nhiều người khác gọi video mới là kịch bản của Tô Mạn, cho rằng một nghệ sĩ đang bất ổn không thể tự đánh giá mình, hoặc hỏi tại sao hai người không tung toàn bộ bằng chứng nếu trong sạch. Từ khóa “Hạ Nhiên không tự nguyện” tăng nhanh, cùng lúc “Tô Mạn thao túng” cũng trở lại danh sách tìm kiếm.
Điện thoại Lục Trì đổ chuông. Pháp chế An Thịnh yêu cầu Hạ Nhiên gỡ video trong ba mươi phút, nếu không công ty sẽ ghi nhận thêm vi phạm và tính tổn thất phát sinh vào nghĩa vụ hợp đồng. Anh bật loa ngoài sau khi cô đồng ý.
“Cô Hạ, công ty đang cho cô cơ hội sửa sai trước khi hậu quả không thể khắc phục.”
Hạ Nhiên nhìn đồng hồ. “Gửi yêu cầu bằng văn bản, nêu rõ điều khoản nào cho phép công ty đăng lời tôi không duyệt nhưng cấm tôi đính chính lời đó.”
“Cô đang bị người khác hướng dẫn đối đầu.”
“Tôi đang yêu cầu văn bản.”
Cuộc gọi kết thúc sau mười bốn giây im lặng. Lục Trì ghi lại cuộc gọi. “Giữ video đồng nghĩa họ có thể cộng thêm yêu cầu bồi thường. Tôi chưa thể hứa tòa hoặc trọng tài sẽ đứng về phía cô.”
Hạ Nhiên hỏi: “Nếu xóa, thông báo của họ vẫn còn?”
“Có.”
“Vậy giữ.”
Tô Mạn không nói em làm đúng. Cô mở bài của mình, thêm bình luận ghim: “Phát ngôn của Hạ Nhiên không phải bằng chứng cho mọi điều tôi nói. Xin đọc và kiểm tra hai lời kể riêng biệt.” Đó là cách cô bảo vệ Hạ Nhiên lúc này: không nuốt tiếng nói của cô vào chiến lược của mình, kể cả khi sự tách biệt làm phản công yếu đi.
Đến trưa, hai nhãn hàng gửi thư yêu cầu Hạ Nhiên giải trình nguy cơ vi phạm hợp đồng. Một đối tác cũ nhắn cho Tô Mạn rằng họ tin cô nhưng không thể công khai. Chủ nhà báo có phóng viên đứng dưới sảnh. An Thịnh gửi thư yêu cầu bảo toàn thiết bị cá nhân và cảnh báo khởi kiện. Cái giá không giảm sau khi họ lên tiếng; nó chỉ có thêm hình dạng và thời hạn.
Lượt xem video vượt một triệu khi các trang tin lớn dẫn lại, nhưng bình luận ủng hộ không đủ để gọi là đảo chiều. Hạ Nhiên vẫn bị đóng băng. Tô Mạn vẫn bị sa thải. HỒ SƠ ĐEN vẫn nằm trong két của Lục Trì. Tần Viễn vẫn ở trong tòa nhà sáng logo, còn họ ngồi trong văn phòng nhỏ với ba cốc cà phê nguội và danh sách rủi ro dài thêm hai trang.
Mười hai giờ bốn mươi tám, Lục Trì nhận tin nhắn từ số từng từ chối ba cuộc hẹn trong tháng trước. Anh kiểm tra số trong hồ sơ rồi đặt điện thoại xuống giữa bàn. Người gửi là kỹ sư âm thanh từng làm việc tại phòng thu nơi bản demo gốc của Hạ Nhiên đi qua máy chủ An Thịnh.
Tin nhắn có ba dòng: “Tôi đã xem video. Tôi còn bản nhật ký xuất file của ngày hôm đó. Nếu các anh thật sự không dừng lại, tôi sẽ làm chứng. Nhưng tôi cần được bảo vệ trước khi tên tôi xuất hiện.”
Hạ Nhiên không chạm vào điện thoại. Tô Mạn cũng không. Một lời hứa chưa phải chứng cứ, một người đổi ý chưa phải chiến thắng.
“Xác minh trước,” cô nói.
Lục Trì gật đầu. Ngoài kia, hai luồng dư luận vẫn cắn xé nhau. Trong căn phòng này, người đầu tiên đứng ngoài cuộc vừa chọn không im lặng nữa.
