Chương 45 - Chương 45: Vỡ Nát
Chương 45: Vỡ Nát
“Em sẽ ký rút khỏi ngành.” Hạ Nhiên nhắc lại, như thể câu đầu tiên chưa đủ rõ. Cô không nhìn tờ giấy trên bàn nữa. Ánh mắt dừng ở khoảng tối giữa hai lớp rèm. Tô Mạn từng nghe nghệ sĩ nói muốn biến mất sau một đêm bị chửi rủa, Giọng Hạ Nhiên không giống những lần đó. Nó không có giận dữ để thương lượng, cũng không còn hy vọng được giữ lại. Chỉ là một quyết định dựng lên giữa đống đổ vỡ, đủ thẳng để người nói khỏi phải nhìn xuống xem mình còn đứng trên thứ gì.
Tô Mạn không nói “không được”. Trong đầu cô đã có hàng loạt lý do: An Thịnh đang chờ chính chữ ký ấy; một văn bản tự nguyện sẽ giúp họ cắt trách nhiệm; khoản tiền của Phương Nghi có thể bị biến thành giao dịch dân sự của một gia đình tham tiền rồi hối hận. Cô giữ tất cả lại. “Em muốn rời An Thịnh,” cô hỏi, “hay muốn không hát nữa?” Hạ Nhiên quay sang. “Có khác gì nhau không?” “Có.” “Với chị.” “Với em cũng có. Chỉ là tối nay em chưa cần trả lời.”
Hạ Nhiên bật cười, khô và ngắn. “Lại chờ đúng thời điểm?” Câu hỏi đánh trúng nơi Tô Mạn vẫn giấu kỹ nhất. Cô từng bảo Lâm Chi chờ. Những ngày gần đây, cô cũng liên tục bảo Hạ Nhiên im, đợi chứng cứ, đợi dư luận. Có những lần sự chờ đợi cứu được người. Cũng có lần nó chỉ giúp hệ thống thêm thời gian khóa miệng nạn nhân. Tô Mạn kéo ghế ngồi xuống. “Không. Lần này chị không bảo em chờ để cứu một kế hoạch. Chị chỉ không muốn giấy của họ trở thành câu cuối cùng của em.”
Lục Trì đặt điện thoại úp xuống bàn. “Nếu ngày mai cô ký văn bản họ soạn, họ có thể gộp việc rút lui với bảo mật, từ bỏ khiếu nại, nhận nghĩa vụ bồi thường và xác nhận tự nguyện. Tôi chưa nhìn bản cuối, nhưng mẫu ‘tạm dừng’ hiện tại đã đủ nguy hiểm.” Hạ Nhiên hỏi: “Nếu tôi tự viết đơn thì sao?” “Cô có quyền chấm dứt hoạt động nghệ thuật. Quyền ấy không đồng nghĩa với việc phải ký bất kỳ thứ gì vào sáng mai.” “Vậy anh cũng muốn ngăn tôi.” “Tôi muốn tách quyết định của cô khỏi cái bẫy pháp lý của họ. Cô có thể rời đi. Tôi chỉ không để An Thịnh chọn cách cô rời đi.”
Điện thoại Hạ Nhiên sáng lên. Một thư mới từ bộ phận quản lý nghệ sĩ, tiêu đề “Xác nhận lịch làm việc bắt buộc”, yêu cầu cô có mặt lúc chín giờ sáng, không đi cùng người ngoài công ty và “phối hợp hoàn tất phương án hỗ trợ rút lui trong hòa khí”. Đính kèm là bản tuyên bố viết sẵn: cô thừa nhận sức khỏe tinh thần không ổn định, tự nguyện dừng hoạt động, xin lỗi vì gây ảnh hưởng đến nghệ sĩ khác và cam kết không phát ngôn trái kết luận nội bộ. Dòng cuối cảm ơn An Thịnh đã “đồng hành và bảo vệ” cô.
Hạ Nhiên đọc hết rồi quay lại đầu văn bản, như muốn chắc rằng mình không bỏ sót câu nào có thể thuộc về mình. “Họ viết xong rồi,” cô nói. “Ngay cả lúc em bỏ đi, họ cũng viết hộ.” Cô đẩy điện thoại sang Tô Mạn. “Em ở lại thì họ dùng em. Em rời đi họ cũng dùng em. Mẹ gọi bảo em ký vì họ muốn. Chị bảo em im vì chị nghĩ đó là cách cứu em. Fan bảo em lên tiếng theo câu họ muốn nghe. Em đã từng tự chọn cái gì?”
Không có câu trả lời nào đủ sạch. Tô Mạn có thể kể về bài hát Hạ Nhiên tự viết, về lần cô từ chối đổ lỗi cho một thực tập sinh, về giới hạn cô vừa đặt khi không cho ghi âm cuộc nói chuyện với mẹ. Nhưng nếu cô gom những điều ấy thành lý lẽ giữ Hạ Nhiên lại, chúng cũng sẽ thành một dạng sử dụng khác. “Chị không biết,” Tô Mạn nói. “Chị biết có những lần em đã chọn. Nhưng chị không biết trong đầu em lúc đó có bao nhiêu phần là sợ, bao nhiêu phần là muốn. Chị không thể trả lời thay em.”
Hạ Nhiên đứng bật dậy. Chiếc ghế va vào cạnh tủ. Cô đi tới kệ thấp, nơi đặt mấy chiếc cúp nhỏ, thẻ hậu trường và tấm ảnh đêm showcase đầu tiên. Trong ảnh, cô mặc váy trắng, cười dưới ánh đèn đến mức không ai nhìn thấy hai bàn tay giấu sau lưng. Hạ Nhiên nhấc khung ảnh lên. “Mẹ chọn chiếc váy này.” Cô đặt nó xuống sàn. “Công ty chọn bài hát.” Chiếc thẻ hậu trường rơi cạnh khung ảnh. “Chị chọn lúc em được nói.” Một chiếc cúp được đặt xuống. “Họ chọn lúc em phải xin lỗi.”
Đến chiếc tai nghe kiểm âm cũ, tay cô bắt đầu run. Hạ Nhiên kéo sợi dây quá nhanh, đầu nối mắc vào góc kệ rồi bật ngược lại. Cô nhìn vật nhỏ trong lòng bàn tay như không nhận ra nó, sau đó khuỵu xuống giữa những món đồ vừa lấy khỏi kệ. Không có tiếng khóc lớn. Hơi thở chỉ đứt từng đoạn, ngắn đến mức lồng ngực không kịp hạ. Tô Mạn bước tới rồi dừng lại. “Chị có thể lại gần không?” Hạ Nhiên không đáp, bàn tay siết đầu nối kim loại đến đỏ. Tô Mạn ngồi xuống cách cô một khoảng. “Mở tay ra. Chị không lấy gì của em. Chỉ mở tay ra.”
Phải đến lần thứ ba, các ngón tay Hạ Nhiên mới lỏng. Tô Mạn đẩy một chiếc khăn tới thay vì chạm vào. Hạ Nhiên tự quấn khăn quanh lòng bàn tay. Cử chỉ ấy khiến Tô Mạn đau hơn cả khi cô gái bật khóc. Hạ Nhiên vẫn cố tự làm phần việc cuối cùng của mình, như thể nhận một bàn tay lúc này cũng có thể thành món nợ. “Em không biết mình có thật sự thích sân khấu không,” cô nói giữa hai nhịp thở. “Hay em chỉ thích lúc người ta vỗ tay vì đó là lúc duy nhất em thấy mọi thứ mình chịu có ý nghĩa.”
Tô Mạn nhìn những chiếc cúp trên sàn. Cô từng dùng chúng để đo giá trị nghệ sĩ. Những thứ ấy không nói được Hạ Nhiên muốn gì vào một buổi sáng không có máy quay. “Vậy đừng quyết định bằng sân khấu tối nay,” cô nói. “Cũng đừng quyết định bằng sáu trăm triệu, bằng mẹ em, bằng chị hay bằng cái thư này. Em có thể rời ngành. Chị sẽ không gọi đó là thất bại. Nhưng chị muốn quyết định ấy thuộc về em nhiều hơn thuộc về họ.” Hạ Nhiên ngẩng lên. “Làm sao phân biệt?” “Chị chưa biết. Có thể bắt đầu bằng việc không ký câu họ viết.”
Điện thoại Lục Trì rung. Anh bước ra gần cửa sổ nghe máy rồi quay lại. Luật sư của Bạch Dao vừa báo cô đã từ chối ký bản xác nhận đoạn ghi âm bị cắt ghép. An Thịnh lập tức hủy hai lịch diễn, khóa quyền truy cập hệ thống và yêu cầu cô bàn giao điện thoại công việc. Bạch Dao đang được đưa ra khỏi tòa nhà bằng lối hầm vì phía trước đã có phóng viên nhận tin. “Họ đang ép tất cả cùng lúc,” Lục Trì nói. “Điều đó không bắt cô phải chiến đấu. Nhưng sáng mai sẽ không phải một cuộc gặp bình thường.”
Một tin khác tới máy Lục Trì, lần này từ Phương Nghi. Bà đã đặt lịch với ngân hàng lúc tám giờ ba mươi, đồng ý xin sao kê có xác nhận và giao bản gốc cam kết cho luật sư. Tin nhắn không hỏi Hạ Nhiên đã bình tĩnh chưa, cũng không xin chuyển lời. Cuối cùng chỉ có một câu: “Tôi hiểu việc này có thể khiến tôi bị kiện hoặc bị điều tra. Tôi vẫn sẽ xác nhận đúng sự thật.” Lục Trì đưa màn hình cho Tô Mạn rồi cất đi. Hạ Nhiên không hỏi mẹ nói gì. Khoảng cách ấy vẫn nguyên, và không ai biến một hành động đúng muộn màng thành sự hòa giải.
Tô Mạn thu bản tuyên bố của An Thịnh vào một thư mục riêng. Cô không lấy tờ đề nghị tạm dừng trên bàn. “Tối nay chị sẽ không đưa em tới An Thịnh. Sáng mai cũng không, trừ khi em vẫn muốn đi sau khi đã nói với luật sư và tự chọn văn bản của mình.” Hạ Nhiên siết chiếc khăn. “Đó vẫn là chị quyết định.” “Đúng. Chị đang quyết định một việc duy nhất trong tư cách người còn chịu trách nhiệm an toàn cho em: không để họ nhốt em vào phòng và đặt bút vào tay em khi em đang thế này. Còn em có hát nữa không, có công khai không, có rời khỏi tất cả không—chị không quyết định.”
“Nếu em chọn bỏ?” “Chị giúp em bỏ mà không phải nhận tội thay họ.” “Nếu em chọn im?” “Chị bảo vệ quyền im của em.” “Nếu em muốn nói nhưng nói sai thời điểm?” Câu hỏi cuối mang theo một mũi nhọn cũ. Tô Mạn nhận lấy. “Chị sẽ nói cho em biết cái giá. Nhưng chị không khóa miệng em nữa.” Hạ Nhiên nhìn cô rất lâu, Tô Mạn không thêm lời hứa đẹp hơn khả năng của mình.
Cô kéo chiếc máy tính bảng từ trong túi, mở một trang trắng rồi đặt xuống sàn, giữa Hạ Nhiên và đống đồ biểu diễn. Không tiêu đề, không mẫu câu, không gạch đầu dòng. “Cái này không gửi báo chí, không đưa luật sư, không dùng làm chứng cứ,” Tô Mạn nói. “Em có thể viết điều em muốn nói, điều em không muốn nói, hoặc chỉ viết rằng em chưa biết. Xong rồi em tự giữ. Ngày mai, nếu em vẫn muốn rời đi, chúng ta sẽ làm theo lời của em, không theo bản của An Thịnh.”
Hạ Nhiên không chạm vào màn hình ngay. Cô nhìn tấm ảnh showcase dưới sàn, rồi nhìn văn bản xin lỗi trên điện thoại. Cuối cùng, cô đặt đầu ngón tay lên trang trắng. Con trỏ nhấp nháy rất lâu trước khi những chữ đầu tiên hiện ra: “Tôi không biết mình còn muốn hát hay không.” Cô dừng lại, xóa chữ “còn”, rồi gõ lại: “Tôi chưa quyết định có tiếp tục hát hay không.” Lần này cô không xóa nữa. Hạ Nhiên ngẩng lên. “Em sẽ không ký giấy của họ vào sáng mai. Nhưng trước khi em đi hay ở, em muốn được nói một lần. Không phải lời công ty. Cũng không phải lời chị.”
Tô Mạn gật đầu. “Được.” Hạ Nhiên giữ máy tính bảng sát đầu gối. “Sau lần đó, nếu em vẫn muốn rời ngành, chị phải để em đi.” Tô Mạn nhìn con trỏ tiếp tục chớp sau câu đầu tiên. Đây không phải chiến thắng, càng không phải Hạ Nhiên đã được chữa lành. Chỉ là giữa những lời người khác viết hộ suốt ba năm, cuối cùng cô đã giành lại một khoảng trắng. “Chị sẽ để em tự chọn,” Tô Mạn nói. Ngoài cửa kính, ánh đèn vẫn phủ lên thành phố như chưa từng có gì vỡ nát. Trong căn phòng, Hạ Nhiên cúi xuống và bắt đầu viết câu thứ hai.
