Chương 35 - Chương 35: Căn Phòng Không Tên
Chương 35: Căn Phòng Không Tên
Khi Diệp Thanh và Gia Minh về tới khu trọ, nồi canh cải trên bàn chung đã nguội một nửa. Hà Nhi ngồi chống cằm, tay cầm muôi như gậy chỉ huy, thấy họ bước vào liền hỏi: “Phường trả lại người hay trả lại giấy?”
“Trả một cái hẹn.” Diệp Thanh tháo mũ bảo hiểm, đặt phiếu tiếp nhận còn bọc trong túi nhựa lên nóc tủ lạnh.
“Vậy ăn trước khi đi đâu tiếp.”
Diệp Thanh nhìn sang Gia Minh. Anh không nói gì, chỉ kéo ghế ngồi xuống. Cái cách anh bình thản nhận bát cơm từ Hà Nhi khiến ý định chạy thẳng ra tuyến N17 của cô bị chặn lại mà không cần tranh cãi. Trần Bảo đang làm bài ở góc bàn, ngẩng lên nhìn hai người rồi lại cúi xuống. Mỗi lần người lớn trở về tay không, nó càng ít hỏi về chị.
Trong bữa cơm, Diệp Thanh kể vừa đủ để mọi người biết từ tối nay cổng phải khóa hai lớp, camera đầu hẻm không được rút điện và trẻ con không tự chạy ra ngoài. Cô không nhắc lời cảnh cáo của Nguyễn Kỳ, nhưng Hà Nhi nhìn nét mặt cô rồi thôi đùa. Phạm Duy được giao kiểm tra thẻ nhớ camera. Bà Tư mang qua một sợi xích mới, vừa luồn qua song cổng vừa càu nhàu rằng nhà trọ chưa giàu đã phải dùng khóa như kho vàng.
Chỉ có ông Bảy Lợi đứng lâu trước tờ giấy Gia Minh đặt trên bàn. Ông đọc dòng “phòng tạm không đánh số, dãy kho phía sau” hai lần, ngón tay chai sần dừng ở chữ N17.
“Kho trung chuyển cũ có hai dãy,” ông nói. “Dãy trước để hàng. Dãy sau ban đầu là phòng dụng cụ, sau họ ngăn lại cho người chờ giấy tờ. Người ta gọi bằng số, nhưng có một phòng bị tháo bảng.”
Diệp Thanh đặt đũa xuống. “Phòng nào?”
Ông Bảy nhìn Trần Bảo, đợi thằng bé sang phòng 105 lấy chai dầu gió rồi mới nói nhỏ: “Nằm giữa phòng số năm và số bảy.”
“Vậy đáng lẽ là số sáu,” Gia Minh nói.
“Đáng lẽ. Lần đầu tôi chở người tới, bảng số còn đó. Về sau bị cạy mất. Trong sổ xe chỉ ghi ‘phòng sau’. Ai hỏi thì bảo chờ phân ca, chờ xe, chờ người nhà tới nhận.”
“Ông có vào trong chưa?” Diệp Thanh hỏi.
“Một lần. Khiêng một cô bị ngất.” Ông Bảy nhìn xuống nền. “Không có cửa sổ. Tôi nghĩ họ giữ vài tiếng rồi chuyển đi. Tôi đã chọn nghĩ vậy.”
Gia Minh chỉ hỏi đường vào kho, tên đơn vị từng quản lý và hiện trạng khu đất. Ông Bảy về phòng lấy ra một bìa nhựa đã ố. Bên trong là bản photocopy phiếu bàn giao tuyến xe cũ, mặt sau có sơ đồ tay chỉ cổng phụ, bãi quay đầu và dãy kho. Góc sơ đồ có mã “KT-N17”, trùng ký hiệu trong sổ xăng dầu họ từng đối chiếu.
“Bản này đủ để xác định đúng khu kho, chưa chứng minh ai bị giữ,” Gia Minh nói.
“Mai đi.” Diệp Thanh gấp bản sao lại.
“Sau khi xin được người có quyền cho vào. Không leo rào, không tự mở khóa, không để họ biến mình thành người xâm nhập trái phép.”
Diệp Thanh định cãi rằng tới sáng dấu vết có thể bị xóa, nhưng lời Nguyễn Kỳ lại nổi lên: có người không cần bước vào hẻm. Nếu cô đi một mình và bị giữ lại, cái cổng vừa quấn thêm xích sẽ càng không bảo vệ được ai. Cô đẩy bát cơm về phía trước. “Anh gọi đi.”
Sáng hôm sau, Gia Minh lần từ tên đơn vị cũ tới công ty đang trông coi khu đất chờ thanh lý. Kho trung chuyển không còn hoạt động, dãy trước được cho thuê ngắn hạn, dãy sau niêm phong vì xuống cấp. Anh gửi đề nghị ghi rõ mục đích đối chiếu địa điểm trong hồ sơ cũ, kèm giấy xác nhận hành nghề và bản sao phiếu tiếp nhận của phường. Cuối cùng họ được đồng ý vào khảo sát hiện trạng trong ba mươi phút, có người giữ kho đi cùng và phải ký sổ khách.
Ba mươi phút chỉ là ba mươi phút. Nhưng nếu có ai hỏi họ đã làm gì ở đó, câu trả lời sẽ nằm trong một cuốn sổ, không phải trong lời kể của hai người bị coi là đang đào chuyện cũ.
Tuyến N17 ban ngày vẫn đông xe tải, nhưng kho trung chuyển nằm lùi sau một dãy nhà xưởng mới nên gần như bị nuốt mất. Người giữ kho tên Hậu, ngoài năm mươi, mặc áo phản quang cũ và liên tục nhắc họ không được tự ý di chuyển đồ. Ông mở cổng phụ, dẫn họ qua bãi bê tông nứt đầy cỏ dại.
Càng đi về dãy sau, tiếng sắt vụn va nhau càng nhỏ, thay bằng tiếng gió rít qua mái tôn thủng. Trên mỗi cửa còn sót một ô sơn trắng và con số màu đen: 3, 4, 5. Sau cửa số 5 là một khoảng tường hẹp, rồi tới một cánh cửa sắt không có bảng. Tiếp đó là số 7.
Diệp Thanh dừng lại.
Chỗ đáng lẽ gắn số có một hình chữ nhật sáng màu hơn phần tường xung quanh. Bốn lỗ vít bị trám vội, lớp xi măng mới hơn nhưng cũng đã nứt. Giữa hình chữ nhật là những vết cào ngang, như ai từng dùng vật cứng mài đi phần sơn còn sót.
Gia Minh quay liên tục từ cửa số 5, qua cánh cửa trống rồi tới số 7. Anh đọc ngày, giờ, địa chỉ và tên người giữ kho vào video, sau đó chụp sổ khách cùng toàn cảnh dãy sau.
“Cửa này mở được không?” anh hỏi.
Ông Hậu nhìn chùm chìa khóa. “Bên quản lý cho xem hiện trạng thì xem. Nhưng trong đó ẩm, trần có chỗ bong. Hai người đứng sát cửa thôi.”
Ổ khóa mới hơn cánh cửa. Khi cánh sắt bật ra, một luồng hơi lạnh lẫn mùi mốc đẩy thẳng vào mặt Diệp Thanh. Căn phòng dài chưa tới bốn mét, không có cửa sổ. Trên cao là ô thông gió bị lưới sắt che kín. Nền xi măng lõm ở giữa, vết nước cũ tạo thành một quầng đen. Hai bên tường chỉ còn dấu bu-lông.
Cô đứng ngay ngưỡng cửa mà bàn tay đã lạnh ngắt. Nhiều năm trước, Tú Anh từng nói qua điện thoại rằng mình bị đưa tới một chỗ không biết tên, chỉ nghe xe lớn chạy cả đêm. Diệp Thanh khi ấy hỏi địa chỉ, biển số nhà, dấu hiệu bên ngoài. Cô đã hỏi như một người cần đủ thông tin để mở hồ sơ.
“Thanh.” Gia Minh gọi, không chạm vào cô. “Cô nhìn thấy gì?”
“Một ô thông gió. Ba dấu bu-lông bên trái. Nền thấp ở giữa.”
“Còn gì nữa?”
Câu hỏi kéo mắt cô khỏi ký ức. Ở góc gần nền có nhiều vết xước chồng lên nhau: những đường dọc ngắn, một hình vuông méo, vài chữ bị vôi lấp. Cô bật đèn điện thoại. Gia Minh đặt thước giấy cạnh vùng khắc mà không chạm vào nét.
Dưới lớp vôi bong, hai chữ cái hiện ra.
T A.
Không dấu chấm. Không ngày tháng. Chữ T sâu hơn chữ A, nằm thấp đến mức người khắc có lẽ đã ngồi hoặc quỳ sát tường.
Diệp Thanh không nói được gì trong vài giây.
“Có thể là tên khác,” Gia Minh nói. “Có thể được khắc ở thời điểm khác.”
“Tôi biết.”
Hai chữ cái không phải lời khai, càng không phải bằng chứng Tú Anh từng ở đây. Nhưng cổ họng cô vẫn khô lại. Cô nhớ cách Tú Anh từng viết tên mình ở cuối đơn, chữ T kéo dài nét ngang, chữ A nghiêng sang phải. Vết khắc quá thô để so sánh, nhưng hướng nghiêng ấy đủ khiến cô không thể nhìn đi.
Gia Minh quay một đoạn video từ biển số phòng bên ngoài tới vết khắc trong góc. Anh yêu cầu ông Hậu đứng ở ngưỡng cửa xác nhận căn phòng nằm giữa số 5 và số 7. Ông Hậu chỉ đồng ý xác nhận hiện trạng hôm nay, không biết ai tháo bảng và chữ trên tường có từ khi nào.
Đúng lúc Gia Minh kết thúc ghi hình, cánh cửa sắt sau lưng họ đập mạnh.
Bóng tối nuốt căn phòng trong một tiếng “rầm”. Diệp Thanh nghe then ngoài trượt qua kim loại. Cô quay phắt lại, đẩy cửa. Cánh cửa nhúc nhích chưa đầy một đốt tay rồi kẹt.
“Ông Hậu!” Gia Minh gọi lớn.
Không có tiếng đáp. Điện thoại của Diệp Thanh chỉ còn một vạch sóng. Ngoài ô thông gió, tiếng xe tải dội thành những nhịp trầm. Trong vài giây, căn phòng cũ không còn là địa điểm khảo sát. Nó trở thành thứ có thể giữ người ở lại mà chẳng cần mang tên.
“Then ngoài,” Diệp Thanh nói.
Gia Minh nhìn khe cửa. “Cửa có thể tự sập, nhưng then không tự trượt hết như vậy.”
Anh gọi ông Hậu nhưng cuộc gọi không đi. Diệp Thanh đưa điện thoại lên gần ô thông gió, gọi số cơ sở thu mua ở dãy trước mà Gia Minh đã lưu từ biển bảng ngoài cổng. Cô nói ngắn gọn địa điểm và yêu cầu họ tới mở cửa. Chưa đầy ba phút sau, tiếng chân chạy vang tới. Có người kéo then. Ánh sáng tràn vào làm cô phải nheo mắt.
Ông Hậu theo sau hai công nhân, mặt tái đi vì giận. Ông nói vừa nhận cuộc gọi từ số lạ báo cổng phụ có xe va vào. Khi quay lại, ông thấy một người đội mũ bảo hiểm rời khỏi lối sau, nhưng không nhìn rõ mặt.
Gia Minh ghi lại lời ông ngay tại chỗ, không thêm suy đoán. Anh đề nghị đơn vị quản lý niêm phong tạm ổ khóa và báo việc người lạ vào khu đất trong thời gian có khách khảo sát. Lần này ông Hậu không phản đối.
Diệp Thanh đứng ngoài căn phòng, nhìn khoảng trống giữa số 5 và số 7. Có người từng xóa tên căn phòng. Có người vừa muốn nhắc họ rằng việc xóa ấy chưa kết thúc.
Ra tới cổng, Gia Minh đưa cô xem ảnh và video đã tự động sao lưu. “Không quay lại một mình.”
“Tôi chưa nói sẽ quay lại.”
“Cô cũng chưa nói sẽ không.”
Diệp Thanh định đáp thì điện thoại rung. Một tin nhắn từ số không lưu, chỉ có một dòng ngắn.
“Chị Thanh, đừng tìm em nữa.”
Cô đứng im giữa tiếng xe tải trên tuyến N17. Sau lưng, căn phòng không tên đã bị khóa lại. Trước mặt, màn hình điện thoại sáng lên như một cánh cửa khác vừa mở.
