Bỏ qua nội dung

Huyen Menh

Chương 217 - Chương 217: Khi Đồng Minh Im Lặng - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ

Nét cuối của chữ “mạch” chưa kịp khép, bức tường đã phát ra một tiếng đục nặng như búa nện vào xương. Ánh sáng chạy qua hàng mang tên Tạ Huyền, dừng lại ở một rãnh nhỏ bên phải, nơi mặt đá vẫn còn tối. Phía sau, bàn thờ vỡ trượt thêm nửa thước. Mép đá nghiến trên nền, kéo theo cả gian thờ rung xuống. Tạ Huyền không nhìn lại. Hắn áp tai trái sát tường, nghe ba lớp âm chồng lên nhau: tiếng nét chữ tự khắc, tiếng mạch quặng đang nứt, và một khoảng ngắt đều đặn sau mỗi câu “tự nguyện nhập mạch”. Khoảng ngắt ấy không phải do cơ quan chậm. Nó đang chờ một người khác đáp lời.

“Từ giờ không ai gọi tên ta.” Tạ Huyền nói. “Dù nghe thấy ta ra lệnh, dù thấy ta ngã, cũng không đáp.” Cố Dã vừa hé môi đã khép lại. Tạ Vân Chi dùng khuỷu siết dây quanh người thứ sáu thay cho câu trả lời. A Mộc kéo đứa trẻ linh nhãn cùng người bảo vệ sát khe phải. Dương Thạch nhìn đầu nêm chỉ còn được giữ bởi một dải kim loại mỏng rồi gật một lần. Trong gian đá đang sập, sự im lặng của họ là thứ duy nhất cơ quan chưa lấy được.

Bức tường lập tức đổi giọng. “Cố Dã.” Âm thanh giống hệt Tạ Huyền, cả nhịp thở đứt quãng vì đau cũng không sai. “Đỡ ta.” Cố Dã bấu vào mép bàn thờ nhưng không quay đầu. “Vân Chi, trả lời.” Giọng ấy vang ngay sau vai nàng. Hai bàn tay Tạ Vân Chi run dữ hơn; nàng cắn môi, dùng răng kéo dây quấn thêm một vòng quanh người thứ sáu. Bức tường gọi từng người, khi bằng giọng Tạ Huyền, khi bằng tiếng khàn của thanh niên bị xích. Không ai đáp. Rãnh tối bên phải tên hắn vẫn không sáng.

Tạ Huyền nhặt một mảnh thẻ bài vỡ, cào lớp bụi dưới hàng mới. Bên dưới câu “tự nguyện nhập mạch” có ba đường dẫn rất mảnh. Đường thứ nhất nối với vệt xám trên cổ tay hắn, nhận tên. Đường thứ hai nối vào toàn bộ bốn mươi bốn hàng cũ, dựng thành ý nguyện giả. Đường thứ ba chạy vòng ra ngoài mặt tường rồi quay về phía gian thờ, như một chiếc tai mở rộng. Tên và lời đã có, nhưng hồ sơ chưa thể khép nếu không có người sống chứng nhận. Kẻ áo xám có thể bắt mỏ lặp lại lời nói dối, song hắn vẫn cần một tiếng đáp tại nơi Tạ Huyền đứng.

Một tiếng rạn lớn nổ trên trần. Đá vụn đổ xuống vai A Mộc; hắn khom người che đứa trẻ, vết thương bên sườn thấm ướt lớp vải. Bàn thờ vỡ trượt gần tới rãnh trung tâm. Khi khối đá ấy rơi, nền gian thờ sẽ bị kéo sập. Tạ Huyền đo khoảng cách từ hàng mới đến khe đá. Không thể cạo tên, vì mỗi nét vừa mất lại hiện từ vệt xám trên cổ tay. Không thể đập cả tường, vì nó đang giữ một phần mái. Muốn thoát, họ phải khiến hồ sơ tự bác bỏ chính nó trước khi cắt rãnh chứng.

Hắn ra dấu cho người thứ sáu. Ông lão mở mắt rất chậm, vết lõm thứ sáu vẫn sáng mờ dưới lớp áo rách. Tạ Huyền chỉ vào bốn mươi ba hàng cũ, rồi chỉ vào miệng ông. Người thứ sáu hiểu ý, nhưng vừa định lên tiếng, hắn đã lắc đầu. Lời thú nhận lúc trước đã đi vào tuyến xả; nói lại có thể bị rãnh chứng cắt lấy và biến thành xác nhận mới. Tạ Huyền đặt hai ngón tay lên cổ tay ông, chờ nhịp ba ngắn một dài. Không có tiếng xích. Thanh niên dưới sâu đã im lặng, hoặc đường truyền vừa bị bóp nghẹt.

Tạ Huyền gõ lên hàng thứ nhất một nhịp, hàng thứ hai hai nhịp, rồi hàng thứ bốn mươi ba ba nhịp. Âm phản hồi giống nhau, nhưng hàng thứ bốn mươi bốn chưa hoàn chỉnh trả lại một tiếng rỗng. Bốn mươi ba hồ sơ cũ dùng chung một sống đá phía sau; hàng mới đang nối vào đó để mượn lời chứng năm xưa. Chỉ cần sống đá còn nguyên, mỏ có thể coi quá khứ giả là nhân chứng cho hiện tại. Muốn phá hồ sơ của hắn, phải khiến lời chứng cũ và lời thú nhận mới va vào nhau trong cùng một đường dẫn.

Tạ Huyền nhìn Dương Thạch, chỉ đầu nêm vào khe dưới hàng thứ bốn mươi ba rồi chỉ sang tuyến xả. Dương Thạch cau mày. Nếu đưa đầu nhọn vào đó, dải kim loại còn lại chắc chắn sẽ đứt. Nhưng ông đã hiểu: nối tạm sống hồ sơ với đường xả, để lời thú nhận còn lưu trong mạch quay ngược vào các dấu giả. Ông quấn nốt phần vải sạch quanh tay, bò tới vị trí. Cố Dã chống vai phải vào bàn thờ đang trượt. Tạ Vân Chi buộc dây từ eo mình sang cột đá, tạo đường kéo cho người thứ sáu. A Mộc gom hai người yếu ra sau lưng. Họ phối hợp trong im lặng.

Bức tường nhận ra ý đồ. Rãnh chứng bỗng sáng lên một đoạn. Từ trong đá vang ra tiếng Tạ Huyền quát: “Dừng lại!” Cố Dã vẫn ép vai vào bàn thờ. Giọng ấy đổi thành tiếng Dương Thạch: “Nêm sẽ vỡ.” Bàn tay ông chỉ khựng nửa nhịp rồi tiếp tục. Cuối cùng, cơ quan dùng giọng người thứ sáu: “Ta xác nhận.” Vết lõm trên ngực ông lão co lại. Tạ Vân Chi vòng cánh tay qua cổ ông, không để ông vô thức hít sâu đáp lời. Máu rỉ từ môi nàng, nhưng nàng vẫn không phát ra tiếng.

Đầu nêm vào được một phần tư. Sương lạnh tràn qua tay Dương Thạch, bò lên khuỷu rồi ăn tới bả vai. Ông run lên, nhưng góc nêm không lệch. Tạ Huyền dùng mảnh thẻ bài chèn dưới dải kim loại, khiến đầu nhọn chạm đồng thời vào sống hồ sơ và rãnh xả. Ngay khoảnh khắc ấy, bàn thờ vỡ tuột thêm một đoạn. Cố Dã khuỵu đầu gối phải, tiếng xương va nền nghe khô khốc. Hắn vẫn giữ im lặng, nghiến răng dùng chân trái và vai phải ghìm khối đá lại. Tạ Huyền giơ ba ngón tay, hạ xuống từng ngón theo nhịp rung của trần.

Ngón cuối cùng vừa khép, Dương Thạch xoay nêm. Dải kim loại đứt phựt. Đầu nhọn mắc lại trong khe, phần vỏ rơi xuống nền. Luồng xám từ hàng thứ bốn mươi ba chạy qua mảnh nêm, va thẳng vào tuyến xả. Bức tường phát ra hàng chục giọng chồng lên nhau: “Tự nguyện”—“không tự nguyện”—“nhập mạch”—“ta đã khóa cửa”. Lời thú nhận của người thứ sáu bị kéo trở về, cắt ngang dấu xác nhận cũ. Bốn mươi ba hàng đá đồng loạt nứt ở cùng một vị trí. Rãnh chứng bên tên Tạ Huyền sáng tới nửa chừng rồi tắt phụt.

Nhưng cơ quan không chịu nhả. Hàng mang tên hắn phồng lên như một vết sẹo, cố ép bốn chữ cuối vào đá. Vệt xám trên cổ tay Tạ Huyền giật mạnh, kéo cánh tay phải hắn về phía tường. Bàn tay gần mất cảm giác đập vào mặt đá, bốn vết rách mở lại. Hắn không giằng ra. Trái lại, hắn để cổ tay áp sát đường nhận tên, dùng trọng lượng thân thể ghì nó xuống, còn tay trái luồn mảnh thẻ bài vào rãnh chứng đang tắt. Nếu kéo tên khỏi tường, cơ quan sẽ tìm một nơi khác để ghi; nếu cắt đúng “tai” của hồ sơ khi lời chứng xung đột, bản ghi sẽ bị giữ ở trạng thái không thể hoàn chỉnh.

“Bây giờ có thể nói chưa?” Giọng Cố Dã bất ngờ vang lên từ trong tường, yếu nhưng vẫn mang nét cợt nhả quen thuộc. Tạ Huyền không nhìn hắn. Cố Dã thật vẫn im lặng phía sau. Mảnh thẻ bài trong tay trái cắm sâu thêm. Một chấn động chạy ngang cả gian đá. Bức tường gọi tên hắn lần cuối, lần này bằng hàng trăm giọng thợ mỏ vô danh. Tạ Huyền xoay cổ tay trái. Rãnh chứng vỡ thành một đường dài. Hàng mới không biến mất, nhưng sau bốn chữ “tự nguyện nhập mạch” xuất hiện thêm hai nét méo mó: “chứng khuyết”. Ánh sáng trên tên hắn chuyển từ trắng sang xám đục.

Cùng lúc, sống đá sau bốn mươi ba hồ sơ gãy rời. Cả bức tường nghiêng vào trong. “Đi!” Tạ Huyền chỉ nói một chữ, bởi hồ sơ đã mất đường nghe. A Mộc kéo đứa trẻ và người bảo vệ qua khe phải. Tạ Vân Chi giật dây, lôi người thứ sáu theo sau. Dương Thạch hất phần vỏ nêm rỗng khỏi rãnh rồi bò lùi. Cố Dã thả bàn thờ đúng lúc Tạ Huyền lăn khỏi chân tường. Khối đá đen rơi xuống rãnh, kéo nền gian thờ sụp thành từng mảng. Bụi linh thạch tràn lên như sóng, nuốt bàn thờ và lối cầu thang.

Tạ Huyền bị một mảnh đá quét trúng lưng, trượt qua khe trong tiếng gầm của mỏ. Tay trái hắn chạm được dây Tạ Vân Chi để lại; A Mộc và Dương Thạch cùng kéo, lôi hắn ra trước khi mép khe khép lại. Phía sau, bức tường ghi sổ đổ xuống vực mới mở. Trong khoảnh khắc nó xoay nghiêng, lớp đá bị cạo trên bốn mươi ba hàng bong ra, lộ những nét tên cũ chằng chịt bên dưới. Tạ Huyền chỉ kịp nhìn thấy chúng tồn tại, không kịp đọc. Lời nói dối chưa bị xóa, nhưng lần đầu tiên nó không còn che kín những người đã chết.

Cả nhóm nằm chen trong đường hầm thấp. Không ai còn sức đứng. Dương Thạch mở bàn tay; nửa vỏ nêm chỉ còn là mảnh rỗng, đầu nhọn đã bị chôn cùng bức tường. Cố Dã tựa trán vào đá, vai phải co giật. Tạ Vân Chi kiểm tra người thứ sáu bằng cổ tay thay vì những đầu ngón đã cứng. A Mộc ép vải vào sườn; đứa trẻ linh nhãn bất động trong khuỷu tay hắn nhưng vẫn còn thở. Vệt xám trên cổ tay Tạ Huyền chưa biến mất, song đã bị một đường nứt cắt ngang, như tên hắn vừa bị hồ sơ của mỏ từ chối nuốt trọn.

Sự im lặng kéo dài vài nhịp. Rồi từ phía sâu của đường hầm, một tiếng đá gõ vang lên: ba nhịp ngắn, một nhịp dài. Không còn truyền qua ngực người thứ sáu, không còn vọng từ mạng mạch. Âm thanh đến trực tiếp từ sau một lớp đá mỏng trước mặt họ. Tạ Huyền áp tai vào vách. Bên kia không có giọng thanh niên, chỉ có tiếng xích kéo trên nền và một tiếng thở rất gần. Sau đó, một đường nứt sáng lên giữa vách, soi rõ dấu bàn tay dính máu đang ép từ phía bên kia. Cùng lúc, trên trần đường hầm xuất hiện tiếng nứt nối tiếp, chạy thẳng về nơi bàn tay ấy đang chờ.