Chương 210 - Chương 210: Khoảnh Khắc Phản Kích - Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ
Chương 210: Khoảnh Khắc Phản Kích – Mỏ Linh Thạch Sụp Đổ
“Đừng để vòng thứ sáu đủ nhịp.” Người thứ sáu siết cổ tay Tạ Huyền đến những đốt ngón tay trắng bệch. Sau lưng họ, bốn mươi ba thẻ sắt rung thành một chuỗi tiếng cộc khô khốc. Âm thanh không đồng loạt. Nó chạy từ hàng thấp nhất lên hàng trên, dừng nửa nhịp ở góc phải rồi quay ngược xuống như một đội người đang chuyền tín hiệu trong bóng tối. Tạ Huyền ép đầu gối xuống nền, mắt bám theo bụi đá trên mặt tường. Mỗi tiếng gõ vang lên, bụi chỉ bật khỏi một đường nứt nhất định. Sáu hàng thẻ không đều, nhưng phía sau chúng có đúng sáu đường chịu lực thẳng đứng.
“Vân Chi, giữ dây dưới sườn ông ta. Dương thúc, áp tai vào tường, đừng lấy vỏ nêm ra. Cố Dã, tìm phiến đá rung sau tiếng gõ nhưng không rơi bụi. A Mộc, đưa đứa trẻ và người bị thương vào hõm thấp bên trái.” Mệnh lệnh nối nhau không cho ai thời gian hỏi. Tạ Vân Chi quỳ cạnh ông lão, bàn tay sưng cứng vẫn giữ sợi dây lệch khỏi những vết lõm trên ngực. Dương Thạch kéo chân trái lạnh cứng tới gần tường. Cố Dã dùng vai phải gạt đá vụn, hơi thở nặng nề. Không ai còn nguyên vẹn, nên kế hoạch không thể dựa vào sức của một người.
Đứa trẻ linh nhãn bị A Mộc ôm sát bỗng run lên. Hai mắt nó vẫn nhắm, máu ở khóe mắt kéo thành một vệt mảnh. “Họ không gõ cửa,” nó thì thào, “họ gõ để báo cho người bên cạnh.” Tạ Huyền nhìn chuỗi rung thêm một lượt. Đây không phải tiếng cầu cứu hỗn loạn. Mỗi hàng đợi hàng trước đáp lại mới phát tiếng, giống quy củ báo sập trong mỏ: người ngoài gõ trước, người sâu nhất gõ sau, để biết đường nào còn người sống. Mười bảy năm trôi qua, thứ bị đóng trong trụ mỏ vẫn lặp lại khoảnh khắc cuối cùng ấy.
Tạ Huyền quay sang người thứ sáu. “Ai gắn thẻ lên tường?” Ông lão khựng lại. “Không phải ta. Đêm đó ta hạ cửa rồi rút theo đường khí phụ. Ba ngày sau, khi đội cứu hộ được phép xuống, bức tường này đã có. Họ nói tầng sáu bị lấp kín, không được đào nữa.” “Ai là ‘họ’?” “Quản sự mỏ và hai người mặc áo tế của Thần Điện. Ta chưa từng thấy mặt.” “Các góc thẻ bị chẻ từ lúc nào?” Ông lão nhìn những góc sắt mất cùng một hình, giọng khàn đi. “Cũng từ lúc đó.”
Tiếng kim loại cào đá vang lên sau bức tường sập. Người áo xám đã tìm lại nửa lõi. Ánh sáng đục len qua khe, quét lên mép vòng thứ sáu phía ngoài. Bốn mươi ba thẻ lập tức rung nhanh hơn. Tạ Huyền đặt hai ngón tay lên nền. Hắn không mở Quan Linh Tâm Nhãn; đầu đã nặng như có đá ép, Huyền Cốt Quy Tức cũng đang lệch. Nhưng rung động trên đá không biết nói dối. Sáu đường nứt đều dồn về một điểm hình mắt cá nằm thấp sát nền. Khi vòng thứ sáu kéo nhịp, điểm ấy nhận lực trước rồi chia cho bốn mươi ba thẻ. Muốn ngăn toàn bộ thức tỉnh, không thể tháo thẻ. Tháo một chiếc chẳng khác nào rút nêm khỏi mái đang chống bằng mạng người.
“Hắn sẽ kéo đầu và cuối chuỗi gõ nhập lại.” Tạ Huyền nói. “Khi đó sáu đường chịu lực thành một vòng kín, tất cả sẽ cùng tỉnh.” Dương Thạch áp ngực vào vách, nửa vỏ nêm trong áo rung nhẹ. “Nửa lõi đang đi sang trái… hắn muốn đưa xích qua khe.” Tạ Huyền nhìn phiến đá Cố Dã vừa tìm thấy. Nó nằm chéo dưới chân tường, mặt ngoài im lặng dù tiếng gõ dội qua. Không phải vì nó chắc hơn, mà vì phía sau rỗng. Bức tường thẻ sắt che một khoang hoặc đường bảo trì cũ. Phá bừa sẽ khiến trần đổ lên đầu họ; ép đúng đường lực, khe rỗng ấy có thể thành lối duy nhất.
Tạ Huyền phân việc. Dương Thạch dùng nửa vỏ nêm nghe khoảnh khắc nửa lõi dồn lực, tuyệt đối không đưa nó vào khe. Tạ Vân Chi luồn dây qua sáu thẻ nằm trên sáu đường nứt, chỉ kéo lệch nửa ngón tay. Cố Dã kê chân vào phiến đá im rung, chờ đẩy nó xuống điểm mắt cá. A Mộc giữ người bảo vệ và đứa trẻ trong hõm thấp. Còn người thứ sáu không được hít vào khi thân thể bên kia ép ông hít. Ông lão nhìn hắn. “Ta có thể chết.” Tạ Huyền đáp: “Hít cùng nhịp, tất cả đều chết. Ta không hứa cứu được ông. Ta chỉ cho ông quyền chọn cái giá mình trả.”
Sợi xích đen xuyên qua khe đá như một con rắn. Móc sắt cào bật hai mảnh đá rồi chụp vào một thẻ ở hàng thứ hai. Tạ Vân Chi muốn kéo dây, nhưng Tạ Huyền giơ tay chặn. “Để hắn móc.” Ngoài kia, người áo xám cười khẽ. “Ngươi nhìn ra được bao nhiêu thì sao? Mỏ này đã dùng người sống chống suốt mười bảy năm. Chỉ cần một người muốn buông tay, các ngươi vẫn bị chôn.” Tạ Huyền nhìn thẻ bị móc. Nó không rung mạnh nhất, nhưng nằm đúng nơi đường nứt thứ hai giao với vết máu khô. Hắn đang chọn điểm nối chuỗi rung thành vòng kín.
“Dương thúc?” “Một nhịp.” Vòng thứ sáu phát ra tiếng ngân trầm. Thanh niên bị xích hít vào, lỗ tròn giữa ngực sáng lên. Cùng lúc, ngực người thứ sáu nhô cao như bị bàn tay vô hình kéo. “Hai nhịp.” Sợi xích căng, thẻ bị móc lệch khỏi mặt tường. Bốn mươi hai thẻ còn lại rung đáp. Trần khoang nứt thêm một đường dài, đá vụn rơi xuống tóc A Mộc. Cố Dã gồng chân, vai phải tì vào phiến đá im rung, chờ đến mức gân cổ nổi lên.
“Ba nhịp!” Dương Thạch quát. Tạ Huyền vẫn không ra lệnh. Người áo xám từng dùng đúng nhịp thứ ba để dồn lực; hắn biết nhóm bên này đã nghe quy luật ấy. Lần này nhịp thứ ba chỉ là mồi. Quả nhiên, nửa vỏ nêm vừa rung mạnh đã dịu xuống, còn sợi xích chưa căng hết. Người thứ sáu bật ra một hơi đau đớn. Tạ Huyền nhìn bụi trên điểm mắt cá. Bụi không bắn lên mà bị hút sát xuống khe. Lực thật đang tới sau khoảng lặng.
“Bây giờ!” Tạ Huyền quát khi khoảng lặng bị xé toạc. Tạ Vân Chi ngả người về sau, kéo sáu thẻ lệch khỏi trục. Dây cứa sâu hơn vào cổ tay nàng, nhưng sáu tiếng kim loại bật ra không cùng cao độ. Người thứ sáu cắn môi, ép hơi vừa tràn vào bật ngược thành một ngụm máu. Dương Thạch áp nửa vỏ nêm qua lớp áo vào tường; ông không mở cơ quan, chỉ dùng phản ứng của nó tạo một tiếng vọng sai. Cố Dã gầm lên, dùng chân phải và vai phải đẩy phiến đá im rung trượt xuống.
Phiến đá nện đúng điểm mắt cá. Sáu đường chịu lực không khép thành vòng mà gập ngược về nơi đang kéo chúng: chiếc móc sắt. Sợi xích giật căng như một cây thương. Phía bên kia vang lên tiếng người áo xám trượt chân và tiếng nửa lõi đập mạnh vào vòng sắt. Vòng thứ sáu kêu “keng”, một mối ghép bật tung. Thanh niên bị xích bị hất sang bên, luồng sáng nối với ngực ông lão đứt ngang. Móc sắt xé khỏi mép thẻ rồi quật ngược qua khe, mang theo một mảng vách lớn đổ sập về phía người áo xám.
Đó là khoảnh khắc phản kích duy nhất họ có, cũng là nhát cuối làm kết cấu mỏ mất cân bằng. Nền đá hạ xuống gần nửa thước. Bức tường bốn mươi ba thẻ nứt dọc từ hàng trên cùng đến điểm mắt cá, hai nửa tách ra như cánh cửa bị bẻ bằng sức nặng của cả tầng mỏ. Cố Dã trượt ngã, đầu gối đập xuống nền. Tạ Huyền quấn tay vào dây, cùng Tạ Vân Chi giữ sáu thẻ không rơi. Cánh tay phải nóng rực, bốn vệt đỏ rách ra, nhưng hắn không buông. Nếu sáu thẻ ấy rơi, chuỗi linh quang có thể đứt theo cách không ai kiểm soát được.
Sau khe nứt quả nhiên là một đường bảo trì dốc xuống. Gió lạnh hút bụi vào sâu, chứng minh nó chưa bị lấp hoàn toàn. “Vào trong!” A Mộc kéo người bảo vệ đi trước, ôm đứa trẻ để đầu nó không va đá. Dương Thạch dìu người thứ sáu, mỗi bước đều phải kéo chân trái theo. Tạ Vân Chi buộc lại sáu thẻ vào mép tường để chúng chỉ lệch mà không rời vị trí. Cố Dã lùi sau cùng cùng Tạ Huyền, dùng vai phải chặn một khối đá đang lăn cho đến khi hắn vượt qua khe.
Khi họ xuống được ba trượng, khoang cũ sập hẳn. Tiếng đá đổ nuốt mất lời người áo xám, nhưng không nuốt được tiếng xích kéo dài phía sau. Hắn chưa chết. Vòng thứ sáu cũng chưa bị phá; nó chỉ mất một mối ghép và bị vùi dưới lớp đá mới. Đường dốc rung dữ dội, buộc cả nhóm ép sát xuống nền. Tạ Huyền nghe từng đợt sập chạy qua vách như sấm dưới lòng đất. Phản kích giúp họ giành một lối đi, đồng thời đẩy tải trọng tầng trên xuống nơi con đường đang dẫn tới.
Khi bụi tạm lắng, ánh sáng lạnh từ bức tường nứt hắt vào đường dốc. Bốn mươi ba sợi linh quang mảnh như tóc không nằm lại trong các thẻ. Chúng xuyên qua đá, kéo xuống sâu hơn và tụ về một trụ đen dựng cuối đường. Trên trụ có một móc giữ thẻ bằng huyền thiết, nhưng chiếc thẻ ở đó hoàn toàn trống. Không tên, không số đội, không vết máu cũ. Chỉ có một rãnh khuyết giống hệt góc đã bị chẻ khỏi bốn mươi ba thẻ phía trên.
Đứa trẻ linh nhãn co người trong tay A Mộc. Nó không mở mắt, nhưng bàn tay nhỏ chỉ về phía Tạ Huyền. “Sợi đen… đổi chỗ rồi.” Tạ Huyền cúi nhìn bóng mình. Sợi đen từng nối bóng thật của hắn với khe cửa phía sau giờ xuyên qua nền dốc, kéo thẳng đến chiếc thẻ trống trên trụ đen. Huyền Cốt Quy Tức trong người hắn lệch thêm một nhịp, như có thứ dưới sâu vừa nhận ra hơi thở không thuộc về mỏ.
Trên mặt thẻ trống vang lên một tiếng cào rất khẽ. Không có bàn tay nào chạm vào nó, nhưng lớp gỉ đen chậm rãi bong ra, để lộ một nét khắc mới. Tạ Huyền nhìn nét ấy hoàn thành trong bóng tối, sắc mặt lạnh xuống. Đó là nét đầu tiên của chữ “Tạ”.
