Chương 41: Nếu Ta Ở Lại
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcỐng thư quân báo nằm trong tay Hoài Trầm, đỏ đến nhức mắt dưới ánh đèn. Sáp niêm nứt ra một đường nhỏ, giống vết thương vừa bị móng tay cào mở. Tôi đứng rất gần hắn, gần đến mức nghe được tiếng giấy cọ vào lòng bàn tay hắn, vậy mà trong khoảnh khắc ấy, tôi lại có cảm giác mình đang bị đẩy ra thật xa. Biên Bắc, tuyến lương, ba kho tiền tiêu cháy, dấu Hứa thị. Mỗi chữ thân binh vừa nói đều như một hòn đá rơi xuống nước, không làm nước bắn lên, chỉ chìm thẳng vào đáy lòng, kéo theo tất cả thứ chúng tôi còn chưa kịp giữ chặt.
Hoài Trầm mở quân báo. Ánh mắt hắn lướt rất nhanh qua từng dòng, nhưng sắc mặt lại không đổi nhiều. Chính sự bình tĩnh ấy khiến tôi sợ hơn. Người đau đến mức còn biết nổi giận thì vẫn còn đứng trong đời mình; người đã cất hết cảm xúc vào xương, thường là đã bước vào chiến trường. Hắn gấp thư lại, giọng trầm xuống: “Phong tỏa phủ. Không cho bất kỳ công văn nào ra vào nếu không qua tay ta. Triệu Triệu Dận, Tần Lập đến tiền viện. Lập tức đổi nơi giam Cố Tử Khiêm, dùng danh nghĩa áp giải thẩm vấn, không để quan Hình bộ chạm vào hắn.”
Thân binh lĩnh mệnh chạy đi. Mưa ngoài hiên bị gió thổi xiên vào thềm, để lại những vệt nước dài như mực loang. A Tự ôm bản chép tay đứng chết lặng bên cạnh cửa. Tôi gọi nó một tiếng, giọng mình khàn đến mức chính tôi cũng thấy lạ. “Đi cùng Lâm hộ vệ. Đưa bản chép này đến chỗ Thẩm Như Sơ trước, chỉ nói là thuốc giải độc cũ cần đối chiếu. Nếu trên đường có người chặn, đốt túi thơm bên hông, người của phủ tướng quân sẽ nhận tín hiệu.” A Tự cắn môi gật đầu, nước mắt còn chưa khô đã quay người chạy vào mưa.
Tất cả xảy ra rất nhanh. Người truyền lệnh ra vào, tiếng giáp va vào nhau, tiếng cửa phủ đóng lại, tiếng vó ngựa bị giữ trong sân. Nhưng càng ồn, trong lòng tôi càng lặng. Tôi nhìn Hoài Trầm đứng giữa ánh đèn chập chờn, một tay đặt trên chuôi kiếm, một tay giữ quân báo có dấu Hứa thị. Hắn không còn chỉ là người vừa muốn dùng dao cắt một quyển sách để giữ tôi. Hắn là Lục Hoài Trầm của Đại Lương, là đứa con của một vị tướng bị bôi nhọ, là người phải đứng trước lửa cháy ở Biên Bắc để cứu những người chưa biết tên mình.
“Nàng ở lại thư phòng.” Hắn quay sang tôi. Câu ấy ngắn, nhưng không phải mệnh lệnh lạnh lùng. Nó giống một lớp áo khoác vội lên vai người khác trước khi ra gió. “Tiêu Trọng ở đây, bản chính cũng ở đây. Ta xử lý tiền viện xong sẽ quay lại.” Tôi muốn nói ta đi cùng chàng, nhưng lời ấy mắc lại giữa cổ. Lần đầu tiên, tôi nhận ra không phải con đường nào đi bên cạnh nhau cũng là bảo vệ nhau. Tôi chỉ gật đầu. Hoài Trầm nhìn cổ tay tôi, ánh mắt dừng rất ngắn trên vết mực lộ dưới mép băng. “Đừng chạm vào sách nữa nếu đau.” Tôi đáp khẽ: “Ta biết.”
Hắn đi rồi, căn phòng lập tức trống xuống. Tiếng mưa và tiếng người ngoài sân bị cánh cửa khép lại ngăn thành một tầng âm thanh mờ đục. Tiêu Trọng vẫn đứng trước án, lưng hơi còng, tay đặt lên hộp gỗ như đặt lên một quan tài nhỏ. Tôi nhìn ông, tất cả sự kiềm chế vừa dùng để đứng vững trước mặt Hoài Trầm bỗng sắc lại thành một lưỡi dao. “Ông còn giấu gì?”
Tiêu Trọng không hỏi tôi đang nói đến chuyện nào. Ông nhìn vết mực trên tay tôi, rồi nhìn ống thư quân báo còn in vệt nước trên án. “Cô đã đoán được một phần.” “Ta không muốn đoán nữa.” Tôi bước đến trước mặt ông. “Một năm, sửa sử, hoàn chỉnh Vô Quy Ký, rồi trở về. Nếu ta không về thì sao? Nếu ta giữ được chứng cứ, minh oan cho Lục gia, cứu được Biên Bắc, nhưng vẫn muốn ở lại thì sao?” Câu cuối cùng bật ra rất nhẹ. Nhẹ đến mức nghe như không phải một câu hỏi, mà là một điều ước bị xé ra khỏi lồng ngực.
Tiêu Trọng im lặng rất lâu. Ngoài sân, một tiếng ngựa hí vang lên rồi tắt. Ông khép mắt, giọng thấp xuống như người đang đọc đoạn sử mình đã ghét từ lâu nhưng vẫn phải chép đúng từng chữ. “Vô Quy Ký không chỉ kéo cô đến để sửa một đoạn sai. Nó còn cần trả mọi thứ về vị trí của nó. Cô là người ngoài sử. Khi việc cần sửa hoàn tất, cô phải rời đi. Nếu cô cưỡng lại, sử sẽ tự tìm thứ gắn chặt nhất với cô ở Đại Lương để thay vào chỗ trống ấy.”
Tôi nghe rõ từng chữ. Vẫn nghe rõ. Nhưng trong giây lát, tôi lại không hiểu. “Thay vào chỗ trống ấy nghĩa là gì?” Tiêu Trọng mở mắt nhìn tôi. Trong ánh mắt ông không có sự tàn nhẫn của người thắng, chỉ có nỗi mệt của người biết mình sắp nói một câu sẽ khiến người khác không còn ngủ yên. “Người đó sẽ chết thay cô. Không phải chết vì một tai nạn vô cớ, mà chết trong dòng sử đã bị cô cố bẻ lại. Vết thương đáng lẽ không trúng, mũi tên đáng lẽ lệch đi, trận lửa đáng lẽ dập kịp… tất cả sẽ tìm đường trở về. Với cô bây giờ, người ấy là Lục Hoài Trầm.”
Tôi lùi một bước. Mép án đập vào hông, đau âm ỉ, nhưng tôi gần như không cảm thấy. Trong đầu tôi bỗng hiện ra rất nhiều hình ảnh cùng lúc: Hoài Trầm cúi xuống hỏi tôi có đau không, Hoài Trầm thu dao vào vỏ vì tôi nói không được phá sách, Hoài Trầm đứng dưới mưa đưa áo cho tôi, Hoài Trầm nhìn bản án của cha mình bằng đôi mắt không cho phép bản thân vỡ ra. Người ấy là Lục Hoài Trầm. Không phải một cái tên trong quy tắc. Không phải một nhân vật bị đặt trên bàn cân. Là người tôi muốn ở lại bên cạnh đến mức vừa nghe chữ trở về, trong lòng đã có một phần âm thầm phản kháng.
Vết mực ở cổ tay đột nhiên nóng bừng. Tôi cúi xuống, thấy đường đen dưới da lan qua mạch cổ tay, mảnh như sợi tóc nhưng rõ ràng hơn trước. Cơn nóng chạy dọc cánh tay, qua vai, rồi đâm xuống nơi ngực trái. Tôi siết tay vào mép án, móng tay cào lên gỗ. Trên tập Vô Quy Ký, một dòng chữ mờ hiện rồi tan, như mực rơi xuống nước: người không thuộc về nơi này. Tôi đã nghe câu ấy quá nhiều lần. Nhưng đây là lần đầu tiên, tôi thấy nó không giống lời xua đuổi. Nó giống một lời cảnh báo muộn màng.
“Vì sao không nói trước?” Tôi hỏi. Giọng tôi bình tĩnh đến đáng sợ. “Vì sao để hắn yêu ta rồi mới nói?” Tiêu Trọng cúi đầu. “Có những chuyện nói sớm cũng không đổi được. Cô không đến đây vì hắn. Nhưng cô ở lại đến giờ, một phần là vì hắn. Vô Quy Ký cần cô lựa chọn bằng chính trái tim mình, không phải bằng một điều khoản cô đã biết từ đầu.” Tôi bật cười, cổ họng nghẹn đắng. “Lịch sử của ông thật biết cách ăn thịt người.” Ông không phản bác. Có lẽ vì chính ông cũng là một người bị nó ăn dở, chỉ còn lại xương để tiếp tục ghi chép.
Tôi đứng rất lâu trước án, lâu đến mức tiếng bước chân ngoài sân trở nên xa lạ. Tôi nghĩ nếu Hoài Trầm nghe thấy, hắn sẽ làm gì. Có lẽ hắn sẽ nói hắn không sợ chết. Có lẽ hắn sẽ bảo tôi đừng dùng mạng hắn để quyết định thay hắn. Có lẽ hắn sẽ nhìn tôi bằng ánh mắt vừa giận vừa đau ấy, rồi đứng chắn trước mọi quy tắc như từng đứng trước mọi mũi tên. Nhưng chính vì biết hắn sẽ như vậy, tôi càng không thể nói. Có những sự thật nói ra là để cùng gánh. Cũng có những sự thật vừa nói ra đã biến tình yêu thành cái bẫy, khiến người bị yêu phải dùng mạng mình chứng minh rằng được yêu không phải là tội.
Tôi kéo lại lớp băng che cổ tay. Tay tôi run, phải quấn hai lần mới kín được vệt mực. “Nếu sử hoàn chỉnh, ta sẽ trở về?” “Đúng.” “Nếu ta tự nguyện trở về, hắn sống?” Tiêu Trọng nhìn tôi một lúc, rồi gật đầu rất khẽ. Một cái gật đầu nhỏ đến mức tàn nhẫn. Tôi nhắm mắt. Trong bóng tối sau mi mắt, mưa rơi trên mái ngói, giấy cháy cuộn lại, một chiếc trâm gỗ nằm trong lòng bàn tay ai đó không chịu buông. Tôi tưởng mình sẽ khóc, nhưng nước mắt không rơi. Có lẽ vì quyết định đau nhất thường không còn chỗ cho nước mắt đứng vào.
Khi mở mắt ra, tôi đặt tay lên nửa bản sổ cháy. Lần này tôi không chạm vào Vô Quy Ký, chỉ giữ phần chứng cứ đã được phục lại bằng chính nét chữ và hơi thở của những người đã chết. “Vậy từ giờ, mọi việc phải nhanh hơn.” Tôi nói. “Cố Tử Khiêm phải sống. Thẩm Như Sơ phải nhận được bản chép. Doanh vệ cũ của Lục gia phải được gọi lại trước khi Hứa gia dọn sạch dấu vết. Còn Biên Bắc…” Tôi nuốt xuống vị máu nhạt trong miệng. “Biên Bắc không thể trở thành nơi sử lấy mạng hắn.”
Tiêu Trọng nhìn tôi, lần đầu tiên trong mắt ông có một tia chấn động rất nhỏ. “Cô định làm gì?” Tôi vuốt phẳng mép giấy xém đen. Tro dính lên đầu ngón tay, mịn và lạnh. “Làm việc ông kéo ta đến đây để làm.” Tôi đáp. “Hoàn chỉnh sử. Nhưng không phải vì Vô Quy Ký, cũng không phải vì ông. Vì Tô Vãn Ninh thật, vì Lục Trường Uyên, vì Cố Tử Khiêm, vì những người ở Biên Bắc đang chết giữa một công văn bị sửa. Và vì Hoài Trầm.”
Cửa thư phòng bật mở. Gió mưa lùa vào, thổi ngọn đèn nghiêng đi. Hoài Trầm trở lại, áo bào đen dính nước, trên vai còn mang hơi lạnh của sân trước. Hắn nhìn tôi trước, như thể giữa tất cả quân báo và lệnh điều binh, việc xác nhận tôi vẫn đứng ở đây là điều duy nhất hắn phải làm ngay. “Nàng lạnh sao?” hắn hỏi. Tôi mới nhận ra tay mình đang run. Tôi giấu nó vào tay áo, mỉm cười rất nhẹ. “Không. Chỉ đang nghĩ đường đi Biên Bắc xa đến mức nào.”
Hắn nhíu mày. “Nàng không đi.” “Ta không nói bây giờ.” Tôi bước qua án, lấy ống thư đã chuẩn bị sẵn đặt vào tay hắn. Trong đó là danh sách những chứng cứ phải chia, những người cần bảo vệ, những nơi có thể đối chiếu công văn quân lương. “Trước khi chàng ra tiền viện, cho người mang cái này đến chỗ Thẩm Như Sơ. Nếu Hứa gia thật sự dùng dấu nhà mình để điều sai tuyến lương, Thanh Diên chưa chắc không biết phần nào.” Tên nàng ấy vừa ra khỏi miệng tôi, bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa rất khẽ, ba tiếng một nhịp, không giống tín hiệu của phủ tướng quân.
Một hộ vệ bước vào, trong tay cầm phong thư nhỏ được bọc bằng lụa trắng. Trên góc thư có một cánh hoa diên vĩ ép khô, nhạt màu vì ướt mưa. Tôi nhận ra nó trước cả khi hộ vệ mở miệng. Hứa Thanh Diên. Hoài Trầm cũng nhận ra. Ánh mắt hắn trầm xuống, còn tim tôi thì đập mạnh một nhịp, như có ai vừa đặt thêm một quân cờ lên bàn cờ đã cháy. Trên phong thư chỉ có một dòng chữ mềm và sắc: Nếu muốn cứu Biên Bắc, trước canh tư hãy đến am Ngưng Vũ một mình.
Tôi nhìn dòng chữ ấy, rồi nhìn Hoài Trầm. Hắn chưa biết tôi vừa quyết định điều gì. Hắn chưa biết nếu tôi tham lam ở lại, cái chết sẽ tìm đến hắn bằng một con đường rất hợp lý, rất đúng sử, rất không thể oán trách ai. Tôi gấp phong thư lại, giấu tiếng run trong hơi thở. Đêm nay, Đại Lương có quá nhiều lửa cần dập. Còn tôi, từ khoảnh khắc ấy, đã hiểu rõ mình phải trở thành người cầm bút cuối cùng: viết cho sử sáng lại, rồi tự xóa tên mình khỏi đoạn đời của hắn trước khi lịch sử kịp lấy mạng người tôi yêu.
