Chương 42: Thanh Diên Phản Gia
Ủng hộ Lăng Kính Truyện
Mở ưu đãi một lần để tiếp tục đọc. Thông báo này chỉ hiện lại sau 4 giờ.
Mở ưu đãi và tiếp tục đọcHoài Trầm đọc lại dòng chữ trên phong thư, ánh đèn rơi xuống hàng mực mềm mà lạnh. Am Ngưng Vũ. Một mình. Trước canh tư. Ba điều kiện ngắn ngủi ấy đặt giữa thư phòng như ba lưỡi dao, lưỡi nào cũng hướng về phía tôi. Ngoài hiên, mưa vẫn chưa dứt. Tiếng nước rơi trên mái ngói đều đến mức khiến người ta lầm tưởng đêm nay chỉ là một đêm bình thường, không có kho lương cháy ở Biên Bắc, không có chứng cứ bị chia ra đưa đi, cũng không có một quy tắc vừa lặng lẽ đặt mạng Hoài Trầm lên bàn cân.
“Không đi.” Hoài Trầm gấp thư lại. Giọng hắn rất thấp, không giận dữ, nhưng chắc như cửa thành đóng xuống. “Nàng không đi một mình đến nơi Hứa gia chỉ định.”
“Ta không định chết ở đó.” Tôi đáp. “Thanh Diên yêu chàng, nhưng nàng ấy không ngu. Nếu muốn giết ta, nàng ấy không cần viết bốn chữ cứu Biên Bắc. Nàng ấy đang tự cắt đường lui của mình.”
Ánh mắt Hoài Trầm tối lại khi nghe đến tên Thanh Diên. “Người đã không còn đường lui thường dễ bị ép đến mức làm chuyện cực đoan.”
“Hoặc làm chuyện đúng lần đầu tiên.” Tôi nói rất khẽ.
Hoài Trầm không hỏi ngay. Hắn chỉ đưa tay kéo tay áo tôi xuống, che kín băng vải trên cổ tay. Động tác ấy nhẹ đến mức khiến lòng tôi đau hơn. “Ta cho người đi cùng.”
“Phong thư viết một mình.”
“Người của ta sẽ ở ngoài am.”
Tôi lắc đầu. “Cách am nửa dặm. Nếu Thanh Diên phát hiện, nàng ấy sẽ không nói. Nếu Hứa gia phát hiện, họ sẽ đổi cờ trước khi chúng ta kịp nhìn thấy bàn cờ.” Tôi ngừng một lát rồi thêm, “Nếu quá nửa nén hương ta không ra, chàng hãy cho người vào.”
“Không.” Chữ ấy bật ra nhanh hơn mọi câu trước. Tôi muốn nói hết. Muốn nói rằng nếu chàng cứ dùng mạng mình để chắn trước ta, lịch sử sẽ rất vui lòng nhận lấy. Nhưng lời nói lên đến môi lại hóa thành một nụ cười rất nhạt. Có những bí mật không phải vì không tin nên giấu. Mà vì quá tin người kia sẽ đau cùng mình, nên càng không thể đặt vào tay họ.
“Hoài Trầm,” tôi gọi tên hắn, “nếu Biên Bắc thật sự bị điều sai tuyến lương, mỗi khắc chúng ta chậm lại đều có người chết. Thanh Diên là người trong Hứa gia. Nàng ấy có thứ mà chúng ta không lấy được bằng cách xông vào phủ Hứa thượng thư.”
Hắn im lặng rất lâu. Sau cùng, hắn rút từ trong tay áo ra một lưỡi dao nhỏ, cán bọc da đen, đặt vào lòng bàn tay tôi. “Không cần thắng. Chỉ cần sống đến lúc ta đến.”
Lưỡi dao lạnh. Tôi nắm lấy, gật đầu. “Ta biết.”
Am Ngưng Vũ nằm ở sườn núi thấp phía tây Vân Đô. Đêm nay, đường núi chìm trong mưa, đèn lồng trước cổng am chỉ còn một chiếc cháy leo lét, ánh đỏ bị nước làm nhòe như mực son loang trên giấy ướt. Tôi xuống xe ở chân dốc, để thị vệ phủ tướng quân dừng lại đúng nơi đã hẹn. Đi một mình thì phải giống một mình. Đến cả nỗi sợ cũng không thể mang theo người khác cho ấm.
Bên trong am vắng đến lạ. Trước tượng Quan Âm phủ màn vải xám, Hứa Thanh Diên đứng quay lưng về phía tôi. Nàng mặc áo choàng màu xanh nhạt, không đeo trâm vàng, không có thị nữ, bóng gầy đi rất nhiều dưới ánh đèn dầu.
“Cô thật sự đến một mình.” Nàng nói, không quay đầu.
“Tôi cũng từng nghĩ quận chúa sẽ không thật sự hẹn tôi một mình.” Tôi dừng ở cách nàng vài bước. “Chúng ta coi như huề nhau một lần.”
Thanh Diên khẽ cười. Tiếng cười rất mỏng, không giống vui. “Tô cô nương vẫn biết nói lời khiến người ta khó chịu như vậy.”
“Nếu quận chúa gọi tôi đến để ôn lại chuyện cũ, canh tư không đủ.”
Lúc này nàng mới quay lại. Dưới ánh đèn, tôi thấy mắt nàng đỏ nhưng khô, như đã khóc ở một nơi không cho phép nước mắt rơi lâu. “Biên Bắc không chỉ bị đốt kho. Cha ta dùng ấn của Hứa thị ép Binh bộ đổi đường vận lương, sau đó cho người phóng hỏa ba kho tiền tiêu để cắt chứng cứ. Khi Lục Hoài Trầm rời kinh cứu viện, kinh thành sẽ có người dâng sổ tội nói hắn điều binh riêng, bỏ phòng tuyến cũ, khiến quân lương thất thủ. Nếu hắn thắng, Hứa gia còn đường thương lượng. Nếu hắn thua, mọi tội sẽ đổ lên Lục gia lần thứ hai.”
Nàng lấy từ sau án thờ một bọc lụa đã thấm nước ở góc. Bên trong là nửa cuốn sổ nhỏ, vài tờ công văn có mép cháy, một miếng ấn đồng bọc vải trắng và một mảnh giấy ghi tuyến đường vận lương bằng nét bút cực nhỏ. Tôi không chạm vào ngay. Nghề phục chế dạy tôi rằng thứ càng quan trọng càng không thể vội tin. Tôi cúi xuống nhìn màu giấy, vết sáp, dấu gấp và chỗ mực bị nước làm nhòe. Có một tờ dùng giấy của kho Binh bộ, nhưng mép lại dính loại tro đen có mùi dầu tùng, giống thứ từng bám trên mảnh sổ cháy của Tô Vãn Ninh.
“Cô lấy được từ đâu?”
“Từ thư phòng của cha ta.” Thanh Diên đáp. “Một phần là bản sao ta ép quản sự cũ giữ lại. Một phần là thứ ta tự trộm trước khi ông ấy kịp đốt.”
Tôi ngẩng lên nhìn nàng. “Vì sao?”
Câu hỏi ấy khiến sắc mặt nàng trắng hơn. Sau cùng, nàng nói: “Vì ta vẫn yêu hắn.”
Tôi không đáp. Nàng siết tay áo. “Ta biết tình yêu của ta không sạch. Ta từng muốn cô biến mất, từng dùng danh phận quận chúa, hôn ước, lời đồn và cả sự im lặng của mình để ép cô lùi lại. Nhưng đêm cha ta nói nếu cần có thể để Hoài Trầm chết ở Biên Bắc, rồi dùng cái chết ấy đổi lấy một bản án mới cho Lục gia, ta mới hiểu trong mắt ông ấy, ta yêu ai không quan trọng. Ta chỉ là sợi dây buộc vào cổ người đó.”
“Những thứ này có thể cứu Biên Bắc.” Tôi nói. “Cũng có thể cứu Hoài Trầm khỏi một cái bẫy. Nhưng nó không xóa được chuyện quận chúa từng làm.”
Thanh Diên nhìn tôi rất lâu, rồi gật đầu. “Ta biết.”
“Nó cũng không khiến tôi nợ quận chúa.”
“Ta biết.” Lần này nàng đáp nhanh hơn. “Ta không đến xin cô tha thứ. Ta chỉ không muốn mình đến cuối cùng vẫn chỉ là con gái của Hứa gia.”
Tôi lấy khăn khô bọc lại số công văn. “Muốn buộc tội Hứa thượng thư, những thứ này chưa đủ. Cần người làm chứng.”
Thanh Diên mỉm cười rất nhẹ. “Cho nên ta mới gọi cô đến trước canh tư.”
Tim tôi trầm xuống. “Ý quận chúa là gì?”
Nàng chưa kịp trả lời thì ngoài sân vang lên tiếng bước chân. Không phải một người. Rất nhiều người. Tiếng giày giẫm lên nước, tiếng vỏ đao chạm vào nhau, tiếng một lão bộc ho khẽ rồi nói bằng giọng cung kính đến lạnh người: “Quận chúa, lão gia nói đêm mưa lạnh, người bệnh cũ tái phát, nên hồi phủ tĩnh dưỡng.”
Thanh Diên khép mắt một thoáng. Khi mở ra, vẻ yếu mềm vừa rồi đã bị nàng cất sạch, chỉ còn lại dáng vẻ quận chúa Hứa gia từng khiến cả kinh thành không dám nhìn thẳng quá lâu. Nàng đẩy bọc chứng cứ vào tay tôi, rồi chỉ về phía sau tượng Phật. “Sau màn có cửa nhỏ thông xuống vườn trúc. Đi.”
“Còn cô?”
“Ta là người Hứa gia.” Nàng nhìn ra sân, môi hơi cong. “Ít nhất đêm nay, cái họ này còn đủ để giữ mạng ta.”
“Thanh Diên.” Tôi gọi nàng lần đầu tiên không kèm hai chữ quận chúa. “Nếu cô bị giam, lời chứng sẽ mất.”
“Vậy cô phải tìm cách để ta còn sống mà mở miệng.” Nàng nói rất khẽ. “Tô Vãn Ninh, cô không phải luôn giỏi làm những chuyện người khác tưởng không thể sao?”
Cửa điện bị đẩy mở. Tôi lùi vào sau màn vải đúng lúc lão bộc bước qua ngưỡng cửa, theo sau là bốn hộ vệ áo xám. Qua khe hở, tôi thấy Thanh Diên đứng thẳng trước án thờ, bình tĩnh đến mức gần như kiêu ngạo. Lão bộc nhìn quanh điện, ánh mắt dừng lại rất lâu ở chỗ tôi vừa đứng, rồi cúi người. “Xin quận chúa đừng làm lão gia thất vọng thêm.”
“Ta làm cha thất vọng từ khi nào?” Thanh Diên hỏi.
Lão bộc đáp: “Từ khi người quên mình họ Hứa.”
Một hộ vệ tiến lên. Không ai đánh nàng, nhưng thế vây đã nói rõ nàng không còn quyền từ chối. Tôi ôm bọc chứng cứ, lưng áp vào vách gỗ lạnh, nghe tiếng bước chân kéo Thanh Diên ra khỏi điện. Trước khi bóng nàng khuất sau màn mưa, nàng bỗng quay đầu nhìn về phía tượng Phật, như nhìn thẳng qua lớp vải xám đến nơi tôi đang đứng.
“Ngọn đèn bên trái,” nàng nói. “Đừng để tắt.”
Đợi tiếng người đi xa, tôi mới bước ra. Dưới chân cây đèn nàng nhắc đến có khắc một hàng chữ rất nhỏ, bị tro che gần hết: Ngày mười bảy, kho Nam Môn, người giữ chìa khóa họ Lâm. Một mảnh đường nữa. Một chứng cứ nữa. Và một cái bẫy nữa đang chờ.
Khi tôi men theo cửa nhỏ xuống vườn trúc, mưa đã nặng hơn. Dưới chân núi, người phủ tướng quân đang bị một đội tuần thành giữ lại bằng công văn Hứa thị. Hoài Trầm đứng ở đầu hàng người, áo đen gần như hòa vào đêm, nhưng tôi vẫn nhận ra hắn ngay lập tức.
Tôi giấu bọc chứng cứ vào trong áo, bước nhanh xuống dốc. Vết mực trên cổ tay nóng đến tê dại. Phía sau lưng, xe ngựa Hứa gia rời am Ngưng Vũ, rèm xe khép kín, không một khe sáng lọt ra. Thanh Diên đã phản gia, nhưng Hứa gia không để người phản bội của mình tự do qua đêm. Còn tôi hiểu rất rõ: nếu muốn chứng cứ kia biến thành lưỡi dao thật sự, chương tiếp theo của đêm mưa này phải bắt đầu từ cánh cửa bị khóa trong phủ Hứa.
