Bỏ qua nội dung

Ho So Chua Dong

Chương 66 - Chương 66: Giữ Tay Nhau

Chương 66: Giữ Tay Nhau

Truy vấn tới máy chủ trung tâm được tiếp nhận lúc 2 giờ 16 phút, nhưng chưa trả kết quả. Trên màn hình tách mạng ở Kho Đông chỉ có mã biên nhận, dấu thời gian và yêu cầu giữ nguyên toàn bộ bảng ánh xạ liên quan DV-17. Quân không cho Tống Nghi thử mở rộng bốn ký tự đó bằng danh sách nhân sự đang có. Anh yêu cầu ba bản bảo toàn độc lập: nhật ký xác thực, lịch cấp quyền bảo trì và lịch sử thay đổi nhóm dịch vụ. Nhánh rò rỉ lệnh khám xét được giao cho một tổ khác, không dùng chung danh sách làm việc với nhóm KĐ-4. Khi việc niêm phong lượt đầu hoàn tất, anh ký bàn giao hiện trường cho ca kế tiếp rồi mới rời Kho Đông.

Xe của Quân không đi thẳng tới điểm bảo vệ. Tài xế vòng qua hai tuyến, dừng dưới mái cầu để tổ theo dõi kiểm tra phía sau, sau đó đổi sang một xe không gắn thiết bị định vị của đơn vị. Điểm bảo vệ vẫn giữ nguyên khóa cơ, sổ trực viết tay và hai lớp người gác. Không có dấu cửa bị thử, không có cuộc gọi lạ mới, cũng không có phương tiện dừng lâu trong bán kính quan sát. Ánh đèn máy quay ngoài Kho Đông chưa tạo thành một đe dọa trực tiếp ở đây. Quân ghi rõ điều đó trước khi bước qua cửa trong.

Mùi thuốc sát trùng đến từ phòng bên cạnh. Một điều dưỡng đang thay băng ở thái dương An Nhiên, dùng miếng gạc vừa mở khỏi túi bạc. Hạ Uyên ngồi trên chiếc giường thấp gần cửa, hai chân chạm sàn, cốc nước vẫn đầy. Khi nắp chai nhỏ bật lên, cô dừng thở giữa chừng. Các ngón tay đang đặt trên đầu gối co lại, quờ sang bên như tìm một mép giường không còn ở đó. An Nhiên đưa bàn tay trái ra nhưng không chạm trước. “Cô muốn tôi nắm tay hay chỉ ngồi gần?” cô hỏi.

Hạ Uyên nhìn bàn tay ấy rất lâu. Rồi cô đặt tay mình vào, siết mạnh đến mức khớp ngón tay trắng đi. “Đừng buông.” An Nhiên khép các ngón vừa đủ để đáp lại, không kéo cô về phía mình. Điều dưỡng đóng nắp chai, chuyển toàn bộ dụng cụ ra xa và mở cửa thông khí. Quân đứng ngoài vạch cửa, không bước vào khi chưa được nhìn thấy. Anh chỉ ra hiệu cho người trực tắt bộ đàm ở hành lang để căn phòng không có thêm tiếng kim loại bất ngờ.

Hạ Uyên là người nhận ra anh trước. Cô không rút tay khỏi An Nhiên, nhưng vai cứng lên. Quân dừng cách cửa hơn hai mét. “Tôi tới kiểm tra an toàn, không lấy lời khai,” anh nói. “Cô muốn tôi ở ngoài hay ở đây?” Hạ Uyên nhìn An Nhiên rồi đáp: “Ở đó.” Quân ngồi xuống chiếc ghế sát tường, giữ hai bàn tay trống trên đầu gối. Không ai nói về Kho Đông. Không ai cho cô biết bảy phút vừa được tìm thấy ở đâu.

Nhịp thở của Hạ Uyên trở lại chậm hơn. Sau một lúc, cô nhìn chiếc chai đã được đưa ra ngoài và nói: “Không giống hẳn.” An Nhiên không hỏi cái gì không giống. Quân cũng không mở sổ. Câu nói nằm trong phòng vài giây, không bị ai kéo thành ý nghĩa. Hạ Uyên tự tiếp: “Mùi lúc đó ở trên tay người ta. Không phải cả căn phòng.” Bàn tay cô siết thêm một lần rồi lỏng ra, nhưng vẫn nằm trong tay An Nhiên.

Quân nói: “Cô không cần kể tiếp.” An Nhiên quay sang anh. “Và nếu cô ấy kể, đây vẫn chưa phải một buổi ghi lời khai.” “Tôi biết.” “Anh đang nhìn đồng hồ.” Quân hạ mắt khỏi mặt đồng hồ treo tường. “Tôi cần biết câu nào xuất hiện tự nhiên trước khi bất kỳ câu hỏi nào được đặt ra. Nhưng việc có giữ lại hay không là lựa chọn của cô ấy.” Sự khác biệt giữa họ không nằm ở việc tin hay không tin Hạ Uyên. An Nhiên muốn giữ căn phòng này khỏi biến thành hiện trường thứ hai; Quân muốn một ký ức vừa bật ra không bị người khác vô tình viết lại. Cả hai đều biết chỉ cần đi thêm một câu sai, phần còn lại sẽ không còn sạch.

An Nhiên quay lại với Hạ Uyên. “Cô có ba lựa chọn. Chúng ta dừng ở đây. Cô có thể tự viết vài chữ rồi gấp lại, chưa đưa vào hồ sơ. Hoặc cô có thể nói một lần, không ai hỏi thêm, và quyết định sau có cho lưu hay không.” Hạ Uyên không trả lời ngay. Cô dùng ngón cái chạm vào đốt tay An Nhiên như để đếm một nhịp. “Nói một lần,” cô đáp. “Nhưng cô vẫn ở đây.” An Nhiên gật đầu. Máy ghi âm không được mang vào. Người trực đưa một thiết bị ghi cục bộ còn niêm, đặt trên bàn thấp trong tầm nhìn của Hạ Uyên. Quân đọc rõ rằng cô có thể dừng ở bất kỳ từ nào và bản ghi chỉ được mở niêm nếu cô đồng ý sau khi nghỉ.

Hạ Uyên nhìn xuống hai bàn tay đang giữ nhau. “Tôi nằm trên một mặt lạnh. Có người vừa lau chỗ tiêm hoặc lau tay, tôi không biết. Mùi ở cổ tay họ, rất gần. Người đó đứng bên trái tôi nhưng dùng tay phải giữ tay trái của tôi.” Cô dừng, nuốt khan. An Nhiên không siết lại, chỉ giữ nguyên lực. “Họ bảo tôi nhìn vào bàn tay, đừng nhìn tờ giấy. Khi đèn đỏ ở trên cửa tắt, họ nói rất nhỏ: đừng ký. Sau đó cửa mở. Tay buông ra. Tôi không nhìn được mặt.” Quân không hỏi người đó là nam hay nữ, không hỏi giọng quen hay lạ, cũng không hỏi có phải cùng người đã tiêm thuốc. Hạ Uyên tự nói thêm một câu cuối: “Tôi nghĩ người đó sợ người ngoài cửa.” Rồi cô yêu cầu tắt.

Bản ghi dài bốn mươi tám giây. Quân niêm thiết bị ngay trước mặt cô, không sao chép và không ghi tóm tắt vào hệ thống. Hạ Uyên được quyền quyết định vào sáng hôm sau liệu bản ghi trở thành lời cung cấp thông tin, chỉ dùng cho trị liệu hay bị xóa theo thủ tục có chứng kiến. Trong sổ an ninh, anh chỉ ghi rằng có một phát biểu tự nguyện cần bảo toàn tạm thời, không ghi nội dung. An Nhiên đọc lại dòng ấy trước khi ký xác nhận. Cô không phản đối nữa, nhưng cũng không để Quân biến việc im lặng sau đó thành thời gian hỏi tiếp.

Khi điều dưỡng quay lại kiểm tra đồng tử, Hạ Uyên tự buông tay. An Nhiên không giữ. Cô chỉ đặt bàn tay mình mở trên chăn, trong tầm nhìn. Hạ Uyên uống hai ngụm nước, nhìn cửa, nhìn người gác rồi mới đặt tay trở lại. Lần này lực nắm nhẹ hơn. Không còn là phản xạ tìm một điểm bám trong bóng tối; đó là một lựa chọn được thực hiện khi căn phòng đang sáng. Quân đứng dậy, kéo rèm che phần kính hành lang và rời đi trước khi sự có mặt của anh khiến lựa chọn ấy mang thêm nghĩa khác.

Ngoài phòng, An Nhiên theo anh ra tới cửa nhưng không vượt khỏi phạm vi bác sĩ cho phép. Vai cô vẫn được giữ bằng đai mềm. “Anh không được dùng chi tiết tay phải để ghép với người ở Kho Đông,” cô nói. “Một người giữ tay cô ấy mười năm trước và một người giấu tay phải hiện nay không tự nhiên trở thành cùng một người.” Quân đáp: “Tôi sẽ ghi hai hướng ngược nhau. Người trong ký ức dùng tay phải, người trên camera dùng tay trái. Nếu có giá trị, giá trị đầu tiên là làm yếu giả thuyết chỉ có một người.” An Nhiên nhìn anh một lúc. “Và mùi thuốc sát trùng?” “Chỉ là thuộc tính của một thời điểm. Chưa phải nghề nghiệp, địa điểm hay danh tính.” Cô gật đầu, rồi quay vào trước khi Hạ Uyên phải gọi.

Quân vừa tới phòng trực thì Tống Nghi gọi qua đường dây tách mạng. Giọng cô khàn vì thức trắng nhưng vẫn đọc từng trường dữ liệu. Máy chủ trung tâm đã trả một phần ánh xạ. DV-17 không phải số máy trạm và cũng không phải tài khoản cá nhân. Đó là tiền tố của một nhóm dịch vụ bảo trì cũ, được tạo để các cơ sở có hệ thống kho lạnh và lưu trữ y tế dùng chung phiên xác thực khi mạng nội bộ chập chờn. Nhóm quyền lẽ ra đã bị thu hồi ba năm trước, nhưng một yêu cầu gia hạn đã giữ nó hoạt động. Người ký gia hạn không hiện trong bản trả lời đầu; trường chữ ký chỉ chứa mã tham chiếu tới kho chứng thư nội bộ.

“Có thể xác định máy đã dùng không?” Quân hỏi. “Chưa từ bốn ký tự này,” Tống Nghi đáp. “Nhưng mã phiên ở KĐ-4 đã được làm mới sau vụ cứu Hạ Uyên mười một phút. Không phải phiên cũ chạy sót. Có người đã chạm vào nhóm DV-17 khi chúng ta đang phong tỏa điểm dự phòng.” Quân yêu cầu khóa bản trả lời, truy kho chứng thư bằng lệnh riêng và không nhập tên bất kỳ kỹ thuật viên nào vào hồ sơ nghi vấn. Anh nhìn qua ô kính nhỏ của phòng trực. Bên trong, Hạ Uyên đã nhắm mắt, còn bàn tay An Nhiên vẫn nằm dưới tay cô.

Tống Nghi gửi dòng cuối cùng lên màn hình. Lệnh làm mới DV-17 không đi từ Kho Đông. Nó đi qua một nút xác thực nội bộ của Thành Nam, nơi chỉ lưu mã người dùng sau một lớp chứng thư khác. Khoảng tối bảy phút đã đóng lại ở KĐ-4, nhưng quyền mở nó vừa được sử dụng thêm một lần trong lúc Hạ Uyên còn đang được cứu. Quân chụp lại đồng hồ hệ thống bằng máy độc lập rồi nói: “Giữ nguyên nút xác thực. Từ giờ, mọi yêu cầu xem danh sách bảo vệ nhân chứng phải có hai người phê chuẩn.” Trong căn phòng phía sau, hai bàn tay vẫn giữ nhau. Ở hệ thống bên ngoài, một bàn tay khác vừa để lại dấu rằng nó chưa hề rời đi.