Chương 65 - Chương 65: Đêm Ở Kho Đông
Chương 65: Đêm Ở Kho Đông
Văn bản phê chuẩn hiện lên trên màn hình lúc 22 giờ 41 phút. Quân không cho đội dịch chuyển ngay. Anh đọc từng mục dưới mái che của trạm cân bỏ hoang: khu dịch vụ phía sau Kho Đông, dãy kho lạnh từ KĐ-3 đến KĐ-8, hộp kỹ thuật cổng phụ, phòng điều khiển KĐ-4 và lối xe nối ra đường phía đông. Những nơi ngoài phạm vi chỉ được bảo toàn từ bên ngoài. Mọi thiết bị ghi hình dùng bộ nhớ cục bộ, không truyền trực tiếp; điện thoại cá nhân để lại trên xe chỉ huy. “Ba nhánh,” anh nói. “Tuyến xe, hệ thống kỹ thuật, kho lạnh. Không nhập nhận định của nhánh này vào biên bản nhánh kia trước khi mẫu được đối chiếu.”
Tống Nghi phụ trách nhóm kỹ thuật cùng hai giám định viên điện tử. Một tổ hiện trường đi từ bãi quay xe vào dãy cửa cuốn, đánh dấu vết lốp và cặn nước. Quân dẫn tổ an toàn kiểm tra hành lang kho lạnh trước khi bất kỳ ai chạm vào tay nắm. Mưa đập lên mái tôn, che gần hết tiếng bước chân. Các cửa đều đóng, riêng KĐ-7 dùng chốt từ nối về KĐ-4 dù bảng quản lý ghi kho này ngừng vận hành tám tháng trước.
Quân dừng trước vạch sơn vàng đã bong. Anh yêu cầu chụp toàn cảnh, đo điện áp trên chốt và kiểm tra khí trong hành lang. Khí trong hành lang an toàn, nhưng đường cấp cho chốt từ vẫn còn dòng nhỏ. Nguồn không đến từ tủ điện chính đã niêm phong mà vòng qua một cáp mảnh chạy sau ống thoát nước. Cáp được sơn phủ cùng màu tường, lớp sơn trên ba đoạn còn mới hơn nền xung quanh. Tổ an toàn đặt chèn cơ vào cửa rồi mới cho nhóm kỹ thuật lần đường dây. Không ai phải dựa vào việc ổ khóa tình cờ hỏng hoặc một cánh cửa tự mở.
Ở bãi xe, nhóm hiện trường báo có hai dải ép nước chạy từ lối phía đông tới cửa số ba. Vết ép phù hợp nhiều loại xe tải nhẹ, chưa đủ nhận dạng chiếc xe trắng, nhưng góc cua cho thấy xe đã lùi vào kho. Dưới rãnh thoát nước có lớp bùn xám trộn hạt cao su và một lượng nhỏ bột trắng. Quân yêu cầu lấy ba mẫu tách biệt: phần bùn ở miệng rãnh, phần sâu trong bẫy nước và mẫu đối chứng ở rãnh kế bên. Anh không cho ghi “bột chữa cháy” dù màu sắc giống thứ đã xuất hiện tại điểm dự phòng. Phòng thí nghiệm sẽ quyết định đó là gì.
Tống Nghi gọi anh sang hộp kỹ thuật cổng phụ. Nắp hộp không còn vật lạ, nhưng hai đầu vít có vết siết ngược chiều nhau và một vòng keo trong suốt nằm sát mép cao su. Bên trong, sáu chân tiếp điểm có hai vệt mỡ dẫn điện mới giống vị trí đã thấy tại KĐ-4. Trên lớp đồng của chân thứ hai và thứ năm còn dấu ép hình bán nguyệt, cho thấy từng có một cầu nối nhỏ kẹp vào rồi được tháo đi. Tống Nghi không thử trên đường dây thật. Cô dựng một mạch giả từ thiết bị đối chứng, đặt tải tương đương rồi mới giải thích: “Nếu cầu nối làm đúng kiểu này, nó có thể giữ tín hiệu cửa ở trạng thái đóng trong khi cửa đã mở. Camera và nhật ký vào ra sẽ cùng tin một dữ liệu sai.”
“Có thể,” Quân nhắc lại. “Chưa phải đã làm.” Tống Nghi gật đầu, tự sửa câu trong biên bản. Mẫu mỡ từ hộp cổng, đầu nối KĐ-4 và dụng cụ thử được niêm riêng. Vết xước và keo trong nắp hộp cho phép ước lượng kích thước thiết bị đã gắn, nhưng không còn số sê-ri. Kẻ tháo nó đã làm sạch phần dễ thấy; phần nằm trong rãnh vít và khe gioăng vẫn giữ lại dấu thao tác.
KĐ-4 mở bằng chìa cơ của đơn vị quản lý, dưới máy quay và hai người chứng kiến. Phòng điều khiển lạnh hơn hành lang, mùi bụi ẩm trộn với dầu máy cũ. Bộ đếm cơ của hệ thống vẫn tăng đều, trong khi màn hình quản trị chỉ hiện dữ liệu đến hai ngày trước rồi nhảy thẳng sang sáng nay. Tống Nghi sao chép bộ nhớ theo hai phương thức, một bản từ giao diện quản trị và một bản đọc trực tiếp khỏi mô-đun lưu trữ. Hai bản không giống nhau. Giao diện nói hệ thống mất điện. Bộ đếm cơ và nhật ký điện áp nói điện chưa từng mất.
Quân đứng sau vạch giới hạn, không chạm vào bàn điều khiển. “Tìm thời điểm bắt đầu và kết thúc. Đừng tìm số bảy.” Tống Nghi hiểu ý. Cô che cột thời lượng trên bản sao làm việc, giao cho hai người độc lập đánh dấu điểm dữ liệu ngừng và trở lại. Kết quả đầu tiên là 0 giờ 14 phút 32 giây. Kết quả thứ hai là 0 giờ 21 phút 32 giây. Chênh lệch đúng bảy phút. Trong khoảng đó, nhiệt độ, điện áp và bộ đếm máy nén vẫn chạy; chỉ nhật ký cửa, camera và đồng bộ thời gian bị giữ lại. Khi kết nối phục hồi, hệ thống ghi toàn bộ là một lần khởi động lại bình thường.
Không ai nói về hồ sơ mười năm trước. Quân yêu cầu niêm bản tính thời lượng, rồi mới cho phép mở bản đối chiếu cũ. Bảy phút từng là sai lệch trong biên bản, từng là khoảng camera trống, nhưng ở Kho Đông nó đã trở thành một thao tác kỹ thuật có điểm đầu và điểm cuối chính xác. Điều đó chỉ chứng minh có người đủ hiểu hệ thống để tạo ra một khoảng trống giống sự cố. “Tìm xem lệnh giữ dữ liệu xuất phát ở đâu,” anh nói. “Thiết bị ngoài cổng chỉ có thể làm sai trạng thái cửa. Nó không tự viết lại đồng hồ của cả KĐ-4.”
Đường cáp ngụy trang sau ống thoát nước dẫn tới KĐ-7. Khi tổ kỹ thuật cắt nguồn phụ ở đầu vào đã ghi nhận, chốt từ không nhả mà chuyển sang chế độ khóa. Một mệnh lệnh trái với cấu hình an toàn. Quân cho dừng toàn bộ, kiểm tra lại sơ đồ và dựng lá chắn cơ trước cửa. Đúng lúc đó, máy nén phía cuối dãy khởi động. Tiếng động bật lên đột ngột, rung cả nền bê tông. Đèn hành lang tắt trong hai nhịp rồi sáng lại bằng nguồn dự phòng. Cửa cuốn số ba bắt đầu hạ xuống, nhưng thanh chèn đã đặt từ trước giữ nó ở độ cao hơn một mét. Không ai bị chia cắt.
“Có người điều khiển?” một điều tra viên hỏi. Quân nhìn đồng hồ trên máy quay. “Chưa biết. Ghi thời gian, cô lập nguồn.” Tổ điện ngắt cầu dao cơ ở trạm phụ, sau đó khóa bằng kẹp niêm. Máy nén dừng sau mười một giây. Tống Nghi kiểm tra bộ điều khiển và phát hiện lệnh vừa rồi không đến qua internet; cổng mạng ngoài vẫn bị tháo. Nó được kích hoạt bởi một lịch bảo trì nằm sẵn trong mô-đun, chỉ chờ sự thay đổi điện áp trên đường phụ. Nếu đội vào vội và cắt nguồn theo sơ đồ cũ, cửa sẽ khóa, máy nén chạy và luồng khí lạnh sẽ quét qua KĐ-7. Cơ chế này đủ làm nhiễu nhiệt độ, ngưng tụ và phần dấu sinh học còn lại.
Sau khi khí được kiểm tra lần thứ hai, KĐ-7 mới được mở. Bên trong không có người. Phòng gần như trống, nền thép xám đã được lau, các kệ tháo khỏi ray và xếp ở cuối kho. Dưới ánh đèn xiên, một hình chữ nhật khô hơn phần nền xung quanh hiện ra đúng kích thước của tấm đệm vận chuyển. Trên tường thấp có ba vệt cọ song song ở độ cao tương ứng với cạnh một xe đẩy. Gần cửa, bánh xe từng quay gấp để lại một dải cao su đứt quãng. Các dấu ấy cho thấy căn phòng được dùng gần đây, nhưng không nói ai ở trong hay trong bao lâu.
Tổ hiện trường đi từng ô, dùng nguồn sáng và mẫu đối chứng. Họ tìm thấy một sợi nhựa trong mắc dưới ray kệ, một mảnh băng dính không có dấu vân tay hữu ích và bột trắng trong khe thoát sàn. Mỗi vật được thu riêng, không ghép với điểm dự phòng tại chỗ. Ở góc sâu nhất, lớp sơn tường có một mảng bị bóc theo hình vuông. Phía sau là đầu nối dữ liệu đã bị cắt, nhưng đoạn dây còn lại dẫn về KĐ-4 chứ không ra cổng phụ. Kẻ chuẩn bị đã tạo hai tầng: cầu nối ngoài cổng làm sai trạng thái cửa, còn đường trong kho giữ và thả dữ liệu theo lịch.
Cao trào nhỏ không nằm ở căn phòng trống mà ở bản ghi vừa khôi phục. Tống Nghi đọc trực tiếp từ mô-đun, không qua giao diện quản trị. Trước khoảng bảy phút, hệ thống nhận một gói xác thực hợp lệ. Sau khoảng bảy phút, nó nhận gói thứ hai với cùng mã phiên. Cả hai đều mang dấu thời gian đã được đồng bộ từ máy chủ trung tâm, nghĩa là người thao tác không chỉ gắn thiết bị tại Kho Đông. Họ đã có một mã phiên tồn tại trong hệ thống bảo trì thật. Dữ liệu chỉ còn bốn ký tự đầu của trạm gửi: DV-17. Chưa đủ quy người, nhưng làm yếu giả thuyết một kẻ ngoài ngành tự dựng toàn bộ.
Khi đội hoàn tất lượt khám đầu tiên, phía trước Kho Đông xuất hiện ánh đèn máy quay. Một phóng viên đã biết địa điểm dù lệnh chỉ vừa được phê chuẩn hơn một giờ. Quân không cho ai ra giải thích. Anh yêu cầu tổ bảo vệ Hạ Uyên xác nhận khóa cơ, nhân sự trực và tuyến tiếp tế vẫn nguyên trạng; không chuyển cô chỉ vì tin bị lộ ở một nơi khác. An Nhiên được bác sĩ giữ lại theo dõi, không nhận hình ảnh hiện trường và không tham gia phân tích. Sự rò rỉ được lập thành một nhánh riêng, cùng danh sách những người đã xem văn bản phê chuẩn và biết cụm từ Kho Đông.
Tống Nghi mang bản in nhật ký tới, nước mưa còn đọng trên vai áo. “Bảy phút này không phải camera tự mất,” cô nói. Quân nhìn hai mốc thời gian, rồi nhìn mã trạm DV-17 bị cắt cụt ở mép dòng. “Và cũng không bắt đầu ở đây.” Anh yêu cầu khóa bản gốc, sao chép ngoại tuyến và gửi truy vấn tới máy chủ quản lý theo thủ tục khẩn. Trên màn hình tách mạng, khoảng trống từ 0 giờ 14 phút 32 giây đến 0 giờ 21 phút 32 giây nằm giữa hai gói xác thực hợp lệ như một đường cắt sạch. Kho Đông chỉ là nơi khoảng tối xuất hiện. Người tạo ra nó đã đứng ở bên trong một hệ thống khác.
