Chương 64 - Chương 64: Tay Trái Của Hung Thủ
Chương 64: Tay Trái Của Hung Thủ
Khung hình dừng ở 7 giờ 23 phút 16 giây. Bàn tay trái của người mặc áo bảo trì nằm trên nút sao chép, ngón cái ép xuống, cổ tay hơi xoay vào trong. Cánh tay phải chỉ lộ một đoạn dưới vạt áo, giữ sát thân như thể khuỷu tay không thể mở hết. Quân yêu cầu kỹ thuật viên phóng từng khung riêng, không làm nét bằng thuật toán và không ghép màu. “Trong biên bản chỉ ghi những gì nhìn thấy,” anh nói. “Không ghi thuận tay trái. Không ghi sẹo. Năm thao tác bằng tay trái, tay phải hạn chế, một dải da nhạt dưới ngón cái. Hết.”
Kỹ thuật viên gật đầu, đánh dấu chuỗi thao tác: mở nắp máy, giữ mép sơ đồ, nhấn nút, kéo bản sao, xoay thẻ ra vào. Năm động tác liên tục, gồm cả việc cần lực lẫn việc cần độ chính xác. Nhưng hình ảnh không cho biết người đó dùng tay trái thường xuyên hay chỉ đang bù cho một chấn thương. Quân cho sao lưu nguyên bản từ đầu ghi độc lập, niêm phong thẻ nhớ và yêu cầu một tổ khác kiểm tra đồng hồ camera bằng tiếng chuông ca, bộ đếm cơ của máy và lịch mở cửa phòng trực. Anh không để một bàn tay mờ trên màn hình tự biến thành danh tính.
Tống Nghi gọi lại từ KĐ-4 khi kỹ thuật viên vừa hoàn tất bản sao kiểm chứng. “Đầu nối sáu chấu có một lớp mỡ dẫn điện mới ở hai chân giữa. Mép tấm gá bị lau, nhưng bụi trong rãnh vẫn còn. Có người tháo thiết bị rồi lắp lại gần đây.” Quân nhìn khung hình bàn tay trái nhưng không quay màn hình cho ai khác. “Lấy mẫu riêng, chụp thứ tự tháo, đối chiếu sổ công cụ và danh sách người vào kho. Không nối với điểm dự phòng trong biên bản hiện trường.” Tống Nghi im một nhịp rồi đáp: “Rõ. Hai nhánh độc lập.”
Địa điểm bảo vệ mới là một khu y tế nhỏ nằm trong cơ sở hành chính đã ngừng sử dụng, không có tên trong danh sách lưu trú của đội. Hạ Uyên được giữ ở phòng trong, cửa sổ dán phim mờ, hai lối ra đều có người trực và khóa cơ tách khỏi mạng. Bác sĩ xác nhận cô chỉ hít phải lượng bột chữa cháy nhẹ, không có dấu tiêm mới và chưa cần chuyển viện. Khi Quân bước vào hành lang, anh chỉ hỏi cô có biết mình đang ở đâu và có cần gặp ai không. Hạ Uyên nhìn hai bàn tay mình một lúc rồi nói: “An Nhiên còn ở đây chứ?” Quân đáp cô đang ở phòng bên cạnh. Hạ Uyên gật đầu, bàn tay đang nắm mép chăn chậm rãi buông ra. Anh không hỏi thêm.
An Nhiên ngồi dưới ánh đèn thấp, một miếng băng nhỏ dán ở thái dương và cánh tay phải được giữ bằng đai mềm. Bác sĩ đã cho phép cô cung cấp lời quan sát ngắn, tối đa mười phút. Máy ghi âm được đặt giữa bàn, người lập biên bản ngồi chếch phía sau để không tạo cảm giác đối chất. Quân đọc rõ mục đích: ghi lại điều cô trực tiếp nhìn thấy trước khi xem bất kỳ hình ảnh nào. An Nhiên xác nhận rồi nhắm mắt vài giây, không phải để nhớ thêm mà để tách tiếng động của hành lang khỏi tiếng bánh xe vẫn còn trong đầu.
“Người kéo Hạ Uyên dùng tay trái từ đầu,” cô nói. “Hắn kéo tấm phủ bằng tay trái, giữ khóa nhựa bằng tay trái, đẩy cạnh xe bằng lòng bàn tay trái. Khi tôi hạ màn ngăn cháy, hắn quay người sang phải nhưng không đưa tay phải ra đỡ. Khuỷu tay phải vẫn ép vào sườn.” Người lập biên bản hỏi cô có thấy vật cố định, băng bó hoặc máu không. An Nhiên trả lời không. Cô chỉ nghe một tiếng cọ cứng dưới vải khi hắn va vào thành xe, nhưng âm thanh đó có thể đến từ thẻ, khóa kéo hoặc dụng cụ trong túi. Về dải da nhạt, cô nói mình không nhìn rõ ngoài hiện trường và không đồng ý dùng khung hình để bổ sung vào ký ức.
Quân hỏi câu cuối: “Cô cho rằng hắn thuận tay trái?” An Nhiên mở mắt. “Tôi cho rằng hắn chọn tay trái cho mọi thao tác có nguy cơ bị nhìn thấy. Đó là quan sát, không phải hồ sơ hành vi.” Cô dừng lại, nhìn đai mềm trên chính cánh tay mình. “Nếu tay phải thật sự đau, danh sách người có chấn thương gần đây đáng kiểm tra. Nếu hắn cố tình giấu tay phải, danh sách ấy sẽ thành cái bẫy. Phải có nguồn thứ hai.” Quân tắt máy ghi âm đúng phút thứ chín. Cách cô đặt ranh giới khiến phần tự trách trong anh không biến mất, nhưng nó bị buộc trở lại đúng chỗ: một cảm giác cần quản lý, không phải một kết luận để hành động.
Trước khi anh đứng dậy, An Nhiên nói nhỏ: “Điểm dự phòng bị lộ không có nghĩa anh đã chọn sai khi chuyển cô ấy.” Quân nhìn lớp băng nơi thái dương cô. “Nhưng có người biết tôi sẽ chọn cách nào.” “Vậy hãy tìm người biết,” cô đáp. “Đừng tìm một phiên bản của anh để kết tội thay.” Không ai chạm vào ai. Quân chỉ kéo chiếc cốc nước lại gần tay trái của cô, rồi rời phòng khi bác sĩ gõ cửa báo hết thời gian.
Ba nguồn vật thật được truy riêng trong buổi chiều. Áo bảo trì thuộc một nhà thầu kiểm định báo cháy, mất khỏi túi đồ giặt sau ca làm việc ba ngày trước. Thẻ ra vào mang tên một kỹ thuật viên đang nghỉ bệnh; thẻ thật vẫn nằm trong phong bì niêm tại công ty, nhưng dải từ có dấu đã được đọc bằng thiết bị cầm tay trước khi phong bì bị dán lại. Lệnh kiểm tra dùng tài khoản bảo trì chung, được phát từ một máy trạm nội bộ tại phòng điều phối dịch vụ, không qua truy cập từ xa. Không nguồn nào đủ để chỉ ra cùng một người, nhưng cả ba đều cho thấy kẻ chuẩn bị vỏ bọc đã đi vào những nơi bình thường, dùng đúng quy trình vừa đủ để không gây báo động.
Tống Nghi gửi về ba đoạn camera gốc sau khi đã che mặt người không liên quan. Đoạn đầu ở khu giặt ghi một người đội mũ lưỡi trai nhận nhầm túi đồ rồi trả lại hai phút sau; áo bảo trì biến mất trong khoảng đó. Đoạn thứ hai ở hành lang công ty kỹ thuật cho thấy một người cúi bên tủ hồ sơ đúng lúc nhân viên trực ra nhận hàng. Đoạn thứ ba là camera ngoài phòng điều phối dịch vụ, chỉ bắt được bóng người qua cửa kính mờ. Quân cho chạy từng đoạn riêng. Ở cả ba, người đó đều dùng tay trái với tay nắm, mép túi hoặc cánh cửa, còn cánh tay phải giữ gần thân. Chiều cao và quần áo khác nhau; khuôn mặt không đoạn nào đủ rõ. Nhưng chuỗi hành vi lặp lại ở ba địa điểm độc lập chứng minh việc chuẩn bị không diễn ra trong sáng nay.
Cao trào nhỏ đến từ đoạn camera khu giặt. Khi người đội mũ quay lưng, tay phải của hắn chạm vào khung cửa. Không phải bàn tay. Một phần cẳng tay cứng như thanh đỡ va vào kim loại rồi trượt xuống, khiến vai phải giật ngắn nhưng các ngón không mở ra. Kỹ thuật viên hình ảnh dừng đúng khung đó và đối chiếu với cảnh máy photocopy. Góc vai, độ xoay thân và nhịp bước phù hợp, nhưng Quân vẫn yêu cầu ghi là “có đặc điểm vận động tương đồng”, không phải cùng người. Anh xin lệnh thu danh sách chấn thương tay phải tại ba đơn vị trong khoảng thời gian hẹp, đồng thời yêu cầu kiểm tra ai đã biết trước lịch nghỉ bệnh của chủ thẻ.
Tuyến đường giữa ba địa điểm được dựng bằng thời gian thực tế, camera giao thông và dữ liệu mưa. Hai đêm áo và thẻ bị lấy đều có mưa lớn cục bộ; các xe dịch vụ tránh đường nam bị ngập, chuyển sang đường phía đông. Chiếc xe tải trắng sau vụ bắt cóc cũng biến mất khỏi camera tại đúng nút giao ấy, sau khi đi qua một trạm thu hình có ống kính bị nước che gần một phần. Tống Nghi đặt lớp dữ liệu mới lên bản đồ đô thị rồi mở bản đồ mưa đã được niêm phong từ lời khai của Nguyễn Trác và bản vẽ của Đặng Phúc. Ba tuyến hiện tại không trùng hoàn toàn với tuyến mười năm trước, nhưng cùng né hai điểm ngập, cùng dùng đoạn đường có mái che dưới cầu cạn và cùng đi qua trạm Kho Đông cũ.
Quân không cho phép vòng tròn trên bản đồ trở thành lệnh khám xét. Anh yêu cầu đối chiếu vị trí từng camera, thời điểm mưa bắt đầu và sai số của mọi đồng hồ. Tống Nghi thực hiện lại với dữ liệu chưa đánh dấu, bỏ tên Kho Đông khỏi màn hình để tránh thiên kiến. Kết quả vẫn giữ nguyên: từ ba nơi thu thập vật thật và điểm cuối camera của xe tải, quãng đường khả thi ngắn nhất đều hội vào khu dịch vụ phía sau Kho Đông. Một nhánh rẽ dẫn tới KĐ-4, nơi đầu nối sáu chấu vừa có dấu tháo lắp mới. Đây là lần đầu hai nhánh chạm nhau bằng dữ liệu đường đi, không phải bằng ký ức của Hạ Uyên.
Ngay lúc đó, tổ bảo toàn KĐ-4 gửi một tệp video từ camera cổng phụ của cơ sở bên cạnh. Hai đêm trước, lúc 0 giờ 14, một người mặc áo mưa bước vào vùng tối sát hàng rào, không qua cổng. Người đó đặt vật gì đó lên hộp kỹ thuật bằng tay trái, dùng khuỷu tay phải giữ vạt áo rồi biến mất sau kho lạnh. Hình không đủ thấy mặt, cũng không đủ khẳng định là kẻ ở điểm dự phòng. Nhưng nhịp vai ngắn, cánh tay phải khép và cách bàn tay trái xoay vật nhỏ giống chuỗi đã ghi ở ba địa điểm còn lại.
Quân yêu cầu niêm phong tệp, lập báo cáo so sánh độc lập và xin mở rộng lệnh bảo toàn khu phía sau Kho Đông. Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu gõ lên mái tôn của cơ sở y tế, từng nhịp rời rồi dày lên. Trên màn hình, các tuyến xanh của bản đồ mưa khép quanh một khoảng tối chưa được khám hết. Tống Nghi hỏi qua điện thoại có cho đội vào ngay không. Quân nhìn giờ, nhìn nhánh đường dẫn về KĐ-4 rồi đáp: “Không ai vào một mình. Giữ vòng ngoài, tắt mọi thiết bị phát vị trí và chờ lệnh hợp pháp.” Anh khoác áo, còn bản đồ trên bàn vẫn mở ở đúng hai chữ: Kho Đông.
