Chương 63 - Chương 63: Bắt Cóc Lần Hai
Chương 63: Bắt Cóc Lần Hai
Màn hình tắt đen, nhưng tiếng bánh xe vẫn còn trong điện thoại. Nó chạy nhanh hơn, dằn qua một mối nối trên nền rồi dừng lại bằng tiếng kim loại chạm cửa. Quân không gọi tên Hạ Uyên. Anh giữ đường dây mở, nhìn đồng hồ trên máy tính bảng và nói với Tống Nghi: “Đánh dấu thời điểm mất hình. Không cho ai khởi động lại hệ thống. Giữ nguyên KĐ-4, giao hiện trường cho pháp chế và kỹ thuật theo biên bản đang mở.”
Tống Nghi đã cầm bộ đàm. “Anh đi trước. Tôi ở lại với hai người của đội.”
Quân gật đầu, quay sang người quản lý kho. “Không ai rời khu này nếu chưa ghi tên và thời điểm. Tất cả thiết bị liên quan đèn cửa giữ nguyên trạng.” Anh vừa bước qua hành lang vừa gọi điều phối kín, yêu cầu đội gần điểm dự phòng tiếp cận bằng hai hướng, phong tỏa lối xe hậu cần và không phát thông báo công khai. Một cuộc báo động chung sẽ đẩy người trong tòa nhà vào đúng những hành lang kẻ xâm nhập đã chuẩn bị.
Đầu dây bên kia vang lên tiếng khóa trượt, sau đó là giọng An Nhiên, thấp nhưng không còn đứng yên. “Tôi đang đưa cô ấy sang cầu thang B. Cửa chính bị can thiệp từ hộp ngoài. Hành lang phía tây có xe đồ vải chặn ngang.”
“Không vào cầu thang B nếu đèn khóa đang xanh,” Quân nói. “Kiểm tra bản lề và khe dưới cửa.”
Một khoảng im lặng ngắn. An Nhiên thở ra. “Có miếng chêm ở chân cửa. Khóa từ đã nhả nhưng chuông không kêu.”
Đó không phải đường thoát. Nó là một lối được mở sẵn để họ tự đi vào. Quân đổi hướng đội tiếp cận sang cầu thang C và yêu cầu bảo vệ tòa nhà khóa cơ lối xuống bãi nhận hàng. Người trực phản hồi rằng hệ thống báo cháy vừa nhận một lệnh kiểm tra từ tài khoản bảo trì, khiến ba cửa chống cháy ở tầng của Hạ Uyên chuyển sang chế độ mở kỹ thuật. Lệnh mang mã dịch vụ số 12, có thời hạn bảy phút.
“Hủy lệnh bằng khóa vật lý, không bằng phần mềm,” Quân nói. “Sao lưu nhật ký trước khi làm. Cắt điều khiển thang hàng, giữ cabin ở tầng một.”
Trong điện thoại, An Nhiên bảo Hạ Uyên đứng sau mình, tay phải bám vào đai túi, không được chạy khi chưa nghe lệnh. Hạ Uyên đáp một tiếng rất khẽ. Quân nghe được sự cố gắng giữ nhịp thở của cô qua micro, đều ba nhịp rồi vỡ ở nhịp thứ tư. Anh không nói rằng đội đang tới. Những lời trấn an không có căn cứ chỉ làm người ta chờ sai cách.
Tiếng bánh xe lại chuyển động. Một giọng đàn ông vang lên ngoài hành lang, bình tĩnh đến mức giống nhân viên thật. “Kiểm tra báo cháy. Xin mở cửa để sơ tán.”
An Nhiên không trả lời. Cô lùi về phòng vật tư nhỏ nối với hành lang trong, đóng cửa nhưng không gài chốt chết. Nếu bị ép, cánh cửa đó có thể mở ra hai phía; nếu khóa kín, họ sẽ tự biến nó thành hộp. Cô nói rất nhỏ vào điện thoại: “Có ít nhất hai người. Một người ở xe. Một người vừa đi từ cầu thang B.”
Quân siết điện thoại trong tay rồi buông các ngón ra. “Đừng giữ phòng. Khi họ chạm cửa ngoài, đi qua phòng vật tư sang hành lang kỹ thuật. Cửa cuối hành lang có tay gạt đỏ, nối với màn ngăn cháy ở dốc hậu cần. Chỉ hạ khi Hạ Uyên đã qua.”
Anh không biết An Nhiên có nghe hết hay không. Một tiếng nổ khô vang lên, không lớn như súng, giống một chốt điện bị cưỡng bức. Sau đó là tiếng va chạm ngắn, tiếng vật kim loại rơi và một hơi thở bật khỏi cổ họng. Đường dây nghiêng đi. Hạ Uyên gọi tên An Nhiên. Giọng đàn ông vẫn thấp, lần này ở rất gần: “Không ai làm cô đau nếu cô đi cùng.”
Quân lên xe, nhưng không tự giành vô lăng. Anh mở sơ đồ tòa nhà trên máy tính bảng, chuyển dữ liệu cho đội tiếp cận và giữ kênh chỉ huy. “Mục tiêu đang ở hành lang vật tư. Hai đối tượng. Một xe đồ vải. Không truy đuổi đơn lẻ. Ưu tiên tách Hạ Uyên khỏi phương tiện.”
Âm thanh từ điện thoại trở nên hỗn loạn. Có tiếng vải phủ bị kéo, bánh xe nghiến mạnh rồi tiếng cửa lò xo đóng. An Nhiên không còn nói. Hạ Uyên cũng im. Trong sáu giây, Quân chỉ nghe tiếng bánh xe lăn trên nền có rãnh. Anh nhìn sơ đồ: loại rãnh đó chỉ xuất hiện ở dốc nối khu giặt với bãi nhận hàng.
“Họ đã rời tầng bằng dốc hậu cần,” anh nói. “Khóa cổng xe số hai. Đội một chặn từ dưới. Đội hai lên ngược dốc. Không bắn nếu chưa xác định vị trí Hạ Uyên trong xe đẩy.”
Đội gần nhất tới trước Quân bốn phút. Camera của họ truyền về những khung hình rung: cửa thép mở một nửa, một dải vải xám bị kéo lê và bánh xe cao su để lại vệt nước trên nền. Người giả bảo trì đang đẩy xe xuống dốc. Một người khác mặc đồng phục giao nhận đứng cạnh chiếc xe tải nhỏ màu trắng, cửa hông đã mở. Biển số phía sau bị bùn che đúng hai ký tự giữa.
“Dừng lại!” một điều tra viên hô.
Người ở cạnh xe tải không quay đầu. Hắn lên cabin, khởi động máy. Người đẩy xe đồ vải kéo tấm phủ lên cao hơn, dùng thân xe làm vật che rồi tiếp tục xuống. Đội một không thể lao tới mà không biết Hạ Uyên nằm ở đâu. Quân nhìn biểu tượng điện thoại của An Nhiên trên sơ đồ. Tín hiệu không tắt hẳn; nó dịch chậm phía sau xe đồ vải, cách khoảng mười mét.
“An Nhiên còn di chuyển,” Quân nói. “Cô ấy đang bám theo.”
Ngay sau đó, màn ngăn cháy ở cuối dốc rơi xuống. Nó không đóng trọn; một thùng nhựa bị đẩy vào chân ray giữ lại khe hở hơn nửa mét. Xe đồ vải mắc giữa hai phía. Người giả bảo trì buông tay, cúi xuống định kéo thùng ra. An Nhiên xuất hiện từ cửa kỹ thuật bên hông, một tay ôm vai, tay kia giữ cần gạt đỏ. Máu chảy mảnh ở thái dương, nhưng cô vẫn đứng chắn giữa chiếc xe đẩy và dốc xuống.
“Trong xe có Hạ Uyên,” cô nói. “Đừng ép từ phía trước.”
Người giả bảo trì xoay lại. Hắn phun bình chữa cháy cầm tay vào hành lang, tạo một đám bột trắng che tầm nhìn rồi chui qua khe cửa bên hông. Đội hai lao lên nhưng dừng ở ngã rẽ, không bắn vào vùng mù. Người lái xe tải đạp ga, tông thanh chắn mềm ở cổng số hai và thoát ra đường dịch vụ. Biển số giả rơi lại một mảnh trên nền. Kẻ còn lại biến mất qua cầu thang thoát hiểm, bỏ chiếc xe đồ vải giữa màn ngăn.
An Nhiên quỳ xuống bên xe, tự tay kéo tấm phủ ra trước khi kỹ thuật y tế tới. Hạ Uyên nằm nghiêng giữa những túi vải rỗng, hai cổ tay bị giữ bằng dải khóa nhựa nhưng miệng không bị bịt. Cô còn tỉnh. Khi nhìn thấy An Nhiên, bàn tay cô nắm lại rồi buông ra, như phải tự nhắc mình rằng người trước mặt là thật.
“Đừng hỏi gì,” An Nhiên nói với người đầu tiên tiến tới. “Kiểm tra hô hấp, đồng tử và dấu tiêm trước.”
Không có dấu kim mới. Hạ Uyên bị bầm ở cánh tay và hít phải ít bột chữa cháy, nhưng chưa mất ý thức. Dải khóa nhựa được chụp ảnh tại chỗ rồi mới cắt. Quân tới khi nhân viên y tế đang chuyển cô sang cáng mềm. Anh không chạm vào cô, cũng không hỏi kẻ kia trông thế nào.
“Cô biết mình đang ở đâu không?” anh hỏi.
Hạ Uyên nhìn mái che bãi nhận hàng, nhìn An Nhiên rồi mới nhìn anh. “Điểm dự phòng. Dốc giặt. Họ chưa đưa tôi ra xe.”
“Đúng.”
“An Nhiên quay lại.”
Quân nhìn vết máu ở thái dương cô. “Cô ấy làm đúng việc cần làm. Phần còn lại để sau.”
Anh giao Hạ Uyên cho đội y tế có người bảo vệ đi kèm, chuyển cô tới địa điểm thứ hai không nằm trong danh sách điện tử đang dùng. An Nhiên buộc phải lên xe cùng vì có dấu hiệu chấn động nhẹ. Trước khi cửa xe đóng, cô giữ cổ tay Quân.
“Người kéo Hạ Uyên dùng tay trái,” cô nói. “Không phải lúc đánh nhau. Từ lúc mở dải khóa, kéo phủ xe đến lúc đẩy cửa. Tay phải của hắn giữ sát thân, như đang đau hoặc bị hạn chế.”
Quân không hỏi thêm. Anh yêu cầu ghi lời quan sát ban đầu bằng đúng câu chữ của An Nhiên, tách khỏi nhận dạng và tách khỏi ký ức của Hạ Uyên. Mọi người còn lại bị giữ tại khu vực để lấy danh sách, thời điểm và lý do có mặt. Xe đồ vải được xác định thuộc khu giặt nhưng đã mất khỏi vị trí từ ba mươi phút trước. Áo bảo trì, thẻ ra vào và lệnh kiểm tra đều là đồ thật của ba đơn vị khác nhau, ghép thành một vỏ bọc không ai có thể chuẩn bị chỉ bằng việc đứng ngoài quan sát.
Trong túi hông của xe đẩy, kỹ thuật viên tìm thấy một tờ sơ đồ gấp tư. Đó là bản sao mặt bằng tầng, đánh dấu phòng dự phòng, hành lang vật tư và dốc giặt bằng bút chì. Giấy có một vệt xám dọc mép trái, lặp đều như lỗi trống của máy photocopy. Quản lý tòa nhà nhìn vệt ấy rồi dẫn Quân tới phòng trực kỹ thuật ở tầng dưới.
Chiếc máy photocopy cũ trong phòng vẫn sáng đèn. Nhật ký không có lệnh in mạng, nhưng bộ đếm cơ tăng đúng một bản so với biên bản bàn giao đầu ca. Camera riêng của phòng trực dùng đầu ghi độc lập nên không bị cắt cùng hệ thống hành lang. Hình ảnh lúc bảy giờ hai mươi ba chỉ ghi được nửa người mặc áo bảo trì đứng sát máy. Khuôn mặt nằm ngoài góc. Trên màn hình, người đó đặt sơ đồ dưới nắp kính, dùng tay trái nhấn nút sao chép rồi lấy bản giấy bằng chính tay ấy.
Quân cho dừng ở khung hình cổ tay vừa lộ khỏi ống áo. Một dải da nhạt chạy ngang dưới ngón cái, không đủ rõ để gọi là sẹo. Nhưng cách bàn tay xoay thẻ, ép nắp máy và giấu cánh tay còn lại tạo thành một chuỗi hành động có thể kiểm tra.
Ở hành lang phía sau, máy photocopy nhả ra một tiếng khô rồi im. Tống Nghi gọi từ KĐ-4, báo đầu nối sáu chấu tại phòng điều phối cũng có dấu bảo trì gần đây hơn lớp bụi xung quanh. Quân nhìn bàn tay trái trên khung hình và hiểu vụ bắt cóc không bắt đầu khi camera tắt. Nó bắt đầu từ lúc một người biết chính xác họ sẽ tin vào cửa nào, mã nào và quy trình nào.
