Bỏ qua nội dung

Vet Son Tren Co Tay

Chương 40 - Chương 40: Hoa Tàn Trong Hẻm

Chương 40: Hoa Tàn Trong Hẻm

Thẩm Dao mở mảnh giấy ngay trước mặt mọi người. Tờ lệnh chỉ có hai dòng, nét bút mạnh đến mức hằn sang mặt sau: lập tức hồi phủ, không được để bất kỳ người nào của Lưu Hương đi theo. Ở cuối là dấu son thư phòng Vĩnh An Hầu, đỏ sẫm như một vết máu đã khô. Dao đọc xong, gấp giấy theo đúng nếp cũ rồi nhìn gia nhân đang quỳ dưới sảnh.

“Xe ở đâu?”

“Đầu ngõ, thưa tiểu thư. Hầu gia phái thêm hai người hộ tống.”

“Ta sẽ về.” Dao nói. “Nhưng trước khi ta bước khỏi cửa, việc giao lại người giữ tư ấn và điều kiện bảo lĩnh phải được ghi thêm vào biên nhận. Ta rời Lưu Hương không có nghĩa ba lớp niêm mất hiệu lực.”

Gia nhân ngẩng lên. “Hầu gia dặn một khắc cũng không được chậm.”

“Vậy ghi vào lời truyền rằng ta dùng một khắc ấy để giữ danh dự Hầu phủ khỏi mang tiếng bỏ dở giấy đã ký.”

Lục Thanh nhìn khớp ngón tay Dao vẫn đặt yên trên mảnh lệnh. Nàng không chống cha bằng tiếng lớn. Nàng chỉ khiến mỗi mệnh lệnh phải trả đủ giá bằng chữ. Phường trưởng kéo bản biên nhận thứ ba lại, chừa một dòng ở cuối. Dao chỉ định Mạnh Nương giữ túi gấm đựng tư ấn khi nàng vắng mặt; mọi lần dùng dấu đều phải có mặt phường trưởng và người nha môn. Thanh yêu cầu ghi rõ tư ấn chỉ xác nhận tình trạng niêm, không được dùng để nhận người hay chuyển vật chứng. Khoảng trống còn lại bị gạch chéo.

Đỗ Mạnh ra cửa gọi hai người hộ tống của Hầu phủ vào đối chiếu tên. Một người đứng cạnh xe, người kia ở sát mái hiên đối diện. Khi nghe gọi, kẻ ở ngoài cùng đáp vọng vào: “Tiểu nhân đưa tiểu thư về phủ, không dám bước vào nơi ô tạp.”

Chén trà trong tay Hải Đường va nhẹ vào đĩa.

Thanh quay lại. Sắc mặt cô gái trắng bệch, mắt nhìn về phía cửa mà không dám chớp. Nước trà tràn qua kẽ ngón tay.

“Giọng ấy?” Thanh hỏi.

Hải Đường gật một lần.

Thanh đặt tay lên miệng chén, ép nó xuống bàn. “Nhớ câu hắn từng nói.”

“Đêm đưa bạc, hắn nói với vị khách: ‘Tên đã ghi rồi thì người sống hay chết cũng như nhau.’ Chính là giọng đó.”

Mạnh Nương bước chắn trước Hải Đường. “Hai kẻ hộ tống này từ đâu tới?”

Gia nhân quay đầu nhìn ra ngoài. “Một người là mã phu trong phủ. Người còn lại cầm thẻ bài đến chỗ đổi ngựa ở phố Đông, nói phụng lệnh quản sự tới tiếp ứng. Ta thấy thẻ thật, nhưng chưa từng gặp mặt.”

Dao quay ra cửa. “Người đứng ngoài mái hiên, vào đây xưng tên. Thẻ bài đã qua tay thì phải đối chiếu trước phường trưởng.”

Ngoài cửa im một nhịp. Rồi tiếng giày lùi trên nền ướt vang lên.

“Đỗ Mạnh!” Thanh nói.

Đỗ Mạnh vừa xoay người thì một bóng đen hất đổ chiếc đèn cạnh cửa. Dầu bắn xuống đất, lửa bùng thấp. Con ngựa đầu ngõ giật cương, kéo chiếc xe xô lệch. Trong khoảnh khắc mọi ánh mắt bị lửa và vó ngựa kéo đi, kẻ mặc áo nâu lao qua ngưỡng cửa. Hắn thò tay qua vai Mạnh Nương, túm lấy dải áo ngoài của Hải Đường và kéo mạnh về phía hẻm bên cạnh.

Vải rách đánh “rẹt”. Hải Đường ngã khỏi bậc cửa, đầu gối quệt xuống đá rồi bị lôi qua góc tường. Mạnh Nương chụp hụt tay áo nàng. Dao giữ lấy cánh tay bà trước khi bà lao theo.

“Giữ cửa và người trong quán,” Dao nói. “Nếu tất cả cùng chạy, kẻ khác sẽ vào gian sổ.”

Thanh đã bước qua vệt dầu. Nàng nhìn dấu kéo trên bùn. Kẻ kia đi vào hẻm hoa, một lối cụt chỉ thông sang sân tiệm hương bằng bức tường thấp. Nếu muốn trốn, hắn đã chạy thẳng ra phố Đông. Hắn kéo Hải Đường vào đó để giết nàng trước khi có lời khai.

“Đỗ Mạnh, chặn đầu phố! Hắn có người đón phía tường thấp.”

Thanh chạy vào hẻm. Hai bên tường hẹp đến mức tay áo quệt vào gạch ướt. Những giỏ hoa cuối ngày bị hất nghiêng, cánh hải đường đỏ và cúc trắng dập dưới bùn. Phía trước vang lên tiếng Hải Đường thở gấp, rồi nghẹn lại như cổ bị ép.

Qua chỗ ngoặt, kẻ áo nâu đã đẩy Hải Đường vào bức tường cuối hẻm. Một cánh tay hắn siết ngang cổ nàng, tay kia cầm dao ngắn đặt sát sườn.

“Lùi lại,” hắn nói. “Ngươi không còn thẻ nghề. Chuyện này không thuộc phần của ngỗ tác.”

Thanh dừng cách hắn ba bước. Hải Đường run mạnh khi nghe hắn nói, đủ để xác nhận lần thứ hai.

“Ngươi kéo một nhân chứng ra khỏi nơi đang được nha môn giữ,” Thanh đáp. “Chuyện này thuộc phần của bất kỳ người nào còn biết đọc lệnh.”

Kẻ kia cười khẽ. “Nàng ta là đào tỳ. Hình bộ có lệnh bắt.”

Hắn nhấc tay cầm dao, để lộ một góc giấy cứng giắt trong đai lưng, trên đó có mép dấu đỏ. Thanh không nhìn dấu lâu. Dưới móng cái hắn dính vệt dầu dây cương; chính hắn đã làm ngựa hoảng. Bàn chân trái đặt nặng hơn chân phải, mũi ủng nghiêng ra ngoài. Lúc kéo Hải Đường qua hẻm, hắn đã giẫm lên cạnh giỏ tre và trẹo nhẹ mắt cá.

“Lệnh bắt mà không đọc tên thật, chỉ gọi tên hoa?” Thanh hỏi.

Ánh mắt hắn đổi rất nhỏ.

Thanh cúi nhặt một cán tre gãy. “Hải Đường, khi ta đếm hai, thả tay khỏi cánh tay hắn.”

Kẻ áo nâu siết mạnh hơn. “Ngươi tưởng—”

“Một.”

Thanh ném cán tre thấp xuống chân trái hắn. Hắn theo phản xạ nhấc chân tránh. Mắt cá vừa trẹo không chịu được sức dồn đột ngột, thân người lệch sang một bên.

“Hai.”

Hải Đường rụt cằm, buông tay. Thanh lao tới, dùng vai húc cán tre vào khoảng giữa cẳng tay hắn và cổ cô gái. Lưỡi dao sượt qua tay áo nàng, cắt một đường mỏng trên da. Hải Đường trượt xuống, ngã vào đống hoa dập.

Kẻ áo nâu rút tay, định đâm lần nữa. Một tiếng gió quất qua đầu hắn. Đỗ Mạnh từ bức tường bên hông nhảy xuống, thanh đao còn trong vỏ nhưng đủ nện bật cổ tay cầm dao. Con dao rơi xuống bùn. Anh túm được vạt áo kẻ kia.

“Đã có lệnh thì về nha môn đọc trước mặt phường trưởng!”

Kẻ kia xé phăng phần áo bị giữ, trèo lên bức tường thấp bằng chân phải rồi lao sang sân tiệm hương. Đỗ Mạnh đuổi sát. Thanh không theo. Nàng quỳ bên Hải Đường, kiểm tra hơi thở và vết siết trên cổ. Vết đỏ chưa thành vòng kín, tiếng nói còn rõ.

“Ta đã định khai,” Hải Đường nói đứt quãng. “Hắn biết.”

“Ngươi còn sống thì lời khai vẫn còn.” Thanh quấn khăn quanh vết xước trên tay mình rồi đỡ nàng ngồi dựa tường. “Đừng nói thêm ở đây.”

Tiếng quát vọng từ sân bên kia, sau đó là tiếng binh khí chạm nhau rồi im bặt. Một lúc sau, Đỗ Mạnh trở lại, mặt tối sầm. Trong tay anh là mảnh vải nâu bị xé cùng một dải giấy hẹp mắc ở đường may.

“Hai quan binh tuần đêm chặn ta,” anh nói. “Hắn đưa lệnh có dấu Hình bộ, bảo đang bắt đào tỳ theo công vụ. Bọn họ cho hắn qua cửa sân sau. Đánh tiếp thì thành chống Hình bộ giữa phố.”

Thanh nhận dải giấy. Phần lớn chữ đã rách mất, chỉ còn nửa hàng “phụng điều tra…” và một góc dấu son. Mép giấy dày, ép hồ phẳng, đúng loại từng dùng kèm hồ sơ chuyển từ Hình bộ xuống kho án. Mặt sau có số thứ tự bằng mực đen, bên cạnh là hai nét son nhỏ như ký hiệu duyệt.

Dao và Mạnh Nương tới đầu hẻm cùng phường trưởng, nhưng vẫn để người canh nguyên trước cửa Lưu Hương. Dao nhìn Hải Đường trước, rồi mới nhìn vết cắt trên tay Thanh.

“Có sâu không?”

“Không.” Thanh đưa dải giấy cho nàng. “Hắn không chỉ giả làm người Hầu phủ. Hắn biết dùng một lệnh khác để thoát.”

Phường trưởng nhìn góc dấu. “Dấu này cần đối chiếu. Không thể chỉ nhìn một nửa mà nói là thật.”

“Ta chưa nói là thật.” Thanh đáp. “Nhưng quan binh đã coi nó là thật, còn đế ủng của hắn để lại dấu giày cấp cho người tuần thành.”

Đỗ Mạnh cúi xuống chỉ. Trong bùn giữa những cánh hoa nát là hai hàng đinh vuông đều nhau. Ở gót trái thiếu một chiếc đinh ngoài cùng, tạo thành khoảng khuyết kéo suốt từ cửa quán đến cuối hẻm. Dấu đó không thuộc giày gia nhân Hầu phủ, cũng không thuộc hai bộ khoái đang canh. Người truy sát đã mang giày quan binh trước khi khoác áo hộ tống.

Mạnh Nương kéo Hải Đường đứng dậy, bàn tay siết đến trắng khớp. “Ta giữ tên thật của họ khỏi cuốn sổ, nhưng chỉ một tên hoa cũng đủ để người ta mang lệnh đến bắt.”

Dao nhìn mảnh giấy trong tay Thanh. Xe Hầu phủ vẫn chờ ngoài đầu ngõ, tiếng mõ canh xa xa đã đổi nhịp. Mỗi khắc nàng chậm sẽ thành một dòng tội khác khi trở về phủ.

“Đưa Hải Đường sang y quán Tang Ngọc bằng lối có người chứng,” Dao nói. “Không dùng xe Hầu phủ, không đi phố Đông. Phường trưởng lập danh mục người hộ tống, Đỗ Mạnh giữ mảnh giấy. Ta về phủ trước khi cha ta có cớ đưa người tới thay ta giữ Lưu Hương.”

Thanh nhìn nàng. “Nàng về một mình?”

“Ta có gia nhân cũ và mã phu thật. Kẻ giả đã lộ. Lúc này, nơi nguy hiểm hơn không phải xe của ta.”

Nàng không nói nơi ấy là Hầu phủ, nhưng Thanh hiểu. Bàn tay cầm khăn của nàng lạnh đi. Nàng muốn bảo Dao đừng về, cũng như Mạnh Nương từng muốn giữ Hải Đường khỏi mở miệng. Nhưng giữ một người bằng cách lấy mất lựa chọn của họ vẫn là một chiếc khóa.

“Đến phủ, đừng giao tư ấn khác cho ai.” Thanh nói.

Dao khẽ gật. “Còn nàng, đừng để họ biến vết này thành lệnh bắt thật.”

Xe Hầu phủ rời đầu ngõ trong tiếng bánh nghiến qua nước. Thanh đứng giữa hẻm, nhìn những cánh hải đường bị giẫm nát dính vào dấu ủng quan binh. Hoa bị ép xuống bùn trong một bước chân, nhưng dấu chân ấy cũng vì thế mà hiện rõ hơn.

Nàng lật dải giấy dưới ánh đèn. Ở góc dấu son rách, vừa đủ còn lại một chữ.

Hình.