Chương 39 - Chương 39: Dao Đặt Danh Phận
“Nếu cần một cái tên đứng trước tên Kỷ Hòa trên biên nhận, hãy ghi tên ta trước.”
Viên thư lại không rút tay về ngay. Bàn tay ông dừng trên mép sổ, còn gian phòng im đến mức nghe rõ tiếng dầu nổ nhỏ trong bấc đèn. Lục Thanh nhìn đầu ngón tay Thẩm Dao. Chúng vẫn giữ ngay ngắn bên tay áo, chỉ có khớp ngón út trắng hơn một chút. Dao không nói trong lúc nóng giận. Nàng đã tính cái giá của câu ấy trước khi bước lên nửa bước.
“Tiểu thư có thể làm chứng,” viên thư lại nói, “nhưng không thể thay nha môn nhận trách nhiệm về vật chứng.”
“Ta không thay nha môn.” Dao đáp. “Ta buộc người nhận phải để lại trách nhiệm của mình, như ta để lại trách nhiệm của ta.”
Ông ta cười nhạt. “Danh phận Hầu phủ không phải thứ đem ra bảo lĩnh một kỹ quán.”
“Đúng.” Dao nhìn thẳng ông. “Cho nên ta không dùng ấn của Hầu phủ. Ta dùng tên Thẩm Dao.”
Câu trả lời khiến phường trưởng khẽ ngẩng đầu. Thanh hiểu sự khác biệt Dao vừa cố ý dựng lên. Đóng ấn Hầu phủ là trao cuốn sổ vào tay cha nàng; ký tên riêng thì không thể ra lệnh cho nha môn, nhưng đủ khiến mọi hành vi sau đó phải để lại tiếng động. Dao không mượn mái nhà của mình. Nàng đang đứng ra khỏi mái nhà ấy.
Viên thư lại gõ hai ngón tay lên công văn. “Lệnh ghi rõ niêm Lưu Hương, thu giấy tờ liên quan và đưa người về hỏi. Tiểu thư ký gì cũng không xóa được chữ đã đóng dấu.”
Thanh nhìn tờ lệnh lần nữa. Mép giấy đã hơi cong vì hơi sương, mực dấu tạm quyền ăn sâu, nhưng phần chữ viết tay ở cuối nhạt hơn. Nàng chỉ vào dòng bổ sung: “Hầu phủ phối hợp khi Lưu Hương chống lệnh. Đây là điều kiện, không phải lệnh của Hầu phủ thay nha môn.”
“Lục ngỗ tác—”
“Ta đang bị đình việc.” Thanh cắt lời. “Cho nên ông không cần nghe kết luận nghề nghiệp của ta. Chỉ cần đọc đúng chữ trên giấy.”
Đỗ Mạnh cúi mặt, khóe miệng giật rất nhẹ. Viên thư lại nhìn quanh. Phường trưởng đã có bản ghi từ trước lúc đoàn nha môn đến, còn người ghi lời vẫn đang đặt bút. Ông ta có thể ép lấy sổ, nhưng không thể làm như căn phòng này không có ai nhìn thấy.
Dao nói: “Lưu Hương không chống lệnh. Sổ sẽ được niêm. Người trong quán sẽ ở nguyên vị trí để đợi hỏi. Nhưng niêm quán toàn bộ trong đêm sẽ phá hiện trường phòng Cúc, trộn người làm chứng với khách, khiến sáu lời khai về Lan không còn đối chiếu được. Ta bảo lĩnh việc giữ nguyên người và cửa cho tới khi nha môn lập xong danh mục.”
“Bảo lĩnh bằng gì?”
Dao tháo chiếc túi gấm nhỏ bên thắt lưng. Từ trong đó, nàng lấy ra một con dấu bằng ngọc trắng, không phải ấn vuông của Hầu phủ mà là tư ấn khắc tên nàng. Nàng đặt nó xuống bàn, không đẩy về phía viên thư lại. “Bằng tên ta, tư ấn của ta và một bản cam kết viết đủ điều kiện. Nếu trước khi trời sáng có người trong danh mục rời quán qua cửa đã ghi, ta chịu trách nhiệm. Nếu nha môn tự ý mở sổ ngoài điều kiện đã lập, người nhận sổ chịu trách nhiệm.”
Mạnh Nương bật cười, nhưng tiếng cười không có vui. “Tiểu thư lấy một đời danh sạch đổi cho những người chưa chắc dám khai?”
Dao quay sang bà. “Không. Ta dùng phần danh sạch người ta vẫn bảo ta phải giữ để khiến họ chưa thể kéo những người ấy đi ngay trong đêm.”
Mạnh Nương nhìn Dao lâu hơn. Bà không vì một câu nói mà tin quan phủ, nhưng hiểu cách lấy chính danh phận làm vật chặn cửa. Sau cùng, bà kéo ghế ra: “Cho ta xem từng chữ trước khi ký.”
“Bà không ký tên thật của các cô gái.” Thanh nói. “Chỉ xác nhận số người có mặt, số cửa đã khóa và tình trạng từng phòng. Tên hoa ghi ở danh mục riêng, gấp lại, niêm mép. Không giao cùng sổ.”
Viên thư lại lập tức phản đối. “Không có tên thì sáng mai ai biết thiếu người nào?”
“Danh mục vẫn có tên,” Thanh đáp. “Nhưng người giữ danh mục không phải người giữ sổ. Một người không được cầm cả đường dẫn lẫn nơi đến.”
Nàng nói xong mới nhận ra Dao đang nhìn mình. Ánh mắt ấy rất ngắn, như một hơi ấm lướt qua bàn tay lạnh. Dao không cần nàng đứng ra ca ngợi quyết định vừa rồi. Nàng cần một cách để quyết định ấy không chỉ là cử chỉ đẹp rồi bị thủ tục nghiền nát. Thanh kéo tờ giấy trắng về phía mình, dùng thước chia thành ba phần.
“Biên nhận thứ nhất ghi vật chứng: một cuốn sổ, số trang, tình trạng gáy, hai loại mực, ba trang từng được mở trước mặt người làm chứng. Không chép toàn bộ tên. Biên nhận thứ hai ghi điều kiện mở: chỉ mở mục liên quan Kỷ Hòa và hai người chết hiện tại khi có mặt đại diện nha môn, phường, người giao sổ và người bảo lĩnh. Biên nhận thứ ba ghi người ở lại quán, cửa nào được niêm, phòng nào giữ nguyên hiện trường. Ba bản, ba nơi giữ.”
Đỗ Mạnh đặt hòm dây niêm lên bàn. “Dùng ba màu dây. Dây đen của nha môn, dây gai của phường, dây trắng của người bảo lĩnh. Cắt một dây là biết thiếu dấu nào.”
Viên thư lại trừng anh. “Ngươi chuẩn bị kỹ quá nhỉ.”
“Thuộc hạ chỉ sợ mai bị hỏi vì sao vật chứng tự mở.” Đỗ Mạnh đáp, giọng thành thật đến mức gần như trơ trẽn.
Phường trưởng bảo người ghi lời chép đúng từng mục. Thanh đếm sổ từ đầu đến cuối, không đọc tên; Mạnh Nương dùng đầu thước lật những trang dính nhau. Có bốn mươi hai trang có chữ, hai trang cuối để trắng, gáy sổ có một mũi chỉ mới hơn phần còn lại. Thanh ghi chi tiết ấy nhưng chưa tháo chỉ. Dòng Kỷ Hòa được che bằng giấy mỏng, chỉ để lộ số trang và ký hiệu mép, rồi đóng dấu giáp lai.
Chiếc chìa khóa lấy từ thi thể vị khách và nửa thẻ tre ba vạch được bọc riêng. Thanh yêu cầu ghi rằng chìa khóa mở được ngăn bí mật nhưng chưa chứng minh thuộc về ngăn; nửa thẻ chỉ xác định nhóm trang, chưa đủ ghép đối sổ. Viên thư lại định bỏ câu “chưa đủ”, song Thanh đặt đầu bút vào chỗ trống. “Không ghi giới hạn, ngày mai người ta sẽ biến suy đoán thành lời khai của người chết.”
Ông ta nhìn nàng một lúc rồi để người ghi thêm.
Khi tới phần tư ấn, Dao tự mài một ít son dấu. Màu son đỏ trên mặt nghiên khiến Thanh nhớ cổ tay thi thể đầu tiên, nơi một vệt màu từng bị lau đến gần mất. Nàng nhìn Dao cúi xuống viết: Thẩm Dao, nữ nhi Vĩnh An Hầu phủ, tự nguyện làm người bảo lĩnh việc giữ nguyên hiện trường và người làm chứng tại Lưu Hương đến giờ Thìn, không bảo lĩnh tội trạng của bất kỳ ai, không trao quyền đọc tên ngoài phạm vi đã ghi.
“Đừng ký vào khoảng trắng dưới cùng.” Thanh nói.
Dao dừng bút. Viên thư lại cau mày: “Chỉ là chỗ để bổ sung giờ giao nhận.”
“Vậy gạch chéo phần chưa dùng.” Thanh đáp.
Dao làm theo. Nàng đóng tư ấn ngay sát chữ cuối, rồi nghiêng tờ giấy về phía Thanh. “Nàng nhìn giúp ta.”
Thanh đọc từng dòng. Nàng không giỏi nói những lời làm người khác yên lòng. Sau một nhịp, nàng chỉ nói: “Không ai thêm được gì nếu không phá dấu.”
Dao khẽ gật. “Thế là đủ.”
Ba lớp dây được quấn quanh bọc vải dầu. Nha môn đóng dấu thứ nhất, phường trưởng đóng dấu thứ hai, Dao đóng tư ấn lên nút dây trắng. Mạnh Nương không đóng dấu; bà dùng một cây kim nhỏ chọc xuyên qua mép giấy niêm và để lại hai lỗ song song, dấu riêng của người không tin con dấu quan phủ. Thanh ghi cả hai lỗ ấy vào biên nhận.
Xuống tầng dưới, khách được giữ ở tiền sảnh, người trong quán đứng theo phòng, không ai bị lục người. Lan vẫn ngồi bên cột gỗ, bớt hoảng khi biết sáu lời khai của nàng được giữ nguyên. Thanh không nói nàng đã được minh oan; đó chỉ là một đoạn sạch trong đêm còn nhiều chỗ tối. Phòng Cúc tiếp tục niêm. Mẫu trà và bản xác nhận của Tang Ngọc vẫn ở y quán, sáng mai phải được tiếp nhận riêng.
Mạnh Nương đọc tên hoa từng người cho phường trưởng ghi vào danh mục gấp kín. Đến cuối, bà dừng lại một nhịp ở tên Hải Đường. Cô gái trẻ đứng gần cầu thang, hai tay ôm lấy khuỷu tay mình. Trước đó nàng chưa từng lên tiếng, nhưng lúc đi ngang Thanh, nàng nói rất khẽ: “Ta từng thấy người đưa túi bạc giả cho vị khách. Ta nhớ giọng hắn.”
Thanh quay lại. Hải Đường đã cúi đầu. Mạnh Nương nhìn nàng, sắc như muốn ngăn, rồi lại thôi.
“Đêm nay không khai riêng.” Thanh nói. “Sáng mai, trước ba người ghi lời. Không đi một mình.”
Hải Đường gật, nhưng vẻ sợ hãi không giảm. Thanh bảo Đỗ Mạnh ghi thêm tên hoa ấy vào mục người cần bảo vệ, không ghi nội dung lời sắp khai. Một lời khai chưa thành chữ vẫn có thể giết người, nếu kẻ khác biết nó sắp tồn tại.
Khi bản danh mục cuối cùng được niêm, viên thư lại buộc phải đọc quyết định tạm hoãn niêm toàn quán đến giờ Thìn. Chỉ phòng người chết, gian sổ và cửa sau bị đóng dấu. Người trong quán ở nguyên chỗ, không được tự ý ra ngoài; nha môn để lại hai bộ khoái, phường cắt hai người canh đối diện. Đó không phải thắng lợi. Chỉ là một đêm chưa bị cướp mất.
Mạnh Nương đứng dưới mái hiên, nhìn ba màu dây trên cửa gian sổ. “Tiểu thư đã đặt tên mình vào đó. Sáng mai, Hầu phủ sẽ biết.”
“Có lẽ họ đã biết trước khi ta ký.” Dao đáp.
Lục Thanh nghe tiếng vó ngựa dừng ngoài đầu ngõ đúng lúc ấy. Một gia nhân mặc áo xám của Vĩnh An Hầu phủ bước qua hàng người canh, tay cầm thẻ bài, mặt không dám nhìn thẳng Dao. Bùn trên gấu áo hắn còn mới, chứng tỏ đã đi rất gấp. Hắn quỳ xuống giữa sảnh, dâng một mảnh giấy gấp làm tư.
Dao chưa mở, Thanh đã thấy trên mép giấy là dấu son của thư phòng Hầu gia.
“Tiểu thư,” gia nhân nói, giọng khô đi, “Hầu gia lệnh người lập tức về phủ. Một khắc cũng không được chậm.”
