Bỏ qua nội dung

Tin Hieu Cuoi Cung

Chương 26 - Chương 26: Mái Nhà Xanh

Mười một giây không đủ để xác định một địa điểm, nhưng đủ để biến hành lang kiểm soát thành nơi Trạch Hành không thể bước tiếp như chưa nghe thấy gì.

Màn hình điện thoại đã trở về màu đen. Nhân viên hành chính đứng cách anh hai bước, tay vẫn giữ biên bản bàn giao. Qua lớp kính, An Chi không rời mắt khỏi anh. Cô không nghe được câu nói bên kia, nhưng đã nhìn thấy cách anh dừng lại đúng lúc cuộc gọi bị cắt.

“Anh còn phải ra cổng,” nhân viên hành chính nhắc.

“Tôi biết.”

Trạch Hành không gọi lại. Anh cũng không mở ứng dụng định vị hay gửi dãy số cho bất kỳ ai trong ca trực. Thay vào đó, anh chụp màn hình nhật ký cuộc gọi, bật đồng hồ trên điện thoại và gõ một bản ghi ngắn: 04:35:18, số không xác định, thời lượng 00:11. Giọng nữ vị thành niên chưa xác nhận. Nền xi măng. Vật kéo lê hoặc vải cọ sàn. Một tiếng chuông đục, tắt giữa nhịp. Cửa kim loại khép. Hai câu nguyên văn.

Anh gửi bản ghi vào hộp thư cá nhân của chính mình. Dấu thời gian không chứng minh người gọi là ai, nhưng giữ được những gì anh nhớ trước khi ký ức tự lấp chỗ trống.

An Chi kéo cửa khu vực khóa hé thêm một khoảng vừa đủ để nói mà không rời bàn.

“Cô bé nói gì?”

Trạch Hành nhìn nhân viên hành chính. Người kia không ngăn anh trả lời, nhưng máy ghi âm nghiệp vụ vẫn nằm trong túi áo ngực, đèn đỏ chưa tắt.

“Cô ấy nói Mái Nhà Xanh chưa trống,” anh đáp. “Và không phải chỗ cuối.”

An Chi im lặng một nhịp. Sau lưng cô, máy theo dõi ôxy phát ra tiếng báo đều. Bơ cựa nhẹ dưới lớp chăn, rồi lại nằm yên.

“Anh định làm gì?”

“Đi ra cổng trước.”

Trạch Hành cất điện thoại vào túi. Nếu bước đầu tiên sau đình chỉ là lôi Tưởng Nghiên hoặc Phó Nhiên vào một lần truy xuất khác, anh sẽ biến mọi điều mình vừa bảo vệ thành bằng chứng chống lại họ.

Cổng kiểm soát mở bằng thẻ của nhân viên hành chính. Thẻ của Trạch Hành không còn phát sáng khi đi ngang đầu đọc. Anh ký thêm một dòng xác nhận đã rời khu vực vận hành lúc 04:39:02, nhận bản sao quyết định đình chỉ rồi bước ra ngoài.

Mưa đã ngừng, nhưng mái hiên còn nhỏ nước. Trạch Hành đứng dưới ánh đèn cổng, mở lại bản ghi và nghe trong đầu tiếng chuông đục. Anh không cố gọi tên nó. Chuông nhà thờ, chuông kho, chuông báo ca hay kim loại va nhau đều có thể tạo âm gần giống. Mười một giây chưa đủ để loại trừ.

Điện thoại rung lần nữa. Không phải dãy số vô danh.

Tin nhắn của An Chi chỉ có một câu: Bơ đang được bàn giao cho đội cấp cứu thú y, chờ tôi mười phút.

Trạch Hành không trả lời ngay. Anh nhìn cửa kính phía sau. An Chi đang cúi bên cáng vận chuyển, nói chậm từng chỉ số với người tiếp nhận. Cô chỉ rời tay khỏi mặt nạ ôxy sau khi người kia đặt tay vào đúng vị trí. Bơ được đẩy qua lối riêng, bình ôxy treo ở đầu cáng, chân trước vẫn run nhẹ nhưng không còn quẫy.

Mười hai phút sau, An Chi bước ra cổng. Cô đã tháo áo bảo hộ, tóc buộc lại vội, cổ tay còn vết hằn của găng. Cô không hỏi vì sao anh vẫn đứng đó.

“Bơ được chuyển đến bệnh viện thú y liên kết,” cô nói. “Tôi đã ghi tình trạng lúc bàn giao và yêu cầu họ gọi trực tiếp cho tôi nếu nhịp thở xấu đi.”

“Cô không cần đi cùng?”

“Không. Người nhận đủ chuyên môn hơn tôi ở giai đoạn này.” Cô nhìn túi áo nơi anh cất điện thoại. “Còn cuộc gọi?”

Trạch Hành đưa cô xem bản ghi, không đưa dãy số. An Chi đọc hết, dừng ở dòng “hai câu nguyên văn”.

“Anh không ghi âm được?”

“Điện thoại không tự ghi. Tôi không cài ứng dụng ngoài.”

“Vậy đừng nghe lại bằng trí nhớ quá nhiều. Mỗi lần nhớ lại, não sẽ sửa nó một ít.”

“Cô đang khuyên tôi ngừng nghe?”

“Tôi đang bảo anh phân biệt nghe với tưởng tượng.”

Trạch Hành cất điện thoại. “Tôi cần biết Mái Nhà Xanh là một địa điểm hay một cái tên.”

“Bằng nguồn công khai.”

“Bằng nguồn công khai.”

An Chi gật đầu. “Và không đến bất kỳ địa chỉ nào lúc này.”

Anh không hứa ngay.

“Trạch Hành.”

“Tôi chưa có địa chỉ để đến.”

“Đó vẫn không phải lời hứa.”

Anh nhìn về phía dãy taxi đang đỗ dưới cầu vượt. “Không tự vào một nơi chưa được xác minh. Không liên hệ đội địa bàn. Không nhờ người trong trung tâm truy dữ liệu.”

“Đủ cho sáng nay.”

Họ vào một quán ăn mở hai mươi bốn giờ cách trung tâm hai dãy phố. Quán gần như trống, chỉ có tiếng tủ lạnh và tiếng muỗng chạm cốc. Trạch Hành chọn bàn sát tường, nơi màn hình điện thoại không phản chiếu ra cửa kính.

Tìm kiếm đầu tiên cho “Mái Nhà Xanh” trả về quá nhiều kết quả: lớp học, quỹ môi trường, nhà trọ sinh viên, chiến dịch trồng cây, vài cơ sở hỗ trợ trẻ em ở những tỉnh khác. Khi thêm tên thành phố, kết quả thu hẹp xuống một trang mạng xã hội đã ngừng cập nhật và hai bài kêu gọi quyên góp được sao chép lại trên diễn đàn cộng đồng.

Trang mạng xã hội chỉ còn ảnh bìa. Một mái nhà sơn xanh, bên dưới là dòng chữ HỖ TRỢ KHẨN CẤP – LƯU TRÚ TẠM THỜI – KẾT NỐI CHUYỂN TUYẾN. Địa chỉ công khai trùng khu vực MNX-04 mà đội hiện trường vừa kiểm tra. Bài đăng cuối cùng cách đây mười ba tháng, thông báo cơ sở “tạm ngừng tiếp nhận để sửa chữa”.

“Biên bản nói nơi đó trống,” An Chi nói. “Trang công khai nói ngừng hoạt động hơn một năm. Hai việc có thể cùng đúng.”

“Nhưng cô bé biết chúng tôi vừa kiểm tra.”

“Hoặc biết ai đó muốn anh tin như vậy.”

Trạch Hành mở phần ảnh cũ. Phần lớn ảnh trẻ em đã bị làm mờ mặt. Anh không lưu chúng. Ở cuối album có ảnh một tờ rơi đặt trên bàn nhựa, góc giấy bị che nhưng biểu tượng mái nhà xanh vẫn rõ.

An Chi phóng lớn. Dưới tên MÁI NHÀ XANH có một dòng nhỏ hơn: Chương trình tiếp nhận thuộc Trung tâm Hỗ trợ Cộng đồng Ánh Lam.

“Tên pháp nhân?” cô hỏi.

“Có thể chỉ là đơn vị vận hành.”

Họ tìm “Ánh Lam” trong cổng thông tin công khai về tổ chức xã hội. Kết quả đầu tiên là một trung tâm đã chấm dứt hoạt động. Kết quả thứ hai là thông báo thay đổi tên, đăng cách đây ba năm. Tên cũ: Trung tâm Hỗ trợ Cộng đồng Ánh Lam. Tên mới: Trung tâm Kết nối An Sinh Hướng Bắc. Mã đăng ký giữ nguyên.

An Chi kéo xuống phần tệp đính kèm. Có một bản quét quyết định, một báo cáo hoạt động và một tờ thông tin truyền thông dạng PDF. Tệp PDF mở chậm trên mạng di động. Khi hiện lên, cả hai cùng nhận ra biểu tượng mái nhà xanh, nhưng tên bên dưới không còn là Mái Nhà Xanh.

NHÀ CHUYỂN TIẾP BÌNH MINH.

Địa chỉ là một phường khác, cách MNX-04 gần mười cây số. Số điện thoại tiếp nhận đã ngừng hoạt động. Ba gạch ngắn màu xám nằm ở góc phải tờ rơi, giống một dấu trang trí hơn là ký hiệu.

“Cùng biểu tượng không đủ để kết luận cùng một cơ sở,” An Chi nói.

“Cùng mã đăng ký.”

“Cùng đơn vị vận hành. Chưa chắc cùng người quản lý thực tế.”

Trạch Hành lưu tệp PDF vào thư mục cá nhân, ghi nguồn và thời điểm tải. Anh tiếp tục tìm theo mã đăng ký thay vì tên. Kết quả hiện ra rải rác trong các bản tin địa phương: một đợt quyên góp dưới tên “Ngôi Nhà Lam”, một chương trình đưa trẻ lang thang về nơi tạm trú dưới tên “Điểm Tựa Xanh”, rồi một thông báo chuyển địa điểm hoạt động không ghi địa chỉ mới vì “lý do bảo vệ người thụ hưởng”.

Mỗi lần đổi tên, biểu tượng mái nhà thay đổi một chút. Ba gạch ngắn vẫn còn.

An Chi đặt điện thoại xuống. “Họ có lý do hợp pháp để không công khai địa chỉ nơi bảo vệ trẻ.”

“Có.”

“Và cũng có lý do hợp pháp để đổi tên chương trình.”

“Có.”

“Nhưng không có lý do rõ ràng để một chương trình đã ngừng tiếp nhận hơn một năm vẫn xuất hiện trong lời cảnh báo của một cô bé vào sáng nay.”

Trạch Hành nhìn lại chuỗi tên. Mái Nhà Xanh không biến mất. Nó chỉ rời khỏi kết quả tìm kiếm mỗi lần một tên mới được đặt lên cùng mã đăng ký.

Một thông báo cũ dẫn tới trang lưu trữ của quận. Trong danh sách đơn vị phối hợp, tên Trung tâm Kết nối An Sinh Hướng Bắc xuất hiện cạnh một địa chỉ đã bị gạch bỏ. Bên dưới là ghi chú viết tắt: “cơ sở tiếp nhận số 2 chuyển sang mô hình lưu trú ngắn hạn, tên giao dịch mới chờ cập nhật”.

Không có địa chỉ mới. Chỉ có ngày hiệu lực: bốn tháng trước.

Trạch Hành chụp lại trang, lưu đường dẫn và số văn bản. Anh không nói mình đã tìm thấy nơi cô bé đang ở. Anh chưa tìm thấy. Nhưng lần đầu tiên, câu “không phải chỗ cuối” có một nghĩa không cần suy đoán quá xa: Mái Nhà Xanh có thể chỉ là một lớp tên bên ngoài, còn người và hồ sơ được chuyển tiếp dưới những lớp tên khác.

An Chi nhìn đồng hồ. “Bảy giờ, cổng thông tin sẽ có bộ phận tiếp nhận cuộc gọi hành chính.”

“Cuộc đình chỉ không cấm tôi hỏi thông tin công khai.”

“Nó cũng không bảo vệ anh khỏi việc người ta báo lại rằng anh đang hỏi.”

“Tôi biết.”

“Vậy trước khi gọi, phải xác định câu hỏi nào không làm lộ cô bé.”

Trạch Hành mở một trang ghi chú mới. Anh không viết “tìm nạn nhân”. Anh viết: xác minh lịch sử tên giao dịch; xác minh trạng thái pháp lý; xin danh sách văn bản công khai liên quan thay đổi địa điểm. Những câu hỏi đủ hẹp để không biến một cuộc gọi mười một giây thành cuộc truy lùng công khai.

Ở đáy tệp PDF, có một dòng chữ nhỏ mà cả hai đã bỏ qua khi nhìn biểu tượng.

Phiên bản 4.2 – thay thế tờ Mái Nhà Xanh, Nhà Chuyển Tiếp Bình Minh và Điểm Tựa Xanh.

Ba cái tên không phải ba mái ấm.

Chúng là ba phiên bản của cùng một cánh cửa.