Chương 27 - Chương 27: Chuyên Gia Tư Vấn
06:58 hiện trên góc màn hình khi máy nén của tủ lạnh sau quầy ngừng rung. Khoảng im lặng còn lại khiến tiếng muỗng chạm vào thành cốc nghe rõ hơn bình thường.
Trạch Hành đã rút ba câu hỏi xuống còn hai. Anh không hỏi địa chỉ mới, cũng bỏ cụm “cơ sở tiếp nhận số 2” khỏi câu mở đầu, chỉ giữ mã đăng ký và số văn bản công khai. Trên màn hình, dòng “Phiên bản 4.2” vẫn nằm dưới ba cái tên đã thay nhau che cùng một cánh cửa.
An Chi giữ hai ngón tay trên mép điện thoại, phóng lớn phần cuối tờ thông tin rồi thu nhỏ lại. Động tác ấy lặp ba lần ở đúng một dòng: “đánh giá nguy cơ – lưu trú ngắn hạn – kết nối chuyển tuyến”.
“Cô đã thấy cách viết này ở đâu?” Trạch Hành hỏi.
“Gọi trước đi.” Cô không rời mắt khỏi màn hình. “Nếu tôi nhớ sai, lời tôi nói sẽ làm anh đặt câu hỏi sai.”
Đúng 07:00, Trạch Hành bấm số bộ phận tiếp nhận hành chính. Cuộc gọi qua hai lớp hướng dẫn tự động, một đoạn nhạc chờ và ba lần chuyển máy. Anh ghi từng mốc giờ vào trang giấy lót dưới cốc nước, không bật loa ngoài.
Người phụ nữ ở đầu dây xác nhận Trung tâm Kết nối An Sinh Hướng Bắc vẫn còn tư cách hoạt động. Khi Trạch Hành hỏi lịch sử tên giao dịch, bà đọc lại đúng những gì đã có trên cổng thông tin: Ánh Lam, Mái Nhà Xanh, Nhà Chuyển Tiếp Bình Minh, Điểm Tựa Xanh. Tên mới của cơ sở tiếp nhận số 2 chưa được cập nhật vì hồ sơ bổ sung đang chờ đối chiếu.
“Địa điểm lưu trú cho người chưa thành niên thuộc nhóm thông tin hạn chế,” bà nói. “Chúng tôi không cung cấp qua điện thoại.”
“Tôi không yêu cầu địa chỉ. Tôi cần số văn bản xác nhận việc đổi mô hình bốn tháng trước.”
Tiếng bàn phím vang lên. “Văn bản 1187/AS-XN. Muốn nhận bản sao, anh nộp yêu cầu bằng văn bản.”
“Thời hạn?”
“Năm ngày làm việc, có thể kéo dài nếu phải xin ý kiến đơn vị quản lý chuyên ngành.”
Trạch Hành không lấy được tên giao dịch mới hay người ký nhận hồ sơ. Trước khi kết thúc, người phụ nữ hỏi họ tên, số liên lạc và đơn vị công tác. Anh nói tên thật, xác nhận đang hỏi với tư cách cá nhân, không khai một cơ quan mà anh không còn quyền đại diện. Bà nhắc nội dung trao đổi sẽ được ghi vào nhật ký tiếp nhận.
Cuộc gọi kéo dài chín phút mười bốn giây. Không có địa chỉ, không có một sơ hở đủ lớn để gọi là manh mối. Chỉ có số văn bản và một dấu vết cho thấy câu hỏi của anh từ giờ đã tồn tại trong hệ thống.
“Ít nhất họ không nói hồ sơ thất lạc,” An Chi nói.
“Và người nộp hồ sơ có thể biết có người hỏi.”
“Có thể.”
Trạch Hành đặt bút xuống. “Bây giờ cô nói được chưa?”
An Chi xoay điện thoại về phía mình. “Tám tháng trước, tôi nhận một ca đánh giá khủng hoảng cho một thiếu niên được đội hỗ trợ cộng đồng đưa đến. Không có giấy tờ tùy thân hợp lệ. Người đưa em ấy đến chỉ cần tôi xác nhận em ấy đã ổn định để chuyển sang nơi lưu trú ngắn hạn.”
“Cô xác nhận?”
“Không.” Giọng cô vẫn đều, nhưng ngón tay đã rời khỏi màn hình. “Em ấy mất ngủ nhiều ngày, phản ứng mạnh khi nghe nhắc đến người giám hộ và từ chối trở về nhà. Tôi yêu cầu giữ an toàn qua đêm, xác minh môi trường gia đình và để một người bảo vệ quyền lợi độc lập tham gia.”
“Sau đó?”
“Sáng hôm sau, em ấy không còn ở khu lưu.”
Trạch Hành không chen vào. Ngoài cửa kính, tiếng xe máy dồn lên từ ngã tư rồi tách thành từng lớp.
“Hồ sơ ghi em ấy được chuyển tuyến theo đề nghị của Trung tâm Kết nối An Sinh Hướng Bắc,” An Chi nói. “Phần điểm đến chỉ ghi cơ sở số 2. Không có địa chỉ.”
“Cô đã khiếu nại?”
“Tôi gửi ý kiến bảo lưu và yêu cầu biên bản bàn giao. Câu trả lời là em ấy tự nguyện đi cùng người đại diện chương trình.” Cô nhìn thẳng anh. “Nhưng trong buổi đánh giá, em ấy không đồng ý đi đâu cả. Em ấy chỉ lặp lại rằng không muốn về nhà.”
“Cô còn nhớ tên?”
“Tôi nhớ. Tôi không thể đưa cho anh.”
Trạch Hành dựa lưng vào ghế. Anh đã bị đình chỉ chưa đầy ba giờ. Nếu ép cô mở hồ sơ tư vấn cho mình, anh sẽ lặp lại đúng điều hệ thống vẫn làm với những người yếu thế: lấy lý do khẩn cấp để biến ranh giới của họ thành thứ có thể bỏ qua.
“Được,” anh nói. “Tôi chỉ hỏi phần nào cô được phép nói.”
An Chi nhìn anh lâu hơn một nhịp. “Em ấy từng nhắc Mái Nhà Xanh.”
Câu nói không lớn, nhưng đủ làm tiếng quạt hút trên trần như lùi xa.
“Nguyên văn?”
“Phần tôi có thể nói là thế này: em ấy bảo các tên trên giấy không quan trọng. Người đưa trẻ đi mới quan trọng. Mỗi lần chuyển nơi, họ phát một tờ mới và dặn phải gọi đúng tên nếu có người kiểm tra.”
“Ba gạch?”
“Em ấy vẽ ba nét ở góc một tờ bài tập. Tôi nghĩ đó là cách đánh dấu câu trả lời.” An Chi dừng lại. “Tôi không có căn cứ để gọi nó là ký hiệu đường dây.”
“Cô còn tờ đó?”
“Nếu hồ sơ chưa bị hủy theo thời hạn lưu trữ, nó phải nằm trong bản quét đính kèm. Tôi không giữ bản riêng.”
Điện thoại của An Chi rung trên bàn. Cô nhìn tên bệnh viện thú y rồi bắt máy ngay. Trạch Hành chỉ nghe phần cô hỏi: nhịp thở, nồng độ ôxy, phản xạ đồng tử, thời điểm giảm hỗ trợ. Khi cúp máy, vai cô hạ xuống một khoảng rất nhỏ.
“Bơ qua được giai đoạn xấu nhất trước mắt,” cô nói. “Họ đã giảm nồng độ ôxy. Vẫn phải theo dõi phù đường thở và chưa loại trừ tác động của chất kích thích, nhưng hiện chưa cần đặt ống.”
“Chiếc van trắng?”
“Đã niêm phong cùng đồ bàn giao. Bệnh viện sẽ chỉ xét nghiệm khi có chỉ định hoặc yêu cầu hợp lệ.”
Một kết quả chưa hoàn toàn tốt, nhưng không còn là khoảng trống. Trạch Hành ghi giờ cuộc gọi của bệnh viện bên dưới số văn bản 1187/AS-XN.
An Chi mở danh bạ. “Tôi có thể yêu cầu mở lại hồ sơ theo quy trình bảo vệ người chưa thành niên có nguy cơ tiếp diễn. Việc đó để lại nhật ký truy cập, cần người quản lý trực xác nhận và có thể phải báo pháp chế.”
“Cô không cần làm vì tôi.”
“Tôi không làm vì anh.” Cô đặt ngón tay lên nút gọi. “Nếu cùng một chương trình đang tiếp tục chuyển trẻ dưới tên mới, ca cũ của tôi không còn là chuyện đã đóng.”
Người quản lý trực không chấp thuận ngay. An Chi không nhắc cuộc gọi riêng của Trạch Hành, không nói có điều tra hình sự và không dùng từ “đường dây”. Cô chỉ nêu ba dữ kiện: cùng mã pháp nhân, cùng mô hình chuyển tuyến và một cảnh báo mới cho thấy nguy cơ có thể còn tiếp diễn. Sau hai lần chờ, cô được phép xem hồ sơ ở chế độ chỉ đọc và liên hệ người quản lý ca cũ. Mọi thao tác phải thực hiện tại phòng tư vấn, không được chụp hay chuyển tài liệu ra ngoài.
Họ rời quán lúc 07:34. Phòng tư vấn của An Chi nằm trong một tòa nhà ba tầng cách đó bốn phố. Buổi sáng chưa bắt đầu, hành lang chỉ sáng một nửa. Cô dùng thẻ cá nhân mở cửa, ghi tên Trạch Hành vào sổ khách nhưng để anh ngồi ngoài khu lưu trữ. Anh không phản đối.
Qua lớp kính mờ, anh thấy cô đăng nhập hai lần, gọi thêm một cuộc điện thoại rồi đứng trước máy quét. Máy in chạy bốn trang, im một phút, sau đó chạy thêm một trang duy nhất.
An Chi ra ngoài mà không mang theo giấy. Cô ngồi xuống chiếc ghế đối diện, hai tay đặt lên đầu gối.
“Hồ sơ vẫn còn,” cô nói. “Bản đánh giá gốc của tôi cũng còn.”
“Và?”
“Trong bản gốc, tôi ghi: người được tư vấn không đồng ý trở về gia đình và không đồng ý chuyển đến cơ sở do người đưa đến chỉ định. Trong bản tóm tắt bàn giao lập sau đó ba giờ, câu ấy trở thành: người được tư vấn đã ổn định, đồng ý kết nối lưu trú.”
Trạch Hành không hỏi ai sửa. Một bản tóm tắt khác với ghi chép gốc chưa đủ chứng minh giả mạo. Có thể là sai sót, có thể là diễn giải cẩu thả, cũng có thể là một mắt xích biết chính xác câu nào cần thay.
“Người ký?”
“Không phải tôi. Chức danh ghi là chuyên gia tư vấn phụ trách ca.” An Chi nhìn về phía cánh cửa vừa khép. “Mã nhân sự thuộc một người đã nghỉ trước thời điểm hồ sơ được lập.”
Khoảng trống giữa họ lạnh hơn điều hòa. Trạch Hành nhớ đến tài khoản của người đã nghỉ từng xuất hiện trong lịch truy cập hệ thống. Anh không nói sự trùng hợp đó thành kết luận.
“Cô đã bảo toàn hồ sơ chưa?”
“Tôi đã yêu cầu khóa chỉnh sửa, lập biên bản sự cố và đối chiếu nhật ký. Bản gốc nằm trong kho có kiểm soát. Anh sẽ không nhận được bản sao từ tôi.”
“Tôi hiểu.”
An Chi lấy từ túi áo một tờ giấy trắng, không phải tài liệu hồ sơ. Trên đó chỉ có một mã ca, tên người quản lý cũ và giờ hẹn gọi lại. “Tôi được phép liên hệ để đánh giá lại nguy cơ. Người quản lý ca cũ nói thiếu niên ấy vẫn thỉnh thoảng đến một điểm hỗ trợ ban ngày. Họ gọi em ấy là Nhật Minh, nhưng chưa chắc đó là tên thật.”
“Bao giờ gặp được?”
“Nếu em ấy đồng ý, chín giờ. Không đồng phục, không truy dấu điện thoại, không hỏi địa chỉ trong năm phút đầu.”
“Còn điều gì trong hồ sơ khiến cô quyết định gọi?”
An Chi không đưa tờ giấy. Cô đọc từ trí nhớ, chậm và chính xác như nhắc lại một câu phải được giữ nguyên.
“Ở mục ‘Nơi em không muốn quay lại’, em ấy viết hai dòng. Dòng đầu là ‘nhà’. Dòng thứ hai là ‘Mái Nhà Xanh’.”
Cô dừng lại.
“Bên dưới, em ấy ghi: ‘Hai chỗ đó biết nhau.’”
