Bỏ qua nội dung

Tin Hieu Cuoi Cung

Chương 25 - Chương 25: Đình Chỉ

Âm báo đầu tiên của lệnh đình chỉ giống hệt âm báo khóa một hồ sơ.

Nó vang lên lúc 04:13:09, khô và ngắn, ngay sau khi trạng thái CHỜ XEM XÉT TẠM NGỪNG QUYỀN TRUY CẬP xuất hiện trên màn hình của Trạch Hành. Cửa sổ MNX-04 biến mất trước. Bản đồ điều phối chuyển sang màu xám. Sau đó, từng thanh công cụ ở mép màn hình tắt lần lượt, như một dãy đèn bị rút điện từ xa.

Phó Nhiên chưa kịp chụp đến lần thứ hai thì tài khoản của anh cũng bị giới hạn ở chế độ xem. Tưởng Nghiên vẫn còn quyền nhập biên bản ca, nhưng không thể mở vùng lưu khẩn cấp vừa bảo toàn. Cô đặt hai tay khỏi bàn phím, đọc dòng hướng dẫn mới hiện ra: mọi thao tác liên quan MNX-04 phải chờ tổ kiểm soát.

“Không ai thử đăng nhập lại,” Trạch Hành nói. “Giữ nguyên trạng thái hiện tại.”

Một nhân viên hành chính ca đêm đến sau ba phút, mang theo phong bì niêm kín và máy ghi âm nghiệp vụ. Anh ta xác nhận họ tên Trạch Hành rồi đọc thông báo triệu tập xem xét khẩn. Ba mục vi phạm không thay đổi: duy trì kho dữ liệu ngoài luồng bàn giao; chuyển thông tin sự cố qua kênh độc lập khi chưa được phê duyệt; từ chối kết thúc hồ sơ theo chỉ đạo quản trị ca.

“Anh có quyền trình bày trước khi quyết định tạm thời có hiệu lực,” người đọc nói. “Từ thời điểm này, anh không được tác động thêm vào hệ thống.”

Trạch Hành nhìn màn hình đã xám. “Quyền tác động đã bị thu trước khi tôi được nghe thông báo.”

Máy ghi âm trên tay người kia vẫn chạy.

Cuộc xem xét diễn ra trong phòng kính cạnh khu bàn giao. Bảo Cường xuất hiện qua màn hình, phía sau là bức tường trắng không có đồng hồ. Một người của bộ phận kiểm soát nghiệp vụ ngồi ở đầu bàn. Không ai dùng từ kỷ luật ngay từ đầu. Họ gọi đây là biện pháp bảo vệ tính toàn vẹn của quá trình đánh giá.

Trạch Hành xác nhận anh đã duy trì vùng lưu khẩn cấp sau yêu cầu bàn giao. Anh xác nhận đã cho phép chuyển ba mã kiểm tra và mã camera hiện trường qua kênh độc lập. Anh xác nhận không đóng sự cố khi ba nguồn thời gian chưa khớp và báo cáo vật chứng chưa hoàn tất.

“Anh không phủ nhận hành vi,” người kiểm soát nói.

“Tôi không phủ nhận thao tác,” Trạch Hành đáp. “Tôi phản đối cách mô tả mục đích.”

Bảo Cường hơi nghiêng đầu. “Mục đích không thay đổi việc anh vượt quyền.”

“Cũng như trạng thái đã khóa không thay đổi việc biên bản được tạo trước báo cáo hiện trường.”

Người kiểm soát yêu cầu Trạch Hành cho biết vùng lưu khẩn cấp có thể bị xóa bởi người tạo hay không.

“Không. Sau khi kích hoạt chế độ bảo toàn, dữ liệu chỉ có thể được giải niêm bằng hai cấp phê duyệt.”

“Vậy anh giao khóa truy xuất.”

“Khóa nằm trong cơ chế ký quỹ của hệ thống. Tôi có thể giao mã hồ sơ, mã kiểm tra và biên nhận niêm phong. Tôi không có khóa cá nhân để đưa.”

Bảo Cường nói: “Đó là lý do kho này không được dùng ngoài tình huống đã xác nhận. Một giả thuyết nghiệp vụ đang bị biến thành vật chứng chống lại đơn vị.”

“Ba mốc thời gian không khớp là dữ liệu. Năm vật dụng y tế là quan sát hiện trường. Biên bản được tạo khi đội chưa kiểm tra xong cũng là dữ liệu. Không phần nào cần một giả thuyết để tồn tại.”

Ngoài lớp kính, Tưởng Nghiên đang ký bản tường trình riêng. Cô sửa cụm “tự ý sao chép” thành “kích hoạt vùng lưu được hệ thống cho phép khi phát hiện sai lệch log”. Phó Nhiên từ chối xác nhận dữ liệu đã được chuyển ra ngoài trung tâm; anh chỉ xác nhận các mã kiểm tra được gửi đến thiết bị công vụ của đội hiện trường. Mỗi lần một câu bị sửa, nhân viên hành chính lại phải in toàn bộ trang.

Tiếng máy in vọng tới khu vực khóa.

An Chi nghe thấy nó khi đang kiểm tra mặt nạ ôxy của Bơ. Con chó đã thôi thở gấp từng cơn, nhưng nhịp vẫn nông. Khi cô dịch bàn tay khỏi lồng ngực nó, chân trước lại run dưới lớp khăn. Cô không giảm ôxy. Cũng không rời khỏi bàn chỉ để nhìn rõ hơn những người sau vách kính.

Trên màn hình phụ, biểu tượng tài khoản của Trạch Hành chuyển sang màu đỏ.

TẠM NGỪNG TOÀN BỘ QUYỀN TRUY CẬP.

Dòng chữ hiện hai giây rồi bị thay bằng ổ khóa.

Cơn giận trong An Chi vẫn lạnh, nhưng đã có hình dạng rõ ràng: một biên bản được ký sớm tiếp tục tồn tại; người giữ lại khoảng thời gian bị che thì bị đưa khỏi hệ thống. Cô cúi xuống, luồn tay dưới cổ Bơ để nó không cố ngẩng đầu thêm.

Quyết định tạm thời được đọc lúc 04:28:41.

Trạch Hành bị đình chỉ khỏi nhiệm vụ điều phối và mọi quyền truy cập dữ liệu khẩn cấp cho đến khi có kết luận đánh giá. Thẻ công vụ bị vô hiệu hóa ngay lập tức. Anh không được liên hệ trực tiếp với đơn vị địa bàn về MNX-04, không được yêu cầu đồng nghiệp truy xuất thay và phải bàn giao thiết bị thuộc trung tâm trước khi rời khu vực.

“Ý kiến bảo lưu có còn trong hồ sơ không?” anh hỏi.

Người kiểm soát xem màn hình. “Có. Ở mục ngoài phạm vi xử lý.”

“Nó có thể bị xóa trong thời gian đánh giá?”

“Không có yêu cầu xóa.”

“Đó không phải câu trả lời.”

Bảo Cường lên tiếng: “Mọi thay đổi đều để lại lịch sử. Ý kiến của anh đã tồn tại. Bây giờ hãy để quy trình làm phần còn lại.”

“Biên bản chính cũng tồn tại. Nó được phát hành trước khi hiện trường xong việc.”

“Và sẽ được xem xét nếu có dữ liệu mới đủ thẩm quyền.” Giọng Bảo Cường vẫn đều. “Không ai đình chỉ anh vì đặt câu hỏi. Anh bị đình chỉ vì tự quyết định câu hỏi của mình quan trọng hơn giới hạn của ca trực.”

Đó là một câu được chuẩn bị kỹ. Nó không phủ nhận log, không nhận trách nhiệm, cũng không để lộ người tạo biên bản lúc 03:53:06. Nó chỉ biến toàn bộ sự việc thành lựa chọn cá nhân của Trạch Hành.

Anh không tranh cãi thêm.

Chiếc tai nghe được tháo khỏi bàn trước. Sau đó là máy công vụ, thẻ từ và chìa khóa tủ hồ sơ. Khi đặt thẻ lên khay bàn giao, đầu ngón tay anh dừng ở vết xước nhỏ trên mép nhựa. Một vật dùng hằng ngày chỉ mất chưa đầy một giây để trở thành thứ không còn thuộc về người cầm nó.

Anh ký nhận đình chỉ. Chữ ký không run.

Khi cửa phòng kính mở, Tưởng Nghiên đứng lên nhưng không bước tới. Phó Nhiên nhìn thẳng vào hàng đợi các sự cố khác. Một câu động viên lúc này có thể trở thành thêm một dòng trong hồ sơ.

Trạch Hành chỉ nói: “Tiếp tục ca. Đừng truy MNX-04 bằng tài khoản của các em.”

Tưởng Nghiên gật rất nhẹ. “Biên nhận niêm phong đã vào sổ.”

Anh hiểu phần còn lại: dữ liệu vẫn còn, nhưng không ai được phép chạm vào nó mà không để lại dấu.

An Chi gặp anh ở cửa khu vực khóa. Cô vẫn mặc áo bảo hộ, một tay giữ mép cửa, tay kia còn mùi sát khuẩn. Sau lưng cô, Bơ nằm nghiêng dưới chăn, mặt nạ ôxy phủ kín mõm.

“Bơ chưa ổn,” cô nói.

“Tôi biết.”

“Anh không còn quyền xem bảng theo dõi.”

“Tôi biết.”

Cô nhìn chiếc khay trống trên tay anh. “Tôi không đứng về phía anh chỉ vì anh bị đình chỉ.”

Trạch Hành im lặng.

“Tôi đứng về phía một dữ liệu chưa đủ để phủ định một con người,” An Chi nói tiếp. “Và phía một sinh vật chưa ổn chỉ vì nhịp thở đã đẹp hơn.”

Khóe hàm anh giãn ra một chút. Không phải nụ cười. Chỉ là dấu hiệu cho thấy câu nói đã đến được nơi cần đến.

Nhân viên hành chính chờ ở cuối hành lang để đưa anh qua cổng kiểm soát. Trạch Hành bước được ba bước thì điện thoại cá nhân rung trong túi áo. Thiết bị này không kết nối mạng nội bộ. Trên màn hình chỉ có dãy số từng gửi tin nhắn không dấu về Mái Nhà Xanh. Số ấy trước đây không nhận cuộc gọi lại. Mọi lần thử đều trả về thông báo không tồn tại.

Lần này, nó đang gọi đến.

Trạch Hành dừng lại. Cuộc đình chỉ cấm anh dùng dữ liệu và liên hệ đơn vị địa bàn. Nó không cấm anh nhận một cuộc gọi cá nhân.

Anh bấm nghe.

Ba giây đầu không có lời nói. Chỉ có tiếng thở nhẹ, tiếng vật gì đó cọ qua nền xi măng, rồi một tiếng chuông đục vang xa và tắt giữa chừng.

“Chú còn nghe không?” một giọng con gái thì thầm.

Âm thanh quá ngắn để xác nhận danh tính, nhưng nhịp lấy hơi trước chữ cuối giống hệt giọng trong tín hiệu đêm mưa.

“Tôi đang nghe,” anh nói. “Cháu đang ở đâu?”

Bên kia có tiếng cửa kim loại khép lại. Cô bé hạ giọng đến mức gần như chỉ còn hơi thở.

“Đừng tin Mái Nhà Xanh đã trống.”

Trạch Hành nhìn qua lớp kính. An Chi vẫn đứng ở cửa khu vực khóa, mắt dừng trên điện thoại của anh.

“Mái Nhà Xanh không phải chỗ cuối.”

Tín hiệu bị cắt.

Màn hình trả về thời lượng mười một giây. Không có vị trí, không có thông tin nhà mạng, không có nút chuyển sang hệ thống truy vết. Quyền truy cập của Trạch Hành đã bị khóa chưa đầy bảy phút.

Và cuộc gọi đầu tiên ngoài hệ thống đã tìm đến anh.