Bỏ qua nội dung

Tin Hieu Cuoi Cung

Chương 24 - Chương 24: Biên Bản Sạch

Thông báo hoàn tất biên bản xuất hiện lúc đội địa bàn vẫn còn đứng trong căn phòng cuối của Mái Nhà Xanh.

Âm báo ngắn vang lên trên ba máy cùng lúc. Phó Nhiên mở cửa sổ mới, không chạm vào nút xác nhận. Trên đầu biểu mẫu là dòng BIÊN BẢN KIỂM TRA SỰ CỐ MNX-04, trạng thái đã khóa. Bên dưới, phần kết luận chỉ có bốn dòng: cơ sở ngừng hoạt động; không phát hiện người cư trú; không có trường hợp cần cấp cứu; cảnh báo trạm phát sinh do thiết bị chưa xác định.

Trạch Hành nhìn đồng hồ góc màn hình. 04:01:18. Ở kênh hiện trường, Anh Hòa vừa yêu cầu chụp lại lần thứ hai giá bình ôxy xách tay bị bỏ trống. Bản kê vật chứng còn chưa được gửi lên.

“Thời điểm tạo?” anh hỏi.

Phó Nhiên mở siêu dữ liệu chỉ đọc. “03:53:06.”

Chưa đầy hai mươi lăm giây sau khi đội địa bàn bước qua cổng phụ.

Tưởng Nghiên kéo bản chụp hàng đợi sang màn hình độc lập. Biên bản không lấy mốc lệnh bằng vô tuyến lúc 03:39:52. Nó bắt đầu tính thời gian phản ứng từ 03:43:08, đúng thời điểm nhãn chờ xác minh đã đẩy yêu cầu xuống hàng. Nhờ vậy, quãng tiếp cận hiện ra như một chuỗi bình thường: tiếp nhận, triển khai, đến nơi. Khoảng lệch ba phút mười chín giây biến mất mà không cần xóa một con số nào.

“Chữ ký?” Trạch Hành hỏi.

Phó Nhiên cuộn xuống cuối trang. Trường phê duyệt mang tên Nguyễn Bảo Cường, ký điện tử lúc 03:59:42. Mã chứng thư hợp lệ. Không phải ảnh chèn, không phải tên gõ tay.

Ở khu vực khóa, An Chi nghe tiếng giấy chạy qua máy in ngoài hành lang. Bơ giật nhẹ tai rồi thở gấp thêm hai nhịp. Cô giữ mặt nạ ôxy yên trên mõm nó, chờ nhịp thở trở lại đều hơn mới nhìn màn hình phụ.

“Đọc nguyên văn dòng về hiện trường y tế,” cô nói.

Phó Nhiên im một giây, rồi đọc: “Không ghi nhận dấu hiệu can thiệp y tế gần thời điểm kiểm tra.”

An Chi nhìn con số hai mươi bảy trên bảng theo dõi của Bơ. Cô không nói đến Diệp Vân. Cũng không dùng cốc khí dung còn ẩm để biến một khả năng thành sự thật. Nhưng việc thận trọng không đồng nghĩa với việc chấp nhận một câu phủ định đã được viết trước khi người ở hiện trường kịp báo cáo.

“Yêu cầu bổ sung đúng câu này,” cô nói. “Có dây ôxy sạch, cốc khí dung còn ẩm, vỏ thuốc giãn phế quản đã mở, băng cố định da mới bóc và giá bình xách tay trống. Chưa xác định người sử dụng. Chưa xác định thời điểm chính xác. Nhưng có dấu hiệu hỗ trợ đường thở gần đây.”

Anh Hòa xác nhận qua kênh hiện trường. “Tôi chịu trách nhiệm phần quan sát đó. Camera gắn ngực và ảnh gốc đang giữ trên thiết bị.”

Phó Nhiên chọn chức năng tạo phụ lục. Hệ thống trả về một khung đỏ: HỒ SƠ ĐÃ ĐƯỢC PHÊ DUYỆT – CHỈ NGƯỜI KÝ HOẶC CẤP QUẢN TRỊ ĐƯỢC MỞ LẠI.

Trạch Hành yêu cầu kết nối Bảo Cường qua kênh nội bộ. Cuộc gọi được nhận gần như ngay lập tức, như thể người ở đầu kia vẫn chờ.

Giọng Bảo Cường không có vẻ buồn ngủ. “Tôi đã hoàn tất phần bàn giao. Anh còn vướng gì?”

“Biên bản được tạo trước khi hiện trường gửi bản kê vật chứng.”

“Biên bản sơ bộ.”

“Trạng thái đang là đã khóa.”

“Vì kết quả kiểm tra không có người.” Bảo Cường nói chậm, từng chữ đủ rõ để lọt vào bản ghi. “Không có nạn nhân được xác nhận, không có cư dân đăng ký, không có yêu cầu cấp cứu tại chỗ. Anh muốn giữ một sự cố mở đến bao giờ?”

Trạch Hành đặt ba cửa sổ cạnh nhau: thời gian lệnh bằng giọng, thời gian gói dữ liệu tới xe và biên bản đã ký. “Tôi muốn biên bản ghi những gì đã xảy ra. Lệnh được xác nhận lúc 03:39:52. Gói tọa độ tới lúc 03:43:11. Hiện trường có dấu hiệu vừa hỗ trợ đường thở và chuyển một người qua cửa sau.”

“Dấu hiệu không phải con người. Vật dụng không phải nạn nhân. Một chiếc xe trắng không phải bắt cóc.”

“Không ai ghi bắt cóc.”

“Nhưng các anh đang tạo ra cách đọc đó.” Bảo Cường dừng một nhịp. “Đơn vị điều phối không được biến giả thuyết thành sự cố liên ngành. Giữ đúng phạm vi.”

An Chi nghe bàn tay mình siết vào mép bàn. Cơn giận đến rất rõ, nhưng không nóng. Nó lạnh như dòng kết luận trên màn hình: không có người, không có cấp cứu, không có gì để tìm. Cô thả tay, kiểm tra lại nhiệt độ của Bơ rồi mới lên tiếng.

“Ông có thể ghi chưa xác định người sử dụng,” cô nói. “Ông không thể ghi không có dấu hiệu can thiệp y tế khi người ký chưa xem vật chứng. Hai câu đó khác nhau.”

Đầu dây im lặng. Bảo Cường không hỏi cô là ai; tên người tham gia kênh đã hiện sẵn.

“Tạ An Chi, cô đang phụ trách một ca chăm sóc động vật trong khu vực khóa,” ông nói. “Ý kiến của cô không thuộc thẩm quyền kết luận hiện trường MNX-04.”

“Vậy dùng ý kiến của nhân viên y tế số 06 và cán bộ hiện trường. Họ đã nói cùng một điều.”

Trạch Hành không ngắt lời cô. Trên màn hình, Tưởng Nghiên đã xuất bản biên bản sạch thành một bản chỉ đọc, kèm mã kiểm tra. Phó Nhiên bảo toàn cả thời điểm khóa hồ sơ lẫn danh sách dữ liệu chưa được nhập khi chữ ký xuất hiện.

Bảo Cường thở ra rất nhẹ. “Mở lại hồ sơ sẽ khiến toàn bộ ca phải đánh giá lại. Anh đang trong giai đoạn bàn giao và không còn quyền tự mở rộng phạm vi. Chuyển dữ liệu cho tôi, kết thúc ca.”

“Tôi sẽ chuyển dữ liệu gốc,” Trạch Hành đáp. “Không chuyển quyền xóa bản sao bảo toàn.”

“Đó là kho lưu ngoài quy trình.”

“Đó là vùng lưu khẩn cấp đã được kích hoạt khi log có sai lệch.”

“Anh dùng nó cho một sự cố chưa được xác nhận.”

“Tôi dùng nó cho ba nguồn thời gian không khớp.”

Cuộc đối thoại không còn lớn tiếng hơn, nhưng căn phòng điều phối im đến mức tiếng quạt máy nghe như một đường rung kéo dài. Bảo Cường nói anh sẽ ghi nhận việc từ chối bàn giao đầy đủ. Trạch Hành đáp rằng ông phải ghi cả lý do từ chối. Không ai nhắc tới đình chỉ, nhưng từ ấy đã nằm trong cách hai người chọn từng câu.

Tưởng Nghiên mở mẫu “ý kiến bảo lưu”. Mẫu chỉ cho phép năm trăm ký tự và không nhận tệp đính kèm. Cô không cố lách giới hạn. Cô điền chính xác ba mốc thời gian, năm loại vật chứng, mã camera xe y tế và ba mã kiểm tra. Khi còn mười bảy ký tự, cô thêm: NGUYÊN NHÂN CHƯA XÁC ĐỊNH.

Phó Nhiên gửi yêu cầu đồng ký tới Anh Hòa. Thiết bị hiện trường nhận được qua kênh độc lập. Anh Hòa xác nhận rằng đội của anh chưa hoàn tất kiểm tra khi biên bản chính được tạo, đồng thời ký vào phần quan sát chứ không ký vào kết luận có người bị chuyển đi.

Biểu mẫu bảo lưu chuyển sang màu vàng. Ngay sau đó, quyền truy cập của Trạch Hành vào hồ sơ MNX-04 bị hạ từ điều phối chính xuống người xem. Không có cảnh báo trước. Người thực hiện thay đổi là tài khoản quản trị ca.

“Chụp lại,” anh nói.

“Đã lưu,” Tưởng Nghiên đáp.

An Chi nhìn Bơ cố nâng đầu. Lần này nó giữ được lâu hơn, nhưng chân trước vẫn run khi chạm xuống khăn. Cô đỡ nó nằm lại. Một sinh vật còn thở không thể được gọi là ổn chỉ vì ai đó muốn đóng hồ sơ. Một hiện trường có dấu vết cũng không thể trở thành trống chỉ bằng một chữ ký.

04:12:37, biên bản MNX-04 được phát hành lần hai. Kết luận không đổi. Phụ lục bảo lưu không xuất hiện trong phần tóm tắt; nó bị đẩy xuống mục “ý kiến ngoài phạm vi xử lý”. Chữ ký Nguyễn Bảo Cường nằm sạch ở cuối trang.

Ngay bên dưới, hệ thống tạo một hồ sơ khác.

Phó Nhiên mở nó. Không ai cần đọc thành tiếng. Ba dòng vi phạm hiện trên màn hình: duy trì kho dữ liệu ngoài luồng bàn giao; chuyển thông tin sự cố qua kênh độc lập khi chưa được phê duyệt; từ chối kết thúc hồ sơ theo chỉ đạo quản trị ca.

Trạng thái cuối cùng là CHỜ XEM XÉT TẠM NGỪNG QUYỀN TRUY CẬP.

Trạch Hành nhìn biên bản sạch ở cửa sổ bên trái, rồi nhìn hồ sơ kỷ luật ở cửa sổ bên phải. Anh đã giữ lại được những mốc thời gian họ muốn làm biến mất.

Và đổi lại, hệ thống đã ghi đủ lý do để loại anh khỏi ca trực kế tiếp.